Triệu Tiến nghiêm túc trả lời.
- Hai thành. Triệu mỗ chỉ cần hai thành.
Vừa nghe thấy con số này, cả phòng lại rơi vào trầm lặng. Một cân muối đắt nhất cũng không bán được bao nhiêu tiền, chủ chốt là ở số lượng trên giấy, số lượng càng lớn tất nhiên sẽ lời lãi càng lớn. Tuy nhiên số lượng quá lớn thì tiền công xe ngựa, hộ vệ, bốc xếp các loại phí vận chuyển tất nhiên cũng tăng lên. Cho dù có trốn được thuế quan phủ, thuế phú cùng với đủ các hạng mục thuế thì tiền công vận chuyển này cũng không cách nào tránh được. Đây chính là phí tổn lớn nhất.
Đường càng xa thì phí vận chuyển càng lớn. Hơn nữa qua châu ngang phủ, băng rừng vượt biển thì số lượng hộ vệ càng phải tăng thêm. Tất cả đều cần dùng đến ngân lượng cả.
Nhưng bây giờ lại chỉ cần đưa muối đến Từ Châu trao đồi, hộ vệ vân vân đều không cần phải suy nghĩ nhiều, phí vận chuyển cũng giảm bớt hơn nhiều so với trước kia. Tất cả những phí tổn đó cộng lại chỉ sợ cũng không dừng lại hai thành.
Có người tính toán chi li hơn một chút, đội muối nhà mình đi đến đâu bán đến đó. Ở đâu cũng đều có tới lui với các thôn trại lũy làng, khách hàng hâu như đều là các tiểu thổ hào. Những tiểu thổ hào này chắc chắn sẽ không đến Từ Châu mua nhiều. Có lẽ sẽ có đại hào từ Hà Nam, Sơn Đông đến đây mua số lượng lớn. Giá tiền chắc hẳn phải thấp một chút. Nhưng tính đi tính lại thì hai thành cũng đã rất nhân từ rồi.
- Mọi người cũng thấy rồi, thôn trang của ta nằm trên quan đạo, cách đường thủy sông Hoàng Hà cũng không xa vậy thì chợ muối cứ xây ở bên cạnh đi, đi lại đều dễ dàng, Triệu Tử Doanh ngay tại bên cạnh cũng bảo hộ được chu toàn, mọi người thấy sao?
Triệu Tiến bổ sung thêm.
Nghe Triệu Tiến nói xong, mọi người đưa mắt nhìn nhau, cùng khẽ gật đầu. Đề nghị này thật sự làm tất cả đều hài lòng.
Tuy nói đã buôn muối lậu nhiều năm rồi nhưng dù sao vẫn có rất nguy hiểm. Tính như thế này nguy hiểm cũng giảm đi rất nhiều.
Một quản sự ngồi ở vòng ngoài lúc này liền đứng lên, ôm quyền thi lễ rồi dè dặt nói.
- Tiến gia, vừa rồi mọi người đều đã chiêm ngưỡng uy phong của Triệu Tử Doanh. Nhân mã như vậy ở trên đất liền thật sự là vô địch, mọi người đều rất an tâm. Nhưng còn đường thủy sông Hoàng Hà thì làm sao bây giờ? Chúng ta tuân thủ quy củ đến buôn bán ở chợ muối nhưng bọn họ lại không tuân thủ phép tắc lách luật trên đường thủy, hơn nữa hải tặc trên thủy lộ cũng không ít. Trên tào vận còn tạm ổn chứ thủy lộ Hoàng Hà gần Từ Châu thì cực kì loạn, nếu chẳng may có gì sơ xuất, Tiến gia còn chiếu cố kịp sao?
Nghe đến đây, đám thương nhân buôn muối mỗi người một vẻ mặt khác nhau, có người cảm thấy gã nói có lí, có người thì lại thầm mắng.
Thuyền trên Hoàng Hà không được vận chuyển quá cồng kềnh, nhưng nơi khác chỉ cần giương buồn là đi lại dễ dàng. Phí vận chuyển đường thủy cũng giảm bớt rất nhiều. Hai phần nộp cho Triệu Tử Doanh đã được lợi lắm rồi. Đấy là còn chưa tính đến bán ra ngoài giá tiền cũng sẽ rẻ rất nhiều. Giá rẻ chắc chắn sẽ ảnh hưởng đến muối được buôn bán ở chợ.
Người này nói ra mấu chốt này lại có ý muốn kéo theo tất cả mọi người xuống nước, ai cũng đừng nghĩ đến việc đục nước béo cò, đều phải thành thật mà nộp đủ hai thành phí đã được đặt ra, nói khó nghe chính là muốn tất cả cùng chết
Ngoại trừ chuyện này, hải tặc Hoàng Hà thật sự là một phiền phức lớn. Mặc dù những người làm ăn ở khu vực gần Từ Châu không nhiều nhưng thuyền vận chuyển muối bị bọn chúng để ý thường là sẽ tổn hại cả người và hàng. Triệu Tự Doanh cường đại như vậy mọi người tất nhiên đều đã nhìn thấy. Nhưng cường lực như thế chỉ bảo đảm trên đất liền thế còn đương thủy, đường sông thì phải làm sao? Nếu bên kia có tổn thất thì Triệu Tử Doanh sẽ giải quyết như thế nào?
Hơn nữa chợ muối thật sự được xây dựng thì mọi người chuyển muối không cần phải lo đến việc ra khỏi tỉnh nên lẽ dĩ nhiên sẽ chọn cách vận chuyển hà tiện tài và lực nhất. Tám chín phần mười sẽ chọn việc vận chuyển theo đường sông Hoàng Hà, an toàn trên đường thủy tất nhiên trở nên vô cùng khẩn thiết.
- Không cần lo lắng, an toàn trên đường thủy cũng sẽ do Triệu Tử Doanh lo liệu.
Triệu Tiến đảm bảo chắc chắn.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, vừa nãy không nghĩ đến việc ngược ngạo này. Đã từng nghe nói, mọi người tất nhiên biết trong tay Triệu Tiến không có thuyền, nếu đã không có thuyền mà còn huênh hoang như thế, rốt cuộc có đáng tin không?
Nghĩ đi nghĩ lại nhưng không ai không biết điều đặt câu hỏi, ngay cả cái người vừa hỏi lúc nãy cũng khúm núm ngồi xuống.
Triệu Tiến hình như biết rõ suy nghĩ của mọi người phía dưới, cười nói.
- Triệu mỗ có hai thủ đoạn ứng phó. Một là ở lập trạm trên sông, mỗi con thuyền lui tới đều phải kiểm tra, muối lậu chở lén tất nhiên sẽ phải nộp tiền phạt. Cách hai thì đơn giản hơn nhiều, trong tay Triệu mỗ quả thật là không có thuyền, nhưng bọn họ ở trên sông làm ăn sớm muộn gì cũng phải cập bờ, hang ổ trên bờ của chúng chắc chắn là chạy không thoát được. Tại hạ nói như thế, mọi người yên tâm rồi chứ?
Mọi người đều gật đầu. Triệu Tiến ở giang hồ lục lâm uy danh rất hiển hách. Chỉ cần mọi người nghĩ đến thì đều hiểu được cả.
Thấy mọi người không còn vấn đề gì, Triệu Tiến cười gật gật đầu rồi lại nói tiếp.
- Các vị bây giờ cũng không cần vội lập tức đưa ra chủ ý, trở về bàn bạc kĩ lưỡng một chút. Nhưng phải nói trước, chợ muối một ngày chưa lập, muối liền một ngày không qua được Từ Châu, không qua được địa bàn của Triệu mỗ. Đến một gánh giữ một gánh, đến một cân giữa một cân. Cũng xin các vị về nói lại với bằng hữu thân thiết, trong vòng một tháng là thời hạn báo danh, lệ phí là hai thành. Nếu qua kì hạn này mới đến thì sẽ không phải là hai thành nữa đâu, ba thành, bốn thành đều không thể nói trước được nữa rầu.
Nghe thấy lời nói ấy, mọi người đều nhìn nhau im lặng, âm thầm đưa ra quyết định, giấu được liền giấu không báo cho người khác biết. Người khác đến muộn thì phải nộp càng nhiều lệ phí, giá cả vì thế mà khó mà cạnh tranh được, số định mức cũng sẽ ít đi. Tuy nói muối lậu này không phải là đầu nào lớn nhất, nhưng áp chế được người bên cạnh thì vẫn tốt hơn.
Thương nhân buôn muối Dương Châu thành một thể thống nhất đã ổn định rồi, số định mức của mỗi nhà mấy chục năm cũng không thay đổi. Cá lớn nuốt cá bé, người yếu có đuổi thế nào cũng không kịp. Nhưng chợ muối Từ Châu còn chưa có mở này lại hình như cho bọn họ một hi vọng mới.
Triệu Tiến cười nói.
- Các vị ở Từ Châu chậm trễ lâu như thế có lẽ cũng đều vội vã trở về. Sau khi dùng cơm trưa xong, xin các vị cứ tùy tiện.
Những người đang ngồi thở ra nhẹ nhõm, cuối cùng cũng rời khỏi được Từ Châu trở về. Nhưng lập tức lại nhận ra mình còn chưa một chút nào rãnh rỗi, phải tận dụng thì giờ trở về lo liệu, chậm một ngày liền kiếm ít tiền một ngày.
Đám người ở Từ Châu mấy ngày nay thật sự là khó chịu, vừa nghe được trở về, tâm trạng lập tức tốt lên, còn có người nghĩ đến việc hẳn nên mang một ít danh tửu Hán Tỉnh trở về, rượu này ở Dương Châu cũng không nhiều, cực kì dễ uống.
Tuy nhiên trước khi rời đi còn muốn cùng Triệu Tiến lôi kéo làm quen. Xem tầm vóc của Triệu Tự Doanh, Triệu Tiến nắm giữ đại quyền, Vương Triệu Tĩnh, Như Huệ hình như cũng là đầu lĩnh một phương, về sau có lẽ còn phải đi lại nhiều. Sau khi về Dương Châu nhất định phải lập tức phái người tới đây.
Về phần chưởng quỹ quản sự được phái tới lòng cũng đều như lửa đốt. Bọn họ có rất nhiều chuyện không tự mình làm chủ được mà việc ở Từ Chậu này lại quá trọng yếu, phải nhanh chóng trở về báo lại rõ với ông chủ. Càng là người có tâm tư riêng thì càng muốn nhanh chóng trở về.
Bọn Triệu Tiến mấy ngày nay cũng không ngừng thảo luận, cũng đến bây giờ mới có thể thả lỏng một chút, uống vài hớp trà đã nguội lạnh cũng cảm thấy nhẹ nhõm đi nhiều.
Xướng nghị xây dựng chợ muối là do Triệu Tiến đưa ra, ở nơi đường xá thuận tiện lập một chợ mậu dịch thật sự là vô cùng có lợi không có cách nào không phát tài. Hơn nữa với thực lực của Triệu Tiến hiện nay cũng hoàn toàn che chở được, chỉ cần chợ muối được mở ra, thương nhân, hàng hóa ở Sơn Đông và Hà Bắc đều sẽ tập hợp lại một chỗ, lời lãi lúc đó kiếm được sẽ không chỉ còn là hai thành rồi.
Hơn nữa danh tửu Hán Tỉnh cũng thông qua dòng người qua lại nơi đây mà bán được nhiều hơn, càng được truyền bá rộng rãi hơn. Hiện nay tửu phường đã gia tăng thêm nhiều, rượu làm ra cũng gia tăng, cục diện đói khát hàng hóa buôn bán cũng thay đổi, đến lúc phải tính toán mở rộng rồi.
Trước mắt, gốc rễ của Triệu Tử Doanh vẫn còn là Từ Châu, cần phải mở rộng Triệu Tử Doanh lớn mạnh hơn, cần thu phục lòng người Từ Châu hay cần kinh thương Từ Châu phất lên.
Phần lời lãi rút ra cũng đã trải qua suy xét cẩn thận, muối lậu qua Từ Châu chuyển đi các nơi dù sao cũng không phải là nền tảng của những bọn buôn muối Dương Châu, muốn bọn họ tự nguyện đến chợ muối Từ Châu không chỉ dùng vũ lực, mà phải dùng lợi ích. Tự mình đứng ra bố trí chợ muối cộng thêm chỉ muốn hai phần lợi nhuận, đám thương nhân buôn muối Dương Châu chắc chắn không cách nào cự tuyệt được.
Lúc mọi việc an bài ổn thỏa rồi, Vương Triệu Tĩnh hoàn toàn nể phục tán thưởng.
Người có tài năng thì không gì là không làm được, đại ca cho dù không lập Triệu Tự Doanh mà làm buôn bán chắc chắn sẽ là cự phú giống như Đào Chu rồi.
Như Huệ cũng cảm thán.
- Vốn nghĩ rằng mở một cái tửu phường cho Từ Châu đã là việc trước nay chưa từng có, đất bằng moi ra được vàng rồi, lại không ngờ rằng lại còn có chợ muối. Nói như vậy thì vùng Từ Châu cùng khổ này cũng đã trở thành một nơi một nơi đẻ ra tiền rồi. Thật ra còn làm được cách khác. Từ Châu đất trời nơi này chính thật thích hợp đặt một ngôi chợ buôn bán lớn.