Trong thành Nam Kinh không thiếu người quyền cao chức trọng. Lục bộ Nam Kinh mặc dù chỉ là danh nghĩa, nhưng Binh bộ thượng thư Nam Kinh cũng có thực quyền, bình thường vào kinh thành cũng đều là chức quan Thị lang, thượng thư. Nam Kinh Trấn Thủ Thái Giám thì càng phải là do Thái giám của Ti Lễ Giám ra mặt nhậm chức, về phần Nam Kinh Thủ Bị, thường thường đều là các võ quan quý tộc đảm nhiệm, bình thường đều không rơi vào nhà khác. Ngụy Quốc công Từ gia gần như chính là thế tập rồi.
Ngoại trừ mấy vị lão đại này cũng không thiếu đại nhân vật trong các phe các phái khác, bình thường không đắc tội nổi, ai biết người dân trên phố trước mắt có phải là thân thích của vị lão đại đó hay không?
Làm quan trong thành Nam Kinh, nhất là phủ Ứng Thiên bên này vậy thì thật sự là cực khổ rồi, chỗ tốt không nhiều nhưng mạo hiểm lớn. Binh mã ty cũng tương tự như vậy, bắt người đều bị ràng buộc nhưng nhiều lúc lại được nha môn thả ra. Ngoại trừ mấy vị lão đạo kia thì cần phải cẩn thận đối đãi, những thứ khác đều không cần màn tới, thậm chí ngay cả mấy vị lão đại kia đối với bọn họ cũng đều có chút khách khí.
Có được phong phạm như vậy chính là Cẩm Y Vệ. Nha môn chính đường của Cẩm Y Vệ là ở kinh sư, các tỉnh nam bắc bình thường chỉ đặt Thiên hộ hoặc Bách hộ, nhưng Nam Kinh là một trong hai kinh đô, cũng là đô thành của Đại Minh, cầm đầu Cẩm Y Vệ ở đây không phải là Thiên hộ mà là Chỉ huy Thiêm Sự hoặc là Chỉ huy Đồng Tri.
Điều này kỳ thật còn có nguyên nhân khác. Trên đất Nam Kinh này, lão đại, quý tộc rất nhiều, lấy ra một kẻ trong số đó đều là nhân vật khó lường. Một Thiên hộ Cẩm Y Vệ ở nơi khác có lẽ còn hoành hành được, nhưng ở Nam Kinh này thật đúng là không được người ta để vào mắt, vì thế phải bố trí một quan chức có phẩm hàm cao ở đây.
Chỉ huy Thiêm sự Cẩm Y Vệ ở Nam Kinh là nhân sỹ kinh sư, xuất thân nhiều đời làm Cẩm Y Vệ, tổ tiên cao nhất cũng mới làm tới phó Thiên hộ, nhưng thế hệ Mã Xung Hạo nhờ bợ đỡ được đệ đệ của Trịnh Quý Phi nên nhanh chóng được thăng chức.
Thời điểm Trịnh Quý Phi được sủng ái nhất, Mã Xung Hạo này thậm chí còn được cất nhắc vào cái ghế Đô đường Cẩm Y Vệ ở kinh sư. Nhưng những năm tiếp theo, ngôi vị Thái tử được định ra, Phúc Vương chuyển đến Lạc Dương, long thể của Vạn Lịch hoàng đế cũng ngày càng kém, hơn nữa không lên triều, mọi người trên quan trường đều là cao thủ nghe lời nói, xem sắc mặt để phán đoán cục diện. Giá trị của Trịnh gia ngày càng đi xuống, Mã Xung Hạo cũng không còn được nở mày nở mặt như trước nữa.
Cũng may người Trịnh gia coi như phúc hậu, nếu không có hi vọng thăng chức thì sẽ để cho thuộc hạ tìm chỗ tốt hơn. Vùng đất cỡ như Nam Kinh này, nếu nhậm chức, một năm không làm gì thì cũng có thu hoạch lớn. Mã Xung Hạo làm không ít việc vì Trịnh gia nên được an bài đến đây.
Nam Kinh này mật mỡ phong phú, nhưng so không được với kinh sư. Trong tầng lớp quan lại cao nhất của Cẩm Y Vệ xem như một chức quan nhàn nhã, Mã Xung Hạo đến đây cũng không có người gây khó khăn.
Cẩm Y Vệ hoành hành thiên hạ, không ít người cử chỉ khí độ đã không khác với phú thương, mặt mũi bóng nhẫy, dáng người đầy đặn, động thủ tàn nhẫn là không làm, những loại gọi là ưng khuyển cũng chỉ những kẻ từ bên ngoài tới mới có, đã tới cấp bậc Chỉ huy Thiêm sự, chỉ huy Đồng tri của Cẩm Y Vệ thì càng không cần phải nói.
Trong thiên hạ, quý tộc võ quan trông coi Chỉ huy sứ, Đồng tri, Thiêm sự của Cẩm Y Vệ ước chừng hơn trăm người, chính là có được vinh quang và một phần lợi lộc bổng lộc, nhưng bất kể là nhậm chức trên danh nghĩa, tuyệt đại đa số đều có bộ dáng béo mập, lại là hào hoa phong nhã, cao quý dị thường, giống như nhà quyền quý, giống danh sĩ Hàn Lâm chứ không giống như võ quan thân vệ của thiên tử.
Mã Xung Hạo chính là một người riêng biệt nhất, tuổi hơn bốn mươi lại không béo bụng, người tuy phổng phao nhưng không quá mập mạp, lại cho thấy là người có sức lực, ngũ quan rất bình thường, hai mắt nhỏ dài, chân trái hơi thọt, nghe nói là năm đó che chở cho người Trịnh gia trèo tường mà bị ngã gãy chân. Nhưng người đã nhìn thấy y động thủ đều biết rằng, cái chân thọt này không vướng víu chút nào đến thân thủ của Mã Xung Hạo. Điều này cũng có tin đồn, năm đó có người gây bất lợi cho người nhà Trịnh quý phi, Mã Xung Hạo một mình chém năm người, bảo hộ được nam đinh của Trịnh gia, vì thế mà mới có vinh hoa phú quý hôm nay.
Tửu lâu ở bắc thành là nơi bày yến tiệc bậc nhất ở Nam Kinh, sơn hào hải vị cũng gọi ra được, mấy món ăn nổi tiếng đều là trứ danh Giang Nam, nhưng tại đây, Mã Xung Hảo chỉ bày một đĩa đậu tằm và một bình rượu vàng trước mặt.
Cửa sổ nhìn ra sông mở rộng, mang theo một chút gió thu se lạnh ùa vào. Mã Xung Hạo không có chút cảm giác nào, mặc độc áo đơn, thanh Thêu Xuân Đao làm bằng thép tinh đặt trên bàn, ngoài cửa sổ, trên mặt sông oanh yến ríu rít, cành trúc phất phơ, y đều không để mắt tới, chỉ là một lúc lại nuốt một viên đậu tằm vào miệng, nhấm một ngụm rượu, tuy nói danh tửu Hán Tỉnh kia uống qua sẽ nghiện, nhưng rượu vàng kia uống vào lại không làm hỏng việc.
Mã Xung Hạo thích ở đây, cũng không phải nơi này trăng gió ong bướm gì, mà là ở đây nghe được rất nhiều thứ. Vách tường gian phòng của Mã Xung Hạo đã được xử trí, âm thanh nói chuyện từ hai bên đều nghe được rõ ràng.
Chưởng quầy và tiểu nhị sớm đã được báo cho biết không được để lộ ra thân phận, chỉ dặn dò cho người xung quanh không được quấy rầy, những thứ khác đều không được nói. Trong hai phòng bên cạnh đều là thanh niên tuổi trẻ ngạo mạn, hoặc là công tử con nhà quyền quý không cẩn thận, nói trời nói đất, không biết rằng đều lọt vào tai của Mã Xung Hạo.
Lúc bắt đầu, vài bách hộ Cẩm Y Vệ biết gốc gác chuyện này còn muốn xem náo nhiệt, nghĩ thầm rằng ở trên đất Nam Kinh này, muốn bắt người làm việc xấu xa, ám muội, vơ vét tài sản nào có dễ dàng như vậy, hơi không cẩn thận một chút sẽ tan xương nát thịt. Tuy nhiên, lâu ngày mới biết, té ra vị lão gia này chính là đang nghe, chính là thích nghe những việc này, cũng không phải vịn vào cớ đó để làm việc gì.
Nhưng có những chuyện cũng khiến cho đám Cẩm y vệ ở Nam Kinh buồn bực. Vị Mã đại nhân chưa quen cuộc sống nơi đây, năm đó là một mãng phu thô lỗ chỉ biết vung đao múa thương, bản lĩnh phát tài sao lại cao như vậy. Những nhà phú thương quyền quý bị y nhìn trúng, hỏi trúng đều không gây chuyện chút nào, người bị bắt chỉ có ngoan ngoãn xuất tiền chuộc tội, mọi người phát tài đều thoải mái tự tại, đương nhiên công đầu đều quy về vị Mã đại nhân này.
Nghe được tiếng bước chân vang phía sau, ngoài bức mành trước phòng có người thấp giọng nói vài câu, được Mã Xung Hạo cho phép mới khom người tiến vào.
Mã Xung Hạo vê vê một viên đậu tằm, quay đầu nhìn, lắc đầu nói.
- Nếu gặp phải người có con mắt tinh đời, đôi giày quan này của ngươi chính là sơ hở. Còn nữa, ngươi nếu đã trùm áo bào bên ngoài, yêu bài này không được nhét vào ngực áo, phần eo trống một khoảng, người khác không đoán ra sao?