Lưu Dũng nói với Triệu Tiến.
- Bên đó rất già dặn, lúc ban đầu còn mua hai vò rượu, ngôn ngữ rất không khách khí, hiện tại đã mang tiền vội vàng đưa lên, người của chúng ta theo dõi rất gắt, không cần phải lo lắng quá nhiều.
Trong phòng nghị sự của Triệu Tiến, ba mươi mấy người trẻ tuổi đứng trang nghiêm. Ngoài liên đội đóng ở Khổng Gia Trang và trại lưu dân Bi Châu ra, tất cả liên trưởng và đội trưởng cấp bậc Úy doanh đều tập trung ở đây. Sau khi triền khai luân phiên huấn luyện, cốt cán của Triệu Tự Doanh khó có dịp tề tựu như vầy.
Triệu Tiến cùng đám huynh đệ cũng đều ở trong phòng, vẻ mặt nghiêm túc. Như Huệ và Chu Học Trí cũng buông bỏ sự vụ phức tạp trong tay mà đến đây, vẻ mặt của bọn họ cũng rất trầm trọng. Chỉ có Lôi Tài đi vào trong thành Từ Châu, bên đó cần có người làm chủ để trông coi.
Đám liên trưởng đội trưởng này cũng đi theo Triệu Tiến đánh khắp nơi, nhìn thấy không ít những cảnh sống chết, nhưng đêm nay lại không hiểu mô tê gì, không biết đã xảy ra chuyện gì. Hơn nữa cho dù là trong cuộc đại chiến với đám lưu dân cũng không thấy đám người Triệu Tiến, Trần Thăng như vậy. Mọi người không hiểu rõ đầu đuôi trong lòng có thêm mấy phần thấp thỏm lo âu, nhìn nhau tỏ vẻ khó hiểu, xem thử đối phương có biết hay không.
Cát Hương nhìn thuộc hạ trước mắt, nhíu mày ngẫm nghĩ một hồi, liền tiến lên bên cạnh Triệu Tiến hạ giọng nói.
- Đại ca, mấy chuyện này hà tất phải nói cho bọn họ hiểu rõ. Nếu thật sự muốn làm gì, cứ chỉ dẫn là được, đến lúc đó sẽ đổ máu hoặc giết người, không theo ý bọn họ được.
Triệu Tiến liếc mắt nói.
- Bọn họ mỗi người nắm giữ một trăm người, nếu như xảy ra chuyện không đi theo chúng ta nữa, thì chúng ta sẽ ít đi một trăm người. Hiện tại lừa gạt người ta, đến lúc đó bọn họ cảm thấy bị lừa gạt, rời bỏ chúng ta sẽ càng nguy hơn. Bây giờ nói rõ, nếu như có gì không cam tâm tình nguyện, vậy thì còn kịp đổi ý.
Trần Thăng đứng bên cạnh lạnh lùng nói một câu.
- Huynh đệ do bản thân mình luyện ra, phải yên tâm chứ.
Triệu Tiến ho khan hai tiếng, trên mặt có chút xấu hổ. Cát Hương lại cúi đầu trở về ghế của mình. Trước mặt Triệu Tiến y còn tranh luận vài câu, nhưng vô cùng sợ phải đối diện với Trần Thăng. Vương Triệu Tĩnh và mấy người khác nhìn thấy, đều không kìm nổi, bật cười, khiến tình cảnh trong phòng trở nên thoải mái hơn không ít.
Lưu Dũng ra dấu, gia đinh hộ vệ ở ngoài liền đóng cửa lại, mà còn phải rời khỏi phòng một khoảng cách nhất định. Triệu Tiến hắng giọng tiến lên phía trước một bước, mở miệng nói.
- Có Cẩm Y Vệ đến điều tra chúng ta.
Triệu Tiến cảm thấy không cần phải nói quá nhiều, một câu nói này cũng đủ để nói rõ vấn đề. Trong suy nghĩ của hắn, một câu này của hắn nói ra, đám Úy doanh ở dưới nhất định sẽ biến sắc, hoặc sẽ trở nên thận trọng, hoặc sẽ trở nên lo lắng, thậm chí bàng hoàng hoang mang, sợ hãi cũng không chừng, nhưng không ngờ lại là bộ dạng trước mắt.
Đám người trẻ tuổi kia vẻ mặt ngỡ ngàng, thậm chí còn có chút hồ đồ, phản ứng như vậy khiến Triệu Tiến cũng hồ đồ theo. Hắn nhìn đám huynh đệ bên cạnh, phát hiện mọi cũng không biết vì sao, chỉ có Như Huệ trên mặt nở một nụ cười.
Phía dưới thậm chí có tiếng bàn tán xôn xao. Triệu Tiến lập tức dùng ánh mắt nghiêm nghị nhìn sang, mọi người đều có vẻ mù mờ, Lỗ Đại ở trước mặt còn nhìn trái nhìn phải.
Phản ứng như vậy khiến Triệu Tiến rất không kiên nhẫn, dứt khoát hỏi..
- Lỗ Đại, có gì không hiểu, cứ nói thẳng ra.
Lỗ Đại theo đó đứng nghiêm ưỡn ngực, lớn tiếng nói.
- Lão gia, Cấm Nhất Vĩ (cấm một đuôi) là gì ạ? (Cấm Nhất Vĩ đồng âm với Cẩm Y Vệ)
Giọng quan thoại Từ Châu của y không sõi lắm, nhưng mọi người đều nghe hiểu. Đám liên trưởng đội trưởng cấp Úy doanh đều gật đầu, rõ ràng là câu hỏi của bọn họ giống với Lỗ Đại.
Triệu Tiến và đám huynh đệ nhất thời sửng sốt, sau đó ngơ ngác nhìn nhau. “Ha” một tiếng, mọi người nhìn sang, phát hiện là Như Huệ đang cười phá lên. Y nhận ra mọi người nhìn sang, chỉ xua tay cúi đầu.
Mọi người ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, không biết là ai không nhịn được, cũng cười ra thành tiếng. Trần Thăng mỉm cười lắc đầu, Vương Triệu Tĩnh cười có vẻ hơi hổ thẹn, Thạch Mãn Cường và Đổng Băng Phong cười vô cùng thoải mái, Cát Hương cười rất lớn tiếng, Lưu Dũng nhìn Triệu Tiến, cười khổ không ngừng.
Ban đầu Triệu Tiến còn mỉm cười, sau đó thì nhịn không nổi cũng cười ra thành tiếng, đến sau cùng là người cười to nhất, tiếng cười vang vọng. Như Huệ nhìn thấy mọi người đều đang cười, ngẩng đầu thì thầm mấy câu với Chu Học Trí ở bên kia, Chu Học Trí vẫn đang nhăn nhó mặt mày cũng lắc đầu cười phá lên.
Các vị thủ lĩnh cười, Tiến gia lại cười vui vẻ như vậy, ngược lại khiến liên trưởng đội trưởng ở phía dưới hồ đồ theo. Ban đầu thì thận trọng như thế kia, hiện tại sao lại thoải mái như vậy rồi, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Cẩm Y Vệ hung danh uy chấn thiên hạ, hơn nữa danh tiếng này đã truyền gần hai trăm năm, quan viên sĩ tử vừa nghe liền biến sắc. Hằng năm đều có người đả kích Xưởng Vệ, nói là gian tà, nói là tai họa.
Những những việc này không dính dáng gì đến những kẻ tầng lớp thấp và lão bá tánh, Cẩm Y Vệ cũng sẽ không gặp mấy bá tành bình thường. Bình dân bá tánh trong thành ngoài thành ngày ngày làm lụng vất vả, hạng người quan chức gặp được chẳng qua chỉ là thông trưởng Bảo Chính, còn hạng Bổ khoái tiểu lại gì đó đều cao cao tại thượng, bọn họ nào biết được gì.
Trong nha môn trong thành ai mặc áo dài mang giày quan đều gọi là lão gia, người có chút kiến thức, biết Tri châu thái gia là người lớn nhất trong nha môn, biết được Đồng tri và Phán quan, liệu có được mấy người?
Ai biết được những điều này, đã xem như là người linh hoạt. Nói ra thì bá tánh biết đến tiếng tăm hung tàn của Cẩm Y Vệ không phải không có. Đất kinh kỳ Đại Minh như kinh sư, dưới chân Thiên Tử, thành lớn đệ nhất như Nam Kinh, phồn hoa đô hội, nơi giàu có bậc nhất như Tô Châu, bá tánh hiểu biết sâu rộng, tai nghe mắt thấy, tất nhiên từng nghe về những việc làm của Cẩm Y Vệ, nhiều khi còn mang lòng căm phẫn, nhưng người ở những nơi khác có biết gì đâu.
Nói trở lại, đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ đều mù mờ về mọi chuyện của Từ Châu, những bá tánh cũng không biết gì về Cẩm Y Vệ, có bao nhiêu người từng nghe qua cái tên này?
Đám gia đinh theo Triệu Tiến từ ban đầu đều không có xuất thân gì ghê gớm. Tuy nói Từ Châu võ phong hưng thịnh, nhưng chỉ cần trong nhà có chút gì đó để mong chờ, có chút tiền đồ, sao để con cái nhà mình bán làm nô bộc, địa vị chỉ ngang với trâu ngựa kia chứ.
Huấn luyện vất vả, chém giết với những kẻ liều mạng, huyết chiến với đại đội lưu dân, chiến đấu sinh tử với cường hào giang hồ, mỗi lần đều tử thương thảm trọng, mỗi người đều chiến đấu đẫm máu. Ai tiếc mạng thì đều đã bỏ đi, ai đau lòng cho con cháu nhà mình cũng đều rút lui, những người lưu lại hiển nhiên là vì đãi ngộ và tiền đồ, nhưng cũng là vì không còn lựa chọn nào khác.
Xuất thân nghèo khổ như vậy, ngoại trừ những thứ Triệu Tiến dạy cho bọn họ, truyền thụ cho bọn họ, những thứ khác bọn họ thật sự biết không nhiều.