Xe một bánh thùng gỗ lót chân, hai kẻ nhàn rỗi giẫm lên bay thẳng qua tường, bên trong vang lên một tiếng kêu kinh hãi cụt lủn lập tức dừng lại, sau đó cổng nhà bị mở ra. Bốn hộ vệ Phùng gia kia ngay cả kẻ bán hàng rong bên ngoài và người nhàn rỗi xem náo nhiệt cùng nhau ào vào, ngay cả xe cũng bị đẩy vào, cổng nhà đóng lại, nhìn ra thì thấy chẳng có việc gì.
Căn nhà nhỏ trong thành Dương Châu này đều vô cùng yên ắng. Nhà quyền quý giàu có xây hoặc là dùng hôi họp riêng tư, hoặc là nhà vàng giấu người đẹp, nếu động tĩnh lớn truyền ra ngoài, vậy thật không hay rồi.
Cho nên bên trong xảy ra cái gì, bên ngoài cũng nghe không rõ lắm, có tiếng kêu kinh ngạc, có giọng cầu xin tha thứ, nhưng hết thảy đều rất ngắn ngủi, rất nhanh quay về yên lặng.
Không qua bao lâu, xe một bánh bị đẩy ra ngoài, người nhàn rỗi và bán hàng rong đều đi theo ở đằng sau, giống như nhà này thuê phu khuân vác tới, đó còn có người cao giọng nói vọng vào bên trong cổng.
- Lần sau nhất định đưa tới sớm, lần này thật có lỗi.
Tới ngày hôm sau, con ngựa kéo xe ăn sạch sẽ cỏ khô trữ trong máng, đói quá hí vang một tiếng bực bội, lúc này mới kinh động tới người qua đường, nghĩ thầm rằng xa phu này khó tránh khỏi quá lười nhác rồi, thậm chí ngay cả ngựa cũng chăm sóc thành như vậy.
Có người hiểu việc tiến lên trấn an con ngựa, tò mò xốc mành xe che thùng xe ngựa lên, sau đó hét lên một tiếng ngồi phịch trên mặt đất. Phu xe kia trước ngực bị người ta đâm mấy lỗ thủng, miệng bị vải bố chẽn cứng, trên vết thương không ngờ còn dùng vải bông chèn đút lấy, đã hoàn toàn bị máu ngâm ướt sũng rồi.
Đây là xe ngựa của Phùng gia, trên xe tất nhiên sẽ có tiêu ký, dĩ nhiên có người báo tin tức này tới Phùng gia. Sự tình Phùng Thiếu Lương có một căn nhà ở trong thành, Phùng gia không thiếu người biết được, chỉ là giả vờ như không biết, hiện giờ gây ra sự tình này, tức thì tìm sang đấy.
Trong căn nhà kia không còn một người nào sống sót, Phùng Thiếu Lương cũng là đầu một nơi thân một nẻo, trên khuôn mặt còn bị vẩy một vốc muối to, cả căn phòng đều là máu tươi. Mấy kẻ Bổ khoái trong nha môn từng thấy quen đại án đều trong lòng lạnh run. Song muối này lại lần ra được manh mối, chẳng lẽ là đấu đá lẫn nhau trong nghề muối sao?
Thi thể được thu liễm đưa về Phùng gia, Phùng gia tức thì vô cùng đau buồn, người nhà có mặt khóc trời đập đất, mấy người chủ sự Phùng gia thì lại nơm nớp lo sợ.
Vốn nghĩ rằng nếu có chuyện thì chạy vào trong thành, bên đó an toàn. Không nghĩ rằng trong thành còn có hung hiểm như vậy. Nhất thời cũng không dám quay về thành, ít nhiều lại vào trong thành đánh tiếng với tiêu cục mời một số tiêu sư, hộ vệ chặt chẽ tầng tầng lớp lớp.
Trạch viện của Phùng gia đặt ở chỗ phong thủy tốt, phương vị tốt cổng sau hậu viện gần đường phố, đường phố lại gần sông. Bờ sông liễu rủ xanh ngắt, cảnh sắc thật là tươi đẹp. Ở nơi này cũng có mấy tay hảo thủ dẫn một đám người trông coi.
Khác xa với vẻ thoải mái của mấy ngày trước đây, sau khi xảy ra hung án, mọi người đều trở nên căng thẳng. Ngay đến cả Phùng Bảo luôn ra oai kiếm chác cũng cần mẫn hơn rất nhiều. Gã sau khi bị giáo huấn, chửi bới một trận thậm tệ, hàng ngày đều lo lắng tuần tra.
- Mấy vị lão đại có tiền thì đều nhát gan, cứ coi như là có kẻ gian muốn ra tay, thì làm sao mà dám tới trạch viện này? Trước sau tất cả gần vài trăm người, còn có sai nhân của quan gia, tới đây chính là tự chui đầu vào rọ.
- Kẻ ra tay cũng chính là lão đại. Kẻ liều mạng trong tay Triệu Tiến gì đó của Từ Châu kia quả thật không ít.
- Ý của ta chính là như vậy. Ngươi thử nghĩ xem, cục diện làm ăn to như vậy của Triệu Tiến kia, ắt hẳn là quen thuộc kỹ càng đối với cái này, thì làm sao liều lĩnh như vậy được.
Mới nói được một nửa thì ngừng lại. Lúc này đêm đã khuya, trên mặt sông thuyền bè neo đậu, chỉ treo ở đầu thuyền và đuôi thuyền hai cái đèn lồng. Nhưng giữa sông có một chiếc thuyền xem ra dường như có ánh lửa ở giữa thuyền, nhìn thật kỹ mới nhận ra là một chậu than, sau đó có mấy ngọn lửa cháy lên từ chậu than đó, xem ra giống như là làm pháp thuật, càng ngày càng có nhiều người nhìn qua.
Đúng vào lúc này, mấy ngọn lửa đang cháy kia vụt bay lên không trung. Tới lúc này, nói chung cũng có người hiểu ra là chuyện gì rồi. Bởi vì bọn họ nghe thấy âm thanh, tiếng gào rít của mũi tên gào thét xuyên qua khoảng không.
Người kịp nhận ra hét lạc cả giọng.
- Có người bắn tên, có người bắn tên lửa.
Trên thuyền lại bắn ra một loạt tên.
Có tiếng người chửi rủa xông ra bờ sông. Ở đó cũng có thuyền bè, mới đi được nửa đường, mũi tên gào rít bắn tới. Tuy là trong đêm tối không nói tới chuyện chính xác gì, nhưng nhiều người như vậy, trên bờ sông lại có đèn lồng và đuốc, bắn trúng không khó. Một người kêu lên thảm thiết vì trúng tên, những người khác bỏ chạy tán loạn.
Trên sông chiếc thuyền kia cũng không dừng lại lâu, bắn ra ba loạt tên, chậu lửa kia bị quẳng luôn xuống sông, lập tức lại là tối mò mò chẳng nhìn thấy gì cả.
Hậu viện của Phùng gia có một vài nhà chứa củi và nhà kho, cũng có một vài đống củi chất lộ thiên, nhưng người cũng rất là đông đủ, hơn nữa lại căn cứ vào quy chế của hộ lớn giàu có, mỗi sân viện đều có những vại đựng đầy nước, chính là để phòng phóng hỏa. Tổng cộng có mười mấy mũi tên lửa căn bản không đốt cháy được cái gì, cũng chỉ là một cái giá gỗ đen đủi bị cháy lên chẳng ai buồn để mắt.
Những ngọn lửa khác hoặc là tự tắt, hoặc là chờ người cứu hỏa tới dập, đối với Phùng gia chẳng có tổn thất gì.
Tài sản tuy là không có tổn thất gì, nhưng người trên kẻ dưới của Phùng gia đều hoảng sợ. Cả một đêm này, trên tới lão phu nhân, dưới tới nha hoàn, gần như tất cả đều khóc. Nam nhân đều là nơm nớp lo sợ mặc sẵn quần áo, động có chuyện là chạy. Thậm chí có người đi ra khỏi phủ ngay trong đêm, không muốn ở lại trong đại viện. Nếu vào lúc bình thường, được làm lụng ở bên trong thì cao quý hơn rất nhiều so với bên ngoài. Bây giờ chẳng ai buồn để ý tới điều này rồi.
Mãi cho đến ngày hôm sau, Phủ Nha và Huyện Nha đều phái một lượng lớn sai dịch tới, người trong cả nhà mới tạm coi là định được thần hồn. Hỏi tới chiếc thuyền bắn tên đêm qua, bất kể là hộ vệ trong nhà hay là sai nhân của quan gia, đều nói rõ ràng, không cách nào tìm được.
Trong ngoài thành Dương Châu đường sông nhằn nhịt, trên sông không biết có bao nhiêu chiếc thuyền. Chiếc thuyền kia chỉ cần neo đậu ở bờ sông, vậy thì căn bản chẳng có cách nào tìm được, huống hồ là ban đêm tối lửa tắt đèn, sau khi rối loạn tới hơn hai canh giờ mới nghĩ tới đi tìm thuyền.
Lão thái gia Phùng Kim Phát của Phùng gia tới ngày thứ hai thì lăn ra ốm, khiến cho người trên kẻ dưới Phùng gia vô cùng hoảng hốt. Nhưng Phùng lão thái gia vẫn luôn luôn tỉnh táo, ngoài lang trung ra, Phùng gia còn mời mấy người cùng nghề tới bộc bạch.