Hàn quang lóe sáng, trông rất hung dữ, mọi người trong phòng đều không kìm nổi lùi về sau một bước. Căn phòng lại yên tĩnh.
- Trước tiên bắt tên nhãi này đi đã…
Đã có tâm tư muốn tốc chiến tốc thắng, hai người bước lên phía trước, giơ tay bắt lấy Lý thư biện. Mọi người đều đã đưa ra quyết định, thế nào cũng phải lập uy trước, thu thập tên tiểu lại không có mắt này. Dù sao cũng phải hả cơn giận đã.
Lý thư biện lùi về sau một bước. Những người khác trong phòng đều chần chừ,. Bình thường Lý thư biện đối đãi với mọi người không tồi, nhưng kẻ bắt người là Cẩm Y Vệ, ngăn cản thì sẽ liên lụy bản thân.
Đúng vào lúc này, lại nghe có người ở cửa chậm rãi nói.
- Cho dù thượng quan bắt người cũng phải nói ra chứng cứ phạm tội. Đã bắt người không bằng không chứng, sao còn động thủ với người trong nha môn chúng ta. Đây có phải là khinh Từ Châu chúng ta không có người sao?
- Ai ở đó nói xằng?
- Nói thêm một câu, cũng đều bắt luôn.
Hai người ở tại chỗ giận dữ hét lên. Bọn họ phát hiện mọi người đều nhìn ra cửa. Từ Châu này thật là một nơi cổ quái, không ngờ Cẩm Y Vệ đến lại không trấn áp được toàn trường.
- Bằng vào cớ gì mà bắt người? Không bằng không chứng, bằng vào cái gì mà bắt Lý đại gia?
- Các ngươi căn bản không phải bắt người, mà là muốn vòi tiền.
- Cút trở về đi.
Căn phòng đột nhiên bùng lên tâm tình đồng hương, ai nấy đều giận dữ gào thét, còn có người ngay lập tức lấy vật trong tầm tay ném tới. Hai tên Cẩm Y Vệ xông lên phía trước bắt người chưa kịp rút đao, thì ấm nước, bàn ghế uống trà đều đổ ập lên đầu. Bị bất ngờ không đề phòng, bọn họ cả người đau nhức, còn có một tên bị đánh ngã xuống đất.
Trương Kiến Đình đã trở nên nóng nảy, liền rút đao hét to.
- Dừng tay hết cho ta, tấn công thân vệ của thiên tử, chính là tấn công khâm sai, các ngươi đang tạo phản hay sao? Còn không dừng tay, ta sẽ giết không cần luận tội.
Thấy lưỡi đao sắc bén tuốt ra khỏi vỏ, mọi người mới dừng tay, nhưng mặt mày trông có vẻ không lương thiện cho mấy. Hơn nữa đám người lại mục văn thư đứng ở phía trước đã được thay bởi Bổ khoái tráng đinh.
Trương Kiến Đình nổi cơn lôi đình, quay đầu lại. Căn phòng náo loạn như thế này, chính là do lời nói thúc đẩy của một người nào đó ngoài cửa. Y quay đầu nhìn, thì thấy một đại hán ngoài bốn mươi tuổi đang đứng ở đó, mặc áo mão, trông như Bổ khoái, bên cạnh còn có mấy gã hán tử đi theo, cũng đều có vẻ là Bổ khoái.
- Chính là ngươi hồ ngôn loạn ngữ đó sao?
Đại hán nọ vẻ mặt thản nhiên, chuẩn bị mở miệng nói, thì Cẩm Y Vệ Tiểu kỳ Trương Kiến Đình nghe thấy Lý thư biện ở sau lưng cao giọng hỏi.
- Nếu mấy vị thượng sai đã nói là phá án, vậy thì có công văn làm bằng chứng không. Cho dù là thân vệ của thiên tử, cho dù là Cẩm Y Vệ muốn bắt người phá án cũng phải có công văn làm bằng chứng. Nhược bằng có, xin mời lấy ra xem thử, sau khi xác định không có nhầm lẫn thì cứ làm việc theo khuôn phép. Nhược bằng không, mấy vị đang muốn làm gì?
Thư lại nha môn hiểu rõ nhất là lề lối khuôn phép, đương nhiên thuận miệng là nói ra được. Mấy người Cẩm Y Vệ giận dữ. Những án Cẩm Y Vệ điều tra là khâm án hoặc đại án. Khâm án đại án thường phải mang theo thánh chỉ khẩu dụ, vậy thì đương nhiên sẽ uy phong lẫm liệt, không ai được nghi ngờ.
Nhưng trên đời nào có nhiều khâm án như vậy để điều tra. Bắc Trấn phủ ti bắt người định tội đang ở kinh sư, ngục thất cũng ở kinh sư. Cẩm Y Vệ ở những nơi khác chỉ có quyền hành truy bắt điều tra, bọn họ chỉ là một nhánh nhỏ của Cẩm Y Vệ kinh sư mà thôi.
Có lúc Cẩm Y Vệ ở nơi nào đó bắt người, cũng không phải là vì kẻ đó có quyền này, mà là quyết đoán, nắm bắt thời cơ, sau đó liền thêm vào công văn ấn quan mà thôi.
Chẳng qua chỉ là truy bắt điều tra, làm tai mắt của thiên tử chỉ được chút khách khí và lợi nhỏ mà thôi. Muốn phát tài, thì phải cáo mượn oai hùm xử án bắt người, bịa ra một cái tội danh để bắt người vào đại lao xử lý, bao nhiêu tiền tài ưu đãi cũng moi ra được.
Quan phủ nha môn kiêng dè chức trách truy bắt dò hỏi rồi báo cáo cấp trên của Cẩm Y Vệ, đối với mấy chuyện phi pháp này cũng mở một con mắt nhắm một con mắt.
Các tỉnh trong thiên hạ đều như thế, nhưng Nam Trực Lệ lại khác. Ở địa phương Giang Nam Giang Bắc này, bất luận là thương nhân buôn muối ở Dương Châu hay là phú hào của Tô, Tùng, Thường, ai nấy đều có bối cảnh ghê gớm. Trong thành Nam Kinh đâu đâu cũng là lão đại quý tộc, Cẩm Y Vệ muốn vòi tiền phát tài quả thật không có cơ hội nào.
Tuy nhiên không có cơ hội thì không có cơ hội, nhưng lại không có nghĩa là sẽ không bao giờ có, nề nếp trong này mọi người cũng hiểu rất rõ.
Những thủ đoạn không dám dùng cũng không dùng được ở những nơi Nam Kinh, Dương Châu và Giang Nam, đến Từ Châudĩ nhiên dùng được. Trong suy nghĩ của bọn họ, một nơi thâm sơn cùng cốc như vầy, nghe đến cái tên Cẩm Y Vệ đã bị dọa đến ngốc rồi, còn màng đến khuôn phép gì nữa.
Dưới gầm trời này Cẩm Y Vệ đều hoành hành như vậy, ở Từ Châu thì có gì mà khác cơ chứ. Nhưng nghĩ thì nghĩ, đến nơi này mới phát hiện đối phương vốn dĩ không sợ. Một tên tiểu lại hèn mọn không được xếp vào hạng nào, không ngờ lại dám ngông nghênh chất vấn như vậy.
Nói trở lại, ban đầu hai người đó đến điều tra án cũng không có công văn gì, chẳng qua là một lão đại nào đó lén dùng người làm việc. Lần này mọi người đến cũng là muốn dọa nạt làm tiền, thậm chí là ngầm chiếm đoạt của cải. Những thử này cũng không được đưa lên bàn, càng sẽ không nằm trên giấy. Đặt ở nơi khác, không có công văn thì sao? Ai dám mở miệng nói với Đông Xưởng, nhưng hiện tại, cứ thế mà bị hỏi rồi.
Trong lòng mấy tên Đông Xưởng này, Triệu Tiến làm sao dám giết Đông Xưởng. Chẳng qua là hai tên Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu An kia moi ra được ngan lượng, tự mình đi hưởng thụ sung sướng rồi. Cho nên từ đáy lòng, không ai cảm thấy mình đúng lý hợp tình, chẳng qua chỉ cảm thấy mình hù dọa được người mà thôi.
Thoáng chốc đã bị người đến phá, lập tức bọn họ thẹn quá hóa giận.
- Phản rồi phản rồi! Các ngươi muốn tạo phản rồi!
Trương Kiến Đình đã nổi trận lôi đình, rút đao nhìn ra đằng trước, nhìn ra đằng sau, không biết phải chém bên nào. Ba người bên cạnh y cũng đều đỏ mặt tía tai rút đao ra, lớn tiếng mắng chửi theo.
Nhưng tình cảnh lúc này lại khác đi. Lý thư biện kia lùi về sau hai bước, không ngờ lại ngồi trên ghế, nheo mắt nói.
- Mấy vị đến Từ Châu chúng ta giương oai đấy sao?
Hiện tại đến cái xưng hô “thượng quan” cũng không còn nữa. Trên đời này không riêng gì Cẩm Y Vệ là cáo mượn oai hùm, không riêng gì Cẩm Y Vệ lừa bịp vòi tiền, Thư lại và bổ khoái lục phòng quanh năm suốt tháng đều làm chuyện như vậy, làm ra vẻ ăn to nói lớn cũng đều đã quen rồi.
Có người đã trốn ra khỏi phòng, lại có người chạy vào trong phòng. Điều khiến cho đám Đông Xưởng Cẩm Y Vệ càng tức giận là trong tay mấy người tiến vào phòng lại cầm thủy hỏa côn (loại côn có hai màu đen đỏ trong nha môn). Đại côn sơn đen dài khoảng bảy thước, cầm chắc trong tay, người đứng đó cũng đều lấy xích sắt và yêu đao ra.
Đông Xưởng trong phòng chỉ có bốn người với bốn thanh đao, mà trong nha môn thì đến mười mấy người, đao côn đều có, trông cũng không giống như không dám động thủ. Có người lớn tiếng hét to.
- Bọn chúng có phải là quan sai giả mạo hay không?
Vừa dứt lời, mấy cây thủy hỏa côn đều giơ lên. Khí thế của đám Đông Xưởng đã hơi yếu đi, vừa nghe nói thế, liền luống cuống cãi lại, giơ tay lấy thẻ bài trong ngực ra.
- Nói bậy, bọn ta đều có thẻ bài trong người, hàng thật giá thật.
Nhưng đột nhiên Lý thư biện lại đùng đùng nổi giận, hét lớn, vỗ mạnh xuống bàn, đến chén trà cũng bị chấn động đến rơi xuống đất.
- Khốn kiếp, có thẻ bài thì sao, công văn làm việc đâu?
Bốn phía hò reo loạn xạ.
- Công văn đâu, lấy công văn ra đi!
Cẩm Y Vệ Tiểu kỳ Trương Kiến Đình nhìn người xung quanh như hổ rình mồi, lại nhìn những khuôn mạnh lạnh lùng ngoài cửa, chỉ cảm thấy hoang đường vô cùng. Rốt cuộc mình là Cẩm Y Vệ hay là mình đến nha môn của Cẩm Y Vệ, chẳng lẽ nhiều năm không ra ngoài làm việc, quy củ gì cũng thay đổi hết rồi.
Trương Kiến Đình giận quá thành cười, nghiến răng nghiến lợi uy hiếp.
- Các ngươi, các ngươi thật là to gan lớn mật. Ta đây là thân vệ thiên tử, còn dám đòi công văn của ta, sau này ta sẽ bắt hết lũ các ngươi, lột da…
- Bọn chúng thật là xảo trá, không ngờ lại lừa đến chỗ nha môn chúng ta. Các huynh đệ, không thể nhẫn nhịn nữa. Trượng phu, hảo hán tử Từ Châu chúng ta lại dễ bị người ta coi thường vậy sao, truyền ra sẽ bị bên ngoài cười đến rụng răng mất.
- Đánh con mẹ nó đi!
Đám Đông Xưởng chưa kịp nói hết câu uy hiếp, bên ngoài liền có những tiếng la hét còn lớn hơn, rất nhanh mọi người đều hòa theo.
- Các ngươi ai dám…
Trương Kiến Đình chưa kịp dứt lời, một cái ghế đã bay sang. Y nghiêng người né tránh, một cái ấm nước đập vào vai y. Trương Kiến Đình thật sự thở dốc, rút đao muốn động thủ, thì một cái ghế dài lại bay tới.
Trong căn phòng rộng lớn liên tiếp có tiếng vù vù, những thứ ném được đều đã ném ra. Ban đầu bốn tên Đông Xưởng còn cản lại được, về sau thì chỉ có ôm đầu tránh né. Trương Kiến Đình lảo đảo, giận đến trừng mắt, vung đao xông về phía Lý thư biện. Hiện tại y không màng gì nữa, một đao xẻ thịt tên tiểu lại đáng chết này, trút được cơn giận rồi hẵng nói sau.