Phía dưới liền ầm ĩ, mấy người nóng tính đã gào thét.
- Ai dám làm loạn thì làm thịt kẻ đó, có ai đánh thắng được chúng ta đâu.
Nói đến đây, căn phòng lại trở nên yên tĩnh. Triệu Tiến giật mình, còn cho rằng cảm xúc của mọi người có gì đó không đúng, không ngờ đám liên trưởng đội trưởng nhìn nhau, ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, trên mặt tỏa ra thần thái sục sôi.
Hơn nữa biến hóa này không chỉ có ở những người trẻ tuổi bên dưới, đến những huynh đệ bên cạnh mình cũng không khác mấy, mà Như Huệ và Chu Học Trí ngồi một bên cũng nhìn nhau, vẻ mặt lại có chút chấn động hoảng sợ.
Cát Hương có chút kích động, nói.
- Đại ca, đệ đột nhiên nghĩ đến, lúc chúng ta lập nghiệp đã từng giết chết đạo tặc, sau đó sáu người diệt trăm người, huyết tẩy Hà Gia Trang, đánh vào Vân Sơn Tự, sau đó lại bình định mười vạn lưu tặc, kế tiếp lại lấy ít thắng nhiều ở Bi Châu, đánh bại quân tinh nhuệ dưới trướng Phó tướng Lang Sơn. Chưa từng có ai đánh thắng được chúng ta, Triệu Tự Doanh chúng ta còn sợ ai?
Những người trẻ tuổi phía dưới cũng có suy nghĩ không khác gì Cát Hương. Những kẻ liều mạng, cướp sông cướp biển, lục lâm thảo khấu, hào bá địa phương, mười vạn lưu tặc, sau đó là quan binh tinh nhuệ, Triệu Tự Doanh đã đánh bại đủ các loại võ bị. Không có lý do gì, thì mọi người chỉ nghĩ chuyện này là lẽ hiển nhiên, rất nhiều người vốn dĩ sẽ không suy nghĩ sâu xa như vậy, nhưng hôm nay lại nghĩ đến.
Còn có gì mà Triệu Tự Doanh không đánh bại được, tặc phỉ trộm cướp, đoàn luyện tư binh, lưu tặc quan quân, dưới gầm trời này cũng chỉ có mấy loại võ bị như vậy, từng cái đều bị Triệu Tự Doanh đánh bại. Đã có thực lực mạnh mẽ như vậy, Triệu Tự Doanh cần gì phải lo lắng quan sai gì đó mưu đoạt sản nghiệp hay sao? Có phải là làm khác một chút, làm cao xa hơn một chút không?
Nhịp thở của mọi người đều có chút nặng nề, cặp mắt dần đỏ lên. Mọi người đột nhiên nghĩ đến một chuyện mà trước giờ không dám nghĩ, hơn nữa đây không phải là si tâm vọng tưởng.
Trong con mắt của Cát Hương, Thạch Mãn Cường đều tràn đầy ngọn lửa cháy bỏng. Đổng Băng Phong ban đầu còn cảm thấy không tưởng tượng nổi, sau đó là kinh hãi, sau đó là suy tư. Trần Thăng thì thản nhiên nhìn về phía Triệu Tiến. Vương Triệu Tĩnh khẽ lắc đầu, nụ cười trên mặt nhìn không biết là thật hay giả. Lưu Dũng thì cúi đầu. Chu Học Trí muốn nói lại thôi, muốn hỏi Như Huệ gì đó, nhưng vẫn không nói ra miệng. Như Huệ thì mỉm cười, mỉm cười rất chân thành.
Ban đầu nói đến cái tên “Cẩm Y Vệ”, kết quả là quá nửa người ở đây chưa từng nghe qua cái tên này, đôi mắt xinh đẹp vứt cho người mù nhìn. Hiện tại thì đã đi theo một phương hướng khác, mà phương hướng này, cũng không phải hướng mà Triệu Tiến mong muốn.
Triệu Tiến thở dài, lại giơ cánh tay lên, cao giọng nói.
- Đứng nghiêm.
Đám liên trưởng và đội trưởng ở trong phòng đều đứng thẳng nghiêm, vẻ mặt mỗi người đều rất mong chờ và khẩn thiết. Triệu Tiến bất đắc dĩ đành phải lắc đầu, trầm giọng nói.
- Ta biết các ngươi muốn gì, nhưng ta sẽ không nói ra, ta chỉ muốn nói một chút về những lần chiến đấu đó.
Mọi người có chút buồn bực, nhưng vẫn đang thật sự lắng nghe.
- Những tên liều mạng lúc trước, lại thêm Hà Gia Trang, Vân Sơn Tự thậm chí là số nhân mã của Khổng gia trang, đều là đám ô hợp. Lúc đó chúng ta đánh vất vả, nhưng đó là vì chúng ta vẫn luyện chưa đủ, đánh chưa nhiều. Triệu Tự Doanh của hiện tại đủ sức san bằng được những nơi này rồi.
- Mười vạn lưu tặc, nói trắng ra chính là một đám càng ô hợp hơn, một nắm cát rời. Đám ô hợp này thậm chí còn giúp đỡ chúng ta thời điểm chân chính quyết chiến định thắng bại, khiến cho đám người Văn Hương Giáo không tài nào kết trận được, cũng không tài nào tụ tập được, ngay lúc ấy bị chúng ta chia cắt.
- Về phần Bi Châu, các ngươi không được nhìn vào việc chúng bảy trăm phá một ngàn, mà phải nhìn vào việc kỵ binh và cung thủ của chúng ta nhiều hơn đối phương, phải nhìn vào việc trong trại lưu dân còn có mấy ngàn thanh niên cường tráng bất cứ lúc nào cũng xông ra đánh nhau. Đó là chúng ta công kỳ vô bị xuất kỳ bất ý (tấn công bất ngờ lúc quân giặc không phòng bị), lấy nhiều đánh ít, nhìn thì như hung hiểm, nhưng thật ra thì lại không cách nào thua được.
Triệu Tiến liên tục nói ra ba đoạn phân giải, mỗi đoạn đều khiến người tin phục, những đạo lý này gia đinh tầm thường có lẽ không biết, nhưng những gia đinh cốt cán ở trong phòng lại hiểu rất rõ. Triệu Tự Doanh thường xuyên luận chiến giảng võ, những điều này đều đã nói qua mấy lần.
- Thắng không đáng vui. Chúng ta không mạnh mẽ như vậy, các ngươi có từng nghĩ tới hay chưa? Nếu như quan quân vượt qua năm ngàn thì làm sao? Nếu như bọn họ cũng có đại đội kỵ binh và cung thủ thì làm sao? Chúng ta còn đảm bảo tất thắng hay không?
Vấn đề này hỏi ra, căn phòng liền trở nên yên tĩnh. Không đợi Triệu Tiến nói, trong đội ngũ Úy doanh đột nhiên có người nói.
- Bẩm lão gia, nếu như các đội các đoàn của Triệu Tự Doanh tề tựu, quan binh quá năm ngàn, chúng ta vẫn giống như vậy vẫn thắng được.
Giọng điệu có chút quả quyết, những liên trưởng đội trưởng khác cũng hiểu ra, sau khi suy nghĩ một hồi thì đều gật đầu, đáp lời với vẻ khẳng định.
- Nếu như Triệu Tự Doanh chúng ta lấy đại phương trận ra, năm ngàn quan binh có đáng là gì, cho dù là bọn chúng có kỵ binh, kỵ binh đó sao phá tan được phương trận của chúng ta.
Một đoàn ngàn người, ngàn người cầm trường mâu xếp trận, phụ trợ có cung thủ yểm hộ, uy lực quả thật cực kỳ lớn. Hơn nữa kể từ lúc định ra quy chế của đội Thân Vệ, mã đội đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai, đội Nội Vệ của Triệu Tự Doanh, vẫn chưa một lần nào xuất động chiến đấu một đoàn.
Những người cốt cán trung thánh này của Triệu Tự Doanh, đều cực kỳ tự tin đối với chiến pháp và thực lực của phe mình. Bọn họ cũng từng chứng kiến quan binh thao luyện, sau khi xem xong chẳng những không nhụt chí, ngược lại càng có lòng tin hơn, cảm thấy khi phe mình triển khai trận thế, không có chuyện không quét sạch được. Lòng tin của bọn họ thậm chí còn vượt hơn cả Triệu Tiến.
Cát Hương cũng nhắc đến.
- Quan binh hơn vạn cũng đánh không…
Triệu Tiến hung tợn trừng mắt nhìn qua, Cát Hương sợ đến run lên, liền cúi đầu câm miệng. Sau đó Triệu Tiến lại hung hằng nhìn chằm chằm vào Trang Lưu, trong ánh mắt tràn đầy những lời cảnh cáo. Sắc mặt Trang Lưu trắng bệch, vội vàng đứng thẳng nghiêm.
Trần Thăng vẻ mặt không chút cảm xúc. Vương Triệu Tĩnh nhịn không được cười ra thành tiếng, để che giấu, liền ho khan.
Ngữ khí nghe có chút giận dữ, Triệu Tiến nói.
- Quan binh sao chỉ phái năm ngàn đến Nam Trực Lệ. Phó tướng, Tham tướng, Du kích, tính cả đại quân trấn thủ của Nam Kinh và Phượng Dương, xuất ra mấy vạn dễ như nhấc một cánh tay. Đại Minh đâu chỉ có Nam Trực Lệ này, còn Sơn Đông, Hà Nam, Hồ Quảng, Chiết Giang, Giang Tây, chẳng lẽ những nơi này không phái binh trợ giúp sao?
Tình cảnh trong phòng cuối cùng đã trầm lặng hơn một chút, nhưng những người đầu óc thông minh khác thường, lại đứng đó im lặng không nói.
Triệu Tiến liên tục hỏi ra mấy câu hỏi.
- Mấy ngàn người chúng ta, mấy mươi vạn đến đánh, hơn nữa nói thẳng ra chúng ta, cũng chính là hai nơi Từ Châu và Bi Châu, nhiều nhất cũng chỉ đi một lần đến phủ Quy Đức của Hà Nam, cũng chỉ đánh với các lộ nhân mã của Nam Trực Lệ, còn bên ngoài nữa thì sao? Ai biết? Ai từng đánh? Sao các ngươi lại cảm thấy mình vô địch?