Đám người phú hào này ngẩng đầu liếc mắt xuống phía dưới đài, sau đó vội vã cúi đầu, người nào người nấy đều khom người cúi đầu, không giống những quý khách đang chiêm ngưỡng buổi diễu binh mà càng giống như là những tử tù đang đứng trên pháp trường hơn.
Đội kị binh chỉ có hơn trăm người cưỡi ngựa chỉnh tề. Kị binh Thát tử vừa đến cũng không phải đội ngũ gì ghê gớm loạn cào cào đi theo sau. Nhưng những người Dương Châu cũng chẳng để mắt đến điều này bởi họ đã bị làm chấn động hoàn toàn rồi.
Vốn dĩ đã nghe rất nhiều lời đồn về Triệu Tự Doanh, cũng biết một chút chuyện, cảm thấy Triệu Tự Doanh không tầm thường rồi, rất mạnh, rất biết đánh đấm, nhưng mạnh đến mức độ nào thì lại không rõ.
Nhưng sau khi thấy quang cảnh ngày hôm nay, diễn biến rất nhàm chán, tiếng trống buồn tẻ, đội ngũ diễu binh chỉnh tề mang theo những khuôn mặt trẻ tuổi vô cảm đầy sát khí.
Đây nói lên điều gì? Những người Dương Châu cũng không quá rõ ràng. Nhưng theo cảm nhận của họ, Triệu Tự Doanh thật sự rất mạnh, còn mạnh hơn rất nhiều so với lời đồn.
Đến lúc này, không còn ai dám nói giỡn nữa, thậm chí ngay cả trao đổi ánh mắt cũng không dám. Người can đảm hơn cũng chỉ dám lấy khăn lau mồ hôi, người nhát gan thì không dám cử động chút gì, chỉ muốn kết thúc thật nhanh.
Như Huệ ở trên mộc đài quan quát, nụ cười càng ngày càng đậm.
Lấy liên đội làm đơn vị, từng đội của Triệu Tự Doanh ở Hà Gia Trang từ phía trước mộc đài bước về phía sau, cứ thế theo thứ tự xếp thành hàng phía trước mộc đài. Sau khi tất cả mọi người tập kết liền dựa theo thứ tự mà xếp vào hàng tương ứng trước mộc đài: đội Thân Vệ, đội nhân mã đoàn thứ nhất, đoàn thứ hai đứng cùng một chỗ.
Triệu Tiến quay đầu nhìn lại thấy những thương nhân buôn muối Dương Châu đang đứng nơm nớp lo sợ thì cùng Như Huệ vẻ mặt đầy ý cười liếc mắt nhìn nhau.
Triệu Tiến hô to.
- Mỗi ngày ăn no mặc ấm là mỗi ngày phải chăm chỉ huấn luyện không được lười biếng,
Hắn hô một câu, đội Thân Vệ đứng gần ở phía dưới cùng đồng thanh hô một câu khiến mỗi người đều nghe rất rõ ràng.
Bên này hô xong thì bên dưới cũng đồng thanh hét lớn.
- Ngày thường đổ mồ hôi nhiều, chiến trường đổ máu ít.
Hơn hai ngàn người cùng đồng thanh hô giống như tiếng sám rền. Những thương nhân buôn muối trên đài không ngờ đến bùng nổ như thế, vài người phía trước ngã luôn ngồi xuống mộc đài, những người phía sau thì ôm lấy đầu, lập tức ngồi xổm xuống.
Như Huệ liền cười thấp giọng nói.
- Không có chuyện gì, không có chuyện gì, mọi người không nên sợ hãi.
Tuy nhiên giữa sân cũng không hề chỉnh tề nghiêm trang, đội nhân mã của Triệu Tiến và cả những tên kị binh Thát tử cũng bởi vì tiếng hét lớn đồng thanh đột nhiên vang lên này mà bị kinh động, ngựa hốt hoảng hí vang. Lúc này mới thấy khác biệt với lúc trước. Lúc xếp hàng, đội nhân mã của Triệu Tự Doanh chỉnh tề còn kỵ binh Thát tử tán loạn. Bây giờ cần trấn an vật cưỡi, ổn định trước nhất chính là những kỵ binh Thát tử.
Ở trên mộc đài, Dổng Băng Phong có chút xấu hổ nhìn về phái Triệu Tiến. Triệu Tiến thì chỉ hơi chút nhíu mày. Còn bọn thương nhân buốn muối thì vốn dĩ là không còn tâm trí để mắt đến tiểu tiết này.
- Từ Châu đã an bình, nhưng lưu tặc bốn phía vẫn còn thường xuyên tới lui gây họa.
- Vùng cỏ hoang sắp xếp cho bá tánh nạn dân vẫn còn có kẻ chưa từ bỏ ý định đánh chiếm.
Triệu Tiến nói vài câu đơn giản. Hắn muốn gây dựng niềm tin cho các binh sĩ của Triệu Tự Doanh: Triệu Tự Doanh làm mọi việc đều là vì dân chúng, tất cả đều là việc chính nghĩa.
- Triệu Tự Doanh tất thắng.
Nói xong lời cuối cùng, Triệu Tiến hô to.
- Tất thắng.
Phía dưới lại truyền tới tiếng đồng thanh hô to. Lần này người Dương Châu trên đài cũng chẳng còn màn đến mặt mũi nữa, có người ngồi trên đài, có người bị kín lỗ tai, có cả người không dám nhìn thẳng còn quay hẳn lưng lại.
Sau khi hô xong tiếng này, các liên gia đinh giải tán. Hôm nay bọn họ tạm nghỉ, bận rộn đề phòng lâu như vậy, bọn họ cũng cần nghỉ ngơi một chút.
Sau khi bọn gia đinh rời khỏi thao trường, bọn Triệu Tiến không hề vội rời đi. Những người Dương Châu trên mộc đài đều thở phào nhẹ nhõm, đều là vẻ mặt như vừa thoát chết vậy.
Triệu Tiến cười mỉm nói.
Các vị, Triệu Tự Doanh duyệt binh các vị đều đã xem rồi, các vị cảm thấy chút người này của ta bảo hộ được bình an cho một phương Từ Châu không?
Hắn vừa mở miệng. đám người Dương Châu đều luống cuống không kịp đứng thẳng người, liên thanh hồi đáp.
- Gia đinh của Tiến gia quả thật làm được, vô cùng tinh anh, nhất định bảo hộ được bình an cho Từ Châu.
- Đừng nói là Từ Châu, tại hạ cảm thấy còn bảo vệ được cả phủ Hoài An nữa đấy chứ.
Có người thuận thế nịnh nọt. Lấy lòng không chê nói nhiều.
Tuy nhiên, nói cho cùng, mọi người cũng chẳng cảm thấy có gì phóng đại cả. Lúc chưa đến đây, không ai nghĩ đến Triệu Tự Doanh thì ra lại dũng mãnh như thế. Sau khi nhìn thấy cuộc duyệt binh hôm nay, tất cả mọi người đều nghĩ rằng Triệu Tự Doanh tính toán mưu đồ phủ Hoài An cũng đều có nguyên nhân cả. Thực lực như thế này, Từ Châu quả thật là không chứa nổi.
Triệu Tiến cười gật gật đầu, giờ tay làm điệu bộ mời, những người Dương Châu giống như gặp đại xá, cuối cùng cũng được cho phép đi xuống khỏi cái mộc đài chết tiệt này rồi. Cả bọn khúm núm đứng ở một bên mộc đài mời Triệu Tiến đi trước.
Triệu Tiến cười nói.
- Triệu mỗ nói thẳng vào chuyện chính. Các vị buôn lậu muối đi các nơi đều phải phái người áp tiêu, thuê xa ngựa vận chuyển. Nam Trực trên bờ còn dễ còn có quen biết trên giang hồ, giao thiệp với quan trên nhờ chiếu cố. Nhưng ra khỏi tỉnh nhà nhất định còn rất nhiều điều khó khăn, để được bình an phải chia một phần cho quan lại cường hào là điều không tránh khỏi. Nhưng như vậy còn chưa hẳn đã được bình an, có phải hay không?
Nghe hắn nói xong, mọi người vô ý sẽ phủ nhận quen biết của mình và quan phủ. Nhưng dù lập tức phủ nhận cũng chẳng có ý nghĩa gì. Mọi người đều hiểu rõ mọi việc. Trong tràng diện thế này mà phủ nhận chắc chắn sẽ khiến người khác phải chê cười rồi.
- Tiến gia nói đúng.
- Việc muối lậu này xem ra khá nhiều lợi nhuận, nhưng phải đả thông quen biết với các nơi. Nếu không sẽ lập tức bị trở mặt cướp mất hàng. Khóc cũng không khóc được. Hoặc là cắn răng chịu đựng, hoặc là dùng thủ đoạn giang hồ cướp lại, nhưng tất nhiên cũng phải mất tiền. Tính đi tính lại, không những nhiều hơn lệ phí đút cho quan trên mà còn phải lo lắng hãi hùng.
Một người kể khổ, những người còn lại đều phụ họa theo.
“Quan trên” này cũng không phải là quan muối mà là ám hiệu việc chia chác muối lậu nói chung, việc này gần như đã trở thành một thể thống nhất công khai. Quan phủ đều lén che đậy chiếu cố đấy.
Triệu Tiến cười cười gật đầu rồi lại tiếp.
- Các ngươi vất vả đưa muối đi các nơi bán. Nhưng nếu người mua muối đến mua thì cũng lại phiền phức y như thế. Không quen thủy thổ nơi này, lại mua xong muối rồi, có khi chưa kịp về nhà thì ở Nam Trực đã bị nuốt sống rồi, đều không có chỗ kêu ai được.
Thương nhân Dương Châu chỉ cười khan. Chỉ là buôn muối lậu là một việc không quang minh chính đại, đen ăn đen tất nhiên bất chấp đạo lí. Phùng gia nuôi dưỡng gần ngàn tư binh, thì trong tay những thương nhân buôn muối khác tất nhiên cũng có vài kẻ liều mạng. Cùng trong nghề này, ai cũng không dám nói chưa từng làm.
Mọi người chỉ không rõ tại sao Triệu Tiến lại nói đến chuyện này. Như Huệ ở bên cạnh liền xen vào nói.
- Các vị, các vị đưa hàng và bọn họ bán hàng trên đường đều vất vả như nhau cả. Không ở trên địa bàn của mình thì nơi nào cũng đều nguy hiểm. Có tầng lo lắng này thì việc buôn bán chắc chắn sẽ làm không tốt, rất dễ làm người khác thừa cơ chen vào. Hà Nam và Sơn Đông bên đó cũng không phải chỉ mua muối được ở chỗ chúng ta. Cứ làm như thế thì rất dễ bị người khác đoạt mất miếng cơm.
Có người phụ họa thêm.
Tào tiên sinh nói rất có đạo lý. Phủ Duyên Châu vốn luôn ăn muối phủ Hoài, vậy mà mấy năm nay lại bị đám người xấu xa Trường Lô xâm nhập được, nghe nói là theo đường thủy mà bán tới tận Hà Nam.
Ở Bắc Trực Lệ có đồng muối Trường Lô. Tuy tầm vóc không lớn bằng muối phủ Hoài ở Hải Châu, nhưng muối làm ra thì lại không giống nhau.
Một người phụ hòa lại càng làm cho mọi người càng ồn ào bàn tán thêm.
- Tiến gia nói chẳng sai. Có vài nhà ở nơi khác cùng nhà ta qua lại mấy chục năm qua, năm ngoái không biết bị ai đánh cướp hàng, lúc đầu còn ôm lòng nghi ngờ là nhà ta làm, không ngờ kết cuộc là bị Phùng gia đoạt lấy.
- Ngươi vẫn còn tốt. Chuyện nhà ta chả lẽ các ngươi không biết? Năm trước ở phủ Quy Đức tại Hà Nam bị cướp, tử thương mấy chục người, toàn bộ đều là một mình ta chu cấp chôn cất đấy.
Vừa nói chuyện, mọi người vừa đi đến gian đãi khách của khách điếm. Vừa vào phòng, chưởng quầy lập tức mang lên trà ngon. Tuy nói việc xem duyệt binh không phải động tay động chân gì nhưng ai cũng đều cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Trà nóng vừa xuống bụng, mệt mỏi lập tức lan ra.
Nhưng lúc này mọi người đều cố chống đỡ. Chuyện mà Triệu Tiến và Như Huệ vừa nhắc đến đã gợi lên hứng thú của họ.
Triệu Tiến ngồi xuống ghế chính giữa, cao giọng nói.
- Nếu như các vị vận chuyển ra ngoài chắc chắn là mạo hiểm. Bọn họ đến nhận hàng cũng không kém nguy hiểm. Không ở địa bàn của mình thì đều không yên tâm. Vậy thì không bằng chọn một nơi trao đổi mà hai bên đều có lợi.
Vừa nãy vẫn chưa hoàn hồn lại mệt mỏi không còn thần trí nhưng vừa nghe đến đây, mỗi người đều nhanh chóng tỉnh táo lại, tất cả đều đã đoán được dụng ý của Triệu Tiến.
Triệu Tiến chậm rãi nói.
- Từ Châu là nơi quan đạo thông với ba tỉnh, là yết hầu hiểm yếu trên đất liền, là nơi giáp ranh của Hà Nam, Sơn Đông, và Nam Trực Lệ. Đường thủy cũng cực kì thuận lợi, Hoàng Hà thông tới Vận Hà. Triệu mỗ định xây dựng bố trí một cái chợ ở Từ Châu, riêng cung ứng nơi buôn bán muối cho các vị và bằng hữu ngoài tỉnh. Các vị chuyển muối đến đấy, đường đi chỉ là đoạn Giang Bắc Nam Trực này lại tương đối an toàn, tiêu phí vận chuyển cũng sẽ không nhiều. Những người ngoài tỉnh cũng như vậy. Ở đây đi ra khỏi tỉnh cũng nhanh hơn, lộ trình ngắn, lấy hàng ra ngoài đã là địa bàn của mình rồi, thật sự là không có nhiều nguy hiểm.
Cả khách điếm lập tức cực kì yên lặng. Các thương nhân buôn muối cùng các quản sự trao đồi ánh mắt với nhau, quen biết thân thiết hơn thì còn trao đổi thầm vài câu.
- An toàn của các vị ở Từ Châu sẽ do Triệu mỗ gánh vác. Vừa rồi Triệu Tự Doanh duyệt binh, các vị cũng đã thấy cả rồi. Với đội ngũ như thế, tin chắc là không có đạo tặc, phỉ chúng nào dám cả gan làm loạn.
Phía dưới lại thêm một lần nghị luận, có người chần chừ mở miệng hỏi.
- Tiến gia muốn mấy phần?
Việc mở chợ cho mọi người đến đây mậu dịch, đối với mọi người đều vô cùng có lợi. Trao đổi mua bán ở chợ này, Triệu Tiến là người mở chợ cũng kiêm luôn người bảo lãnh. Sau khi nhìn thấy cuộc duyệt binh vừa rồi của Triệu Tử Doanh, mọi người vô cùng tin tưởng vào khả năng bảo lãnh của hắn.
Nhưng trên đời này không có gì là cho không cả, Triệu Tiến làm nhiều chuyện như vậy, tất nhiên là muốn được chia lãi, mấu chốt là hắn muốn mấy phần?
Người nọ vừa nêu ra câu hỏi thì cực kì hối hận, nghĩ thầm cần hỏi mấy thành làm gì nữa. Vừa rồi trông thấy Triệu Tử Doanh thực lực cường đại như thế, hắn muốn bao nhiêu ngươi còn không nhả ra sao? Cho dù có nuốt trọn toàn bộ thì ai làm gì được? Chẳng lẽ đi báo quan? Hay là đối đầu giành lại? Nếu hai cái này nếu như hữu dụng thì bây giờ người thắng đã là Phùng gia rồi.