Giọng của Triệu Tiến trở nên chua chát.
- Ngày đó uy phong lừng lẫy của chúng ta trong thành Từ Châu, xem ra khắp nơi tin phục. Sau đó thì thế nào? Cao gia trang bên kia lập ra sát cục chờ đợi chúng ta. Người của Vân Sơn Tự bị chúng ta làm thịt, cục diện trong thành bị chúng ta cướp, đều phái Tào tiên sinh tới cầu hòa. Sau đó thế nào? Đại đội nhân mã trong đêm tới chém giết. Chúng ta nhiều lần bị những bài học như thế vẫn chưa đủ sao?
Từng người một vẻ mặt đều nghiêm nghị, từng người một đều gật đầu. Như Huệ thở một hơi dài buồn bã nói.
- Lão gia, ngài lo lắng đến cục diện lớn như vậy, vậy thì là phiền toái lớn cho thiên hạ. Ngài có một chút sơ sảy, vậy thì là phiền toái lớn cho thiên hạ. Dương Châu nơi đó...
Nói tới nửa chừng, lại thấy vẻ mặt của Triệu Tiến đanh lại, Như Huệ lắc đầu không nói tiếp nữa.
Đột nhiên Trần Thăng mở miệng nói.
- Lần này đệ với Tiểu Dũng qua đó, huynh không cần phải đi.
Triệu Tiến chau mày, vừa định nói. Trần Thăng lại nói tiếp.
- Huynh đi hay đệ đi chẳng có gì khác biệt. Nhưng Từ Châu bên này cần có huynh quản tất cả. Huynh được mọi người gọi là đại ca, sẽ theo đại ca mà làm.
Lôi Tài ở bên cạnh vội vàng mở miệng.
- Dũng ca hãy ở lại, để đệ đi cho.
Không đợi cho Lưu Dũng nói, Trần Thăng liền lắc đầu không đồng ý nói.
- Lôi Tử thân thủ đệ không bằng Lưu Dũng, ở lại Từ Châu đi.
Triệu Tiến chau mày cười nhăn nhó, thở ra một hơi dài, chậm rãi nói.
- Huynh không tranh nhau với các đệ.
Trần Thăng nói lại một câu.
- Huynh vốn cũng không nên tranh giành với đệ.
Rồi không nói gì nữa.
Triệu Tiến lắc đầu, quay sang Như Huệ ở bên cạnh nói.
- Tào tiên sinh, ngươi bây giờ đi sắp đặt, bảo trấn Ngung Đầu bên kia sửa soạn thuyền bè. Trước tiên lấy ra hai mươi chiếc thuyền chở hàng, tiền bạc hay gì gì khỏi cần bàn, chúng ta sẽ chi trả.
Như Huệ vội vàng đứng dậy nhận lời, trước khi ra khỏi cửa, lại trịnh trọng thi lễ với Trần Thăng, rồi mới bước nhanh đi ra ngoài.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Tào tiên sinh cũng là vì lo cho Triệu Tự Doanh, lo cho đại ca.
Triệu Tiến thuận miệng nói.
- Hắn ta nghĩ nhiều quá, muốn nói để các đệ khỏi phải ra mặt. Nhưng lại không nghĩ rằng, mấy huynh đệ chúng ta vì sao lại có tính toán như vậy.
Nói xong câu này, Triệu Tiến lại quay sang nói với Lê Đại Tân.
- Cũng nhìn ra được nỗi khó xử của ngươi, chính là sợ chết, hoặc là không muốn làm tổn thương đến nhân tình của chủ cũ.
Nghe nói như vậy, Lê Đại Tân cuống quýt quỳ xuống nói.
- Tiến gia, chuyện của tiểu nhân đã làm tới mức này rồi, vậy thì còn gì là tình xưa nghĩa cũ nữa. Tiểu nhân ở bên ngoài đánh nhau thừa sống thiếu chết cho Phùng gia bọn chúng, kết cuộc là mới thua có một trận, đã muốn tiêu diệt cả nhà tiểu nhân. Cái hạng người bỉ ổi như vậy, tiểu nhân làm sao còn nghĩ ngợi đến ơn huệ.
Cát Hương và Thạch Mãn Cường đưa mắt nhìn nhau, hết sức khinh bỉ đối với Lê Đại Tân này, xem ra người ngợm đầy khí chất trượng phu, lại cẩn thận thành ra tới mức này.
Tuy nhiên ý tứ trong lời nói của Lê Đại Tân, mấy người Triệu Tiến lại đều hiểu. Triệu Tiến cười cười nói.
- Ta cũng không nói đi Dương Châu chắc chắn còn có đường sống trở về. Cho ngươi mấy con đường lựa chọn, cho dù là sống hay chết, sau khi xong việc lấy ba ngàn lượng bạc, ta sẽ đưa vợ và con ngươi đi nơi khác, bảo đảm cho bọn họ có thân phận là những người dân lương thiện. Từ đó trở đi sẽ sống yên ổn cả đời. Triệu Tự Doanh của ta có không ít cách trong quan phủ. Ngươi hẳn là biết điều này.
Lê Đại Tân ngẩng đầu nhìn Triệu Tiến. Gã vì Phùng gia đánh nhau chết đi sống lại, chính là vì để cho đứa con trai đèn sách kiếm lấy công danh. Bây giờ Triệu Tiến lại cho gã lựa chọn tương tự như vậy. Ba nghìn lượng bạc đủ cho một nhà phú quý cả đời, lại được đi làm người dân lương thiện cầu công danh.
- Hơn nữa chính là sau lần này, trở lại Triệu Tự Doanh làm Úy doanh. Các nơi có công chuyện sẽ sắp xếp để ngươi làm. Người lớn kẻ nhỏ trong nhà ngươi sẽ căn cứ theo quy chế của Triệu Tự Doanh mà sắp đặt.
Lê Đại Tân hỏi thẳng.
- Tiến gia, ngài bảo đảm cho đám tiểu tử đến cái công danh gì?
Triệu Tiến nhìn vào Vương Triệu Tĩnh nói.
- Trúng cái tú tài không phải là vấn đề lớn. Trúng cử nhân thì phải cân nhắc đôi chút.
Tú tài là trải qua kỳ thi từ bản địa mà ra. Triệu Tiến hiện nay nắm chắc trong tay, gọi đến là thi đỗ, ắt hẳn là không có ai gây khó dễ. Còn kỳ thi cử nhân là kỳ thi lớn của cả nước, ngay đến cả Vương Triệu Tĩnh là dòng dõi quyền quý như vậy cũng phải thấp thỏm lo âu. Triệu Tiến càng không có cách nào.
Lê Đại Tân quỳ ở đó gật đầu, hoàn toàn là một bộ dạng thất thần. Lưu Dũng húng hắng ho một tiếng, Lê Đại Tân mới hồi tỉnh lại, đứng thẳng dậy bắt đầu nói. Lúc này lại không còn sự sợ sệt và nhún nhường vừa rồi, chỉ là có chút bất đắc dĩ và chua xót.
- Tiến gia và các vị lão gia tuổi còn trẻ, không biết nỗi khó xử của bậc làm cha. Tiểu nhân ở trong quân, trong giang hồ chém giết chân ướt chân ráo mà ra, chuyện gì cũng đã từng chứng kiến, không muốn đứa nhỏ lại tiếp tục theo nghề đó. Đi theo Phùng gia, cũng không phải là Phùng Kim Phát hứa cái công danh cử nhân. Nhà lão tiêu pha vô tội vạ, tiền bạc rắc xuống không có chuyện gì không làm nổi.
Vương Triệu Tĩnh cười đánh giá một câu.
- Phùng gia quả thật là tiêu pha rất sướng tay.
Y rất vất vả mới thi đỗ, tuy là cũng có giao tình với người khác. Nhưng đối với thái độ ôm đồm nhiều việc mà vẫn dễ như trở bàn tay của Phùng gia, nghe thấy vẫn là chướng tai.
Bên kia Lê Đại Tân làm như không nghe thấy, ở đó tiếp tục nói.
- Có cái thân phận cử nhân, quan trên, kẻ dưới không ai dám bắt nạt, không dám động đến mạng sống, chuyện gì cũng đều làm dễ dàng. Cái tú tài này thì khó dùng, kẻ thật thà dễ bị người khác ức hiếp, cái gì cũng không chắc chắn.
Đám người của Triệu Tiến đều chưa tới hai mươi, chẳng hiểu gì lắm đối với những thứ bao hàm trong lời nói của Lê Đại Tân, ngược lại là cảm thấy thú vị. Triệu Tiến cười hỏi.
- Thế nào, lão Lê lo đứa trẻ nhà mình quá ngoan ngoãn, không chắc chắn.
Lê Đại Tân gượng cười một tiếng, lại ở đó nói tiếp.
- Hai đứa chúng nó nếu là ngoan ngoãn, lần này tiểu nhân không đến Từ Châu rồi, đi thẳng lên phía bắc, cũng là có mấy nơi làm chốn dung thân. Nhưng quan trọng là đứa lớn không dễ bảo, đứa nhỏ thì tâm tư quá nhiều, đều là tinh quái mà gây tai vạ.
Trong phòng có người nhịn không nổi cười phá lên, lời nói của Lê Đại Tân rất thú vị. Chỉ có điều nét mặt của Lê Đại Tân lại chẳng thấy biểu lộ một chút đùa cợt nào.
- Nếu là tú tài, theo tính nết của hai chúng nó, chỉ sợ cũng chỉ làm phá ngoa đảng.
- Người giang hồ, quan phủ cũng có lúc thay người khác ra mặt. Nhưng loại không gốc gác không quen biết như tiểu nhân đây, sao bảo hộ cho được. Công danh tú tài kia cũng không dùng được. Thật nếu như đắc tội nhà giàu có, một bái thiếp liền tước bỏ công danh, sau chẳng phải là chết không chỗ chôn thây đó ru. Hà huống hai thằng con nhà tôi vốn dĩ chính là tính nết thích gây họa, thật nếu như để cho bọn chúng gây tai vạ như thế, tất nhiên xảy ra việc lớn a.
Lê Đại Tân nói vô cùng khẩn thiết, mọi người có mặt cũng dần dần thu lại nét cười.