Mọi người vội vàng cười vâng dạ, lại nháy mắt bảo nhau, trước đáp bừa đáp thí, mau chân đi ra ngoài báo cho phu nhân biết, chạy nhanh mời lang trung lại đây.
Thật ra không cần bọn họ đi mời, vừa rồi Đồng Hoài Tổ cao giọng hô to, đã kinh động cả nhà rồi, còn chưa đợi tôi tớ và thư đồng ra ngoài báo tin, Đồng phu nhân đã vội vàng chạy sang.
Vừa thấy thê tử nhà mình, Đồng Hoài Tổ không kìm nổi kích động nói to.
- Phu nhân, trời xanh có mắt, thiện giả ác báo. Tên giặc lớn hoành hành Từ Châu hai năm nay kia, cuối cùng phải bị trừng trị rồi.
Chồng, vợ nhiều năm như vậy, dĩ nhiên biết rõ trượng phu nhà mình điên hay không điên, vả lại Đồng phu nhân cũng đoán ra được Đồng Hoài Tổ nói tới là cái gì. Không chỉ là Đồng phu nhân đoán được, tôi tớ và thư đồng cũng đoán được sơ sơ.
Tôi tớ lui ra, vẻ mặt Đồng Hoài Tổ vui mừng sáng rỡ, kích động đi tới đi lui trong nhà, vừa đi vừa nói.
- Triều đình rốt cuộc vẫn nhớ tới Từ Châu. Tên giặc kia gây chuyện ác khắp nơi, cuối cùng tới lúc báo ứng rồi. Tới lúc đó Từ Châu lại là đất trời sáng lạng.
- Không được, tửu phường kia chính là đặc sản Từ Châu, không được làm hư hại, bản quan phải nhắc nhở an bài trước.
- Những sản nghiệp kia của Vân Sơn Tự cũng phải được thu xếp ổn thỏa. Ruộng đất Khổng Gia Trang bên kia có một số ở hai nơi Sơn Đông và Hà Nam, cái này vẫn phải nói tới.
- Nghề muối cũng phải chỉnh đốn. Hiện giờ Từ Châu nơi này coi trời bằng vung, ngay cả một số thương nhân vô sỉ Dương Châu kia cũng cùng một giuộc với hắn.
Ban đầu là thì thào lẩm bẩm, kế tiếp lại càng nói càng kích động, sắc mặt cũng là phấn khởi bừng bừng. Mới đầu Đồng phu nhân vẫn luôn thản nhiên nghe đấy nhìn đấy có chút nóng nảy, vội vàng bước tới giật cổ tay áo Đồng Hoài Tổ mấy lần. Đồng Hoài Tổ lúc này mới dừng bước chân càng lúc càng nhanh lại.
Đồng phu nhân nhỏ nhẹ nói.
- Lão gia, vui mừng quá đỗi hại đến bản thân. Rốt cuộc có chuyện gì khiến lão gia vui vẻ như vậy, phải chăng nên nói cho thiếp đây nghe thử được không.
- Phu nhân, Đông Xưởng Cẩm Y Vệ tới Từ Châu chúng ta. Phu nhân nàng nghĩ xem, kẻ làm chồng này mấy năm qua im hơi lặng tiếng, có cái gì để mà tra đây. Chu tham tướng kia tự có đại thế của mình, Cẩm Y Vệ tra xét không được. Còn đi tra được ai đây, còn không phải đi tìm Triệu Tiến kia. Tên giặc này vừa ngã đổ, Từ Châu liền lại là đất trời sáng lạng.
- Bản quan đây phải đi sửa soạn tội chứng, liệt kê từng thứ một ra.
- Làm tay sai như vậy tuy rằng có hại tới mặt mũi, nhưng cũng biết rõ đại nghĩa.
Nói mãi nói miết, Đồng Hoài Tổ lại là kích động hẳn lên, Đồng phu nhân lông mày hơi nhíu chặt, vẫn ôn hòa như trước nói.
- Lão gia thường nói gặp chuyện không làm việc nóng nảy, phải cẩn trọng suy tính kỹ càng. Hôm nay việc này còn chưa có rõ ràng, có phải nên ngẫm nghĩ mới đưa ra quyết định hay không?
Tri châu Đồng Hoài Tổ cả mặt đầy nét cười, liên tục gật đầu nói.
- Lời hiền thê nói đúng lắm, vi phu có chút nóng vội.
Đồng Hoài Tổ nói chuyện lưu loát ngắn gọn.
- Cơm chiều đưa tới thư phòng, ta muốn yên tĩnh ngẫm nghĩ kỹ càng.
Nhưng trong thái độ lời nói nhìn không ra chút xíu dáng vẻ muốn yên tĩnh.
Đồng phu nhân cũng không có tiếp tục khuyên bảo, nhìn phu quân nhà mình sải bước đi về thư phòng, y thị ở đằng sau khẽ thở dài, muốn xoay người đi ra khỏi phòng, vừa mới tới nội viện còn chưa bước tới cửa, chợt nghe thấy Đồng Hoài Tổ hô to.
- Đưa bút mực lên cho ta.
Thu hoạch vụ thu đã sớm đi qua, kẻ nên thu vào, kẻ muốn chia lời lãi, kẻ phải tặng lễ vật đều đã làm xong. Mỗi lần miễn trừ thuế khóa, đều là cơ hội tốt cho bọn Thư lại phát tài. Làm xong những thứ này cũng không có người nào bận tâm tới việc quan, cộng thêm nha môn tri châu vốn nhàn rỗi, Thư lại Lục phòng và bọn sai dịch buổi chiều rất sớm đã rời khỏi, bận rộn kế sinh nhai nhà mình.
Bọn Thư lại, sai dịch rời khỏi, Vương sư gia lại không được đi, vị "bằng hữu" của thái tôn Tri châu này, thật sự là tổng quản các việc lớn việc nhỏ trong nha môn, một khắc cũng không được rời khỏi.
Tin tức Đông Xưởng Cẩm Y Vệ tới vào Từ Châu tra án, Vương sư gia biết rõ còn sớm hơn so với Tri châu Đồng Hoài Tổ. Vương sư gia cũng biết rõ, Thư lại Lục phòng và đầu mục của bọn sai dịch có được tin tức e rằng còn sớm hơn cả mình.
Giao tình giữa sư gia và ông chủ, ở vào khoảng giữa đồng minh và chủ tớ. Đồng tri châu và Vương sư gia lại càng như là ông chủ và chưởng quỹ, nha môn và tất cả việc lớn nhỏ trên đất này đều cần có Vương sư gia tới trông nom. Vương sư gia có thân tình không tệ với Triệu Tiến bên kia. Lúc giao thiệp cũng cần có y tới ra mặt, cho nên lưu lại bên này, trao đổi riêng đã không còn quá nhiều nữa.
Lẽ ra Cẩm Y Vệ tới Từ Châu tra án, đối với quan lại trên đất ấy là tin tức khẩn cấp nhất. Án Cẩm Y Vệ tra xét lùng bắt đa số dính dáng tới quan viên, dính líu với Tri châu. Vương sư gia có được tin tức, hẳn trước tiên phải đích thân đi nói với chủ nhà, ông chủ biết, còn Vương sư gia chỉ phái người báo cho tôi tớ Tri châu biết.
Hiện giờ vùng đất trọng yếu Từ Châu chính là Hà Gia Trang bên đó, quyết định các loại sự việc, ngay cả bọn Thư lại Lục phòng một châu bốn huyện cũng an bài người ở bên đó. Tiến gia vừa có sắp xếp thì phải nhanh nhất báo tới, biết được tin tức này không phải để ứng đối mà là để chấp hành, tránh phải chậm trễ.
Trong gần hai năm, Hà Gia Trang và châu thành, thành trấn cũng có ăn ý, kẻ nào nên quyết định cái gì, việc gì nên là ai tới làm, đều ở trong một vùng không nhiều lắm. Cứ như vậy xuống dưới, Lại mục, sai dịch các nơi từ làm việc cho mệnh quan triều đình trở thành làm việc cho Triệu Tự Doanh, khiến cho nha môn càng lúc càng vắng hoe.
Thường ngày vào lúc này, Vương sư gia cũng hẳn phải về chỗ ở của mình nghỉ ngơi. Hai năm vừa qua Vương sư gia thật có được một số lợi lộc, Đồng tri châu đối địch với Triệu Tự Doanh, Vương sư gia lại rất biết tiến thoái, chia lời lãi mọi mặt không thiếu được gã. Cho nên Vương sư gia ở trong thành Từ Châu có trạch viện riêng cho mình, còn nạp hai tiểu thiếp, cuộc sống trải qua không kém gì so với người giàu có Dương Châu và cửa sông Thanh Giang.
Chẳng qua hôm nay sau khi nhận được tin tức, Vương sư gia cũng chưa rời đi, còn bảo tôi tớ về nhà nói mình không trở về ăn cơm được.
Nha môn vốn rằng đã vắng lặng lần nữa náo nhiệt hẳn lên, mọi người cũng không ở trong phòng làm việc của mình mà là chạy loạn tới các nơi, nhỏ giọng hỏi thăm nghị luận lẫn nhau, Vương sư gia cũng là như thế, đi tới các nơi nhìn thử một chút, đánh tiếng với mọi người.
Vương sư gia để mắt tới một việc, đó chính là Thư biện Lục phòng và mấy tiểu lại có mặt mũi các phòng khác đều không có xuất hiện, kẻ sang đây đều là thân tín thuộc hạ của bọn họ, nhưng đều là kẻ không đáng để bỏ lên bàn cân, hai Tổng bổ đầu trong Bổ phòng và mấy đại đầu mục cũng không ở đây, kẻ tới đều là nghe ngóng thăm dò tin tức.