Thủ đoạn ác độc như vậy, hung thần đòi mạng bậc này, ai dám tùy tiện đắc tội, các nơi Dương Châu đều bị trấn áp phục tùng. Thậm chí tiểu lại sai dịch trong quan phủ cũng câm như hến. Mọi người đều nghĩ hiểu được, cho dù quan quân ra tay tiêu diệt, có lẽ Triệu Tiến kia đền tội. Nhưng ai dám bảo đảm, đám cuồng đồ liều mạng coi trời bằng vung kia lần nữa giết tới Dương Châu hay không. Ngoài thành không an toàn, trong thành chẳng lẽ an toàn sao. Cái tên Phùng Thiếu Lương của Phùng gia kia chết thế nào?
Nghĩ đi nghĩ lại, Phùng gia trở mặt với Triệu Tiến, hai bên đấu đá lẫn nhau trong quan phủ, sau đó ở trong Thảo Oa Tử nơi đó ra tay đánh nhau to. Triệu Tiến sau khi đánh thắng rõ ràng không muốn dừng tay. Trước tiên là giết Phùng Thiếu Lương đứa con vợ kế của Phùng gia, sau đó nửa đêm tắm máu cả nhà Phùng gia. Thủ đoạn hành sự bậc này thật như sấm sét giữa trời quang, không có mảy may lưu tình, mãi cho tới khi phá hủy bằng hết kẻ thù. Thế lực đáng sợ như thế, thủ đoạn hung tàn như vậy, ai dám đắc tội?
Hơn nữa tin tức trên mặt đất Dương Châu linh thông, biết ngày đó Tuần phủ Tuần án một đám quan to khoanh tay đứng nhìn Phùng gia, là bởi vì Triệu Tiến kia ở kinh thành cũng có chỗ dựa lớn. Bản thân mạnh mẽ ngang tàng, lại có người đứng sau che chở, người như vậy ai dám đắc tội, lại không phải việc nhà mình, tội gì lắm mồm cho nhiều tai vạ, lời nói khó nghe chút cho dù việc nhà mình, vào lúc này cũng phải rụt đầu lại.
Phùng Kim Đức vừa báo ra tên họ của Triệu Tiến, bốn phía yên ắng. Có kẻ không cam lòng, đợi sau khi hiểu được như thế nào, cũng phải lặng cờ dẹp trống, ngay cả những chưởng quầy quản sự kiếm món lời riêng cho bản thân cũng đều ngoan ngoãn rồi. Cũng chỉ cần tốn công sức hơn mười ngày Phùng Kim Đức đã nắm chặt Phùng gia ở trong tay, mặc dù đã dột nát không chịu nổi.
Người nhà, người cùng tộc chết thê thảm, nghiêm trọng, của cải tổn thất gần như sạch sẽ, tuy nhiên những thứ này đều là vẻ bề ngoài, chỉ cần hạn ngạch giấy dẫn muối còn ở trong tay, chỉ cần đồng muối và quen biết trên đường muối còn đấy, thậm chí còn có cửa hiệu trong chợ muối, Phùng gia kia rất nhanh đã trở mình.
Tuy nhiên bọn người cùng tộc không gây chuyện, bọn thương nhân buôn muối cũng như hổ rình mồi. Những thứ đồ hợp pháp, phi pháp trong nghề muối của Phùng gia rất đáng giá, trước kia làm ăn buôn bán tốt không có gì đáng nói. Hiện giờ lụi bại rồi, mọi người đều muốn sang đây cắn một miếng.
Nhất là những cửa hiệu mở trong chợ muối. Bọn thương nhân buôn muối có hùn vốn với Triệu Tiến càng phải nóng vội trông thấy mà thèm. Ngươi có mặt mũi của Tiến gia, chúng ta giao tình với Tiến gia cũng không kém, chúng ta tự mình phân ra thắng bại, Tiến gia cũng chưa chắc sẽ thiên vị.
Cũng may Phùng Kim Đức tự hiểu rõ, ngay khi có người gọi ông ta là lão thái gia, ông ta không có quên hết mọi việc, cũng không có lưu lại Dương Châu hưởng thụ cuộc sống vinh hoa phú quý này mà là vội vàng lên đường đi Từ Châu. Hết thảy trước mắt là ai tạo thành, những thứ bản thân có rốt cuộc là ai cho. Trong lòng Phùng Kim Đức hiểu rất rõ, ông ta đương nhiên không muốn giẫm lên vết xe đổi lần nữa.
Về phần bọn thương nhân buôn muối trong thành Dương Châu, thậm chí bọn thương nhân buôn muối không có quen biết gì với Từ Châu kia, hiện giờ cũng đều bắt đầu sắm sửa đi Từ Châu, còn về những kẻ đặt tiệm trong chợ muối kia, đều đang vội vàng lên đường, ngay cả một số người vừa trở về cũng không ngừng vó tiếp tục khởi hành.
Lúc bọn thương nhân buôn muối khởi hành ở Dương Châu, một liên đội Thân Vệ và đội cung tiễn của Triệu Tự Doanh cộng thêm đội nhân mã và kỵ binh Thát tử do Cát Hương và Đổng Băng Phong dẫn dắt chia ra từ Dương Châu tới vùng đất bên trong Bi Châu. Bọn họ nghỉ ngơi chỉnh đốn ngắn ngủi ở trấn Ngung Đầu, sau khi chất thêm đồ đạc ngồi thuyền lên bờ ở phía đông hồ Lạc Mã.
Bên đó đã có bến sông và đường xá do bọn lưu dân đắp dựng sơ sài, dọc theo đường đi tới trại lưu dân. Hội họp với ba liên bên đó, một liên lưu lại trấn thủ, ba liên khác cộng thêm kỵ binh cùng với đội cung tiễn, còn có năm trăm tráng niên lưu dân, cộng lại tất cả có hơn ngàn người theo Lê Đại Tân và người Bi Châu dẫn đường nhắm phía đông xuất phát.
Năm ngày sau cuộc chiến nổ ra, đội ngũ Triệu Tự Doanh vào lúc rạng sáng tấn công vào một chỗ trang viên ven bờ Liên Hà. Bên trong trang viên cũng không chỉ có bá tánh nông dân, mà là gần ngàn thổ phỉ, chỉ có điều vốn dĩ không có phòng bị. Bất ngờ không kịp phòng thủ tổn thất thảm trọng, chết bị thương quá nửa. Tới thời khắc chính ngọ, Triệu Tự Doanh đã mang theo trâu ngựa và xe thu hoạch được lên đường trở về.
Nửa cuối tháng sáu, trong nha môn quan phủ hai nơi Bi Châu và Hải Châu, nhận được mấy cái đầu người. Bên trong không ít kẻ đều là đạo tặc vong mạng quan phủ truy nã đã lâu. Từ trên xuống dưới nha môn hai nơi Bi Châu và Hải Châu bởi vì cái này có được công lao ngợi khen.
Đồng thời, một đám Thảo Oa Tặc như Phiên Thảo Xà hoàn toàn bị hủy, toàn bộ bãi cỏ hoang đã không còn dấu vết của Phùng gia. Thật ra, cả bãi cỏ hoang, đã không còn tồn tại Thảo Oa Tặc nữa rồi. Người luyện võ Từ Châu và Bi Châu luân phiên càng quét. Bọn thổ phỉ nhỏ hoặc là bị diệt hoặc là chạy tứ tán không còn tung tích. Chỗ những bá tánh lưu dân kia tụ cư cũng đều bị thu thập đưa tới xung quanh trại mới của lưu dân.
Trại mới lưu dân kia đã rất có dáng vẻ, xung quanh đất hoang được khai khẩn, tuy nói vài năm đầu thu hoạch sẽ không quá tốt, nhưng dù sao có lúa gạo làm ra được, đồ đạc bên ngoài đưa vào giảm bớt được rất lớn. Vả lại những thứ đưa vào từ trấn Ngung Đầu bên kia cũng không phải phương hướng duy nhất. Bởi vì bọn dân đốt lò đồng muối từ bên phía Hải Châu vụng trộm chuyển muối ra ngoài, hiện giờ đều tụ tập tới chỗ trại mới lưu dân, sau đó đưa đi bán ở bên ngoài.
Rất nhiều dân buôn muối bán luôn ở trấn Ngung Đầu bên đó mua lương thực hàng hóa, chạy tới chỗ trại mới lưu dân làm ăn buôn bán.
Ban đầu trại mới lưu dân phải giữ bí mật sợ hãi bị thế lực các nơi nhận ra, hiện giờ trại mới lưu dân đã không còn những lo ngại đó nữa.
Lúc thương nhân buôn muối các nơi tới Từ Châu, mọi việc xảy ra trong Thảo Oa Tử hết thảy đều kết thúc, lần này không có để bọn họ sửa soạn xem xét riêng biệt, chỉ dẫn người các nơi mới tới nhìn xem huấn luyện của Triệu Tự Doanh.
Mặc kệ kẻ hiểu hay không hiểu việc, gia đinh Triệu Tự Doanh tinh nhuệ bậc này, còn có sát khí máu tanh dính qua mạng người, đều phải cảm giác được, hơn nữa bị chấn nhiếp, nói chuẩn xác ra chính là bị hù sợ.
Sau khi tận mắt thấy được thực lực, dĩ nhiên hiểu được thái độ, mình nên làm thế nào, ngẫm nghĩ tới kết cục của Phùng gia, ai nấy đều đã sửa soạn bị cắt một đao.
Nhưng lúc trao đổi với Triệu Tiến lại không có giống với loại bóc lột thậm tệ kia, hạn mức giao nộp của chợ muối biến thành ba thành, cái này không có gì đáng lo ngại. Còn lại thì là muốn ở Dương Châu và cửa sông Thanh Giang mở tửu trang bán rượu, cái này cũng rất đơn giản. Bọn thương nhân buôn muối ở Giang Bắc, Giang Nam mặt mũi cũng không phải nhỏ. Thứ ba thôn trang Thảo Oa Tặc xung quanh Hải Châu kia, Triệu Tiến muốn đích thân nắm giữ, cái này mọi người cũng đều đồng ý. Thôn trang kia thật ra là gần kề mấy kho hàng của đồng muối nhỏ làm lén lút, tất cả là của Phùng gia.
Triệu Tiến muốn chỗ này, nghĩ cũng biết là muốn mó một tay vào muối lậu. Đều đã tới mức như vậy, ai còn ngăn trở được hắn, đòi hỏi cái này đã là rất có chừng mực rồi.
Thậm chí ngay cả Phùng gia cũng không có máu rơi thịt đổ, sau khi Triệu Tiến muốn cái thôn trang kia, hạn mức muối lậu không ở trong quan phủ của Phùng giao ở Hải Châu làm ra Triệu Tiến muốn bốn thành. Cái này thật không coi là nhiều, không có hạn mức của quan phủ, làm ra được một cân thì chỉ kiếm được một cân, cho dù bị Triệu Tiến cắn nuốt một miếng, cũng chỉ là kiếm ít đi mà không phải không kiếm được.
Trừ những thứ đó ra, sản nghiệp Phùng gia ở Bi Châu phải bỏ ra hết, cửa sông Thanh Giang cũng phải lấy ra ba gian cửa hiệu đặt ở chỗ phồn hoa, cái này cũng dễ dàng ưng thuận. Kho hàng tiệm buôn trấn Ngung Đầu và Bi Châu vốn dĩ đã bị Triệu Tự Doanh nuốt mất, hiện giờ chẳng qua chỉ là làm cho đúng danh nghĩa, cửa sông Thanh Giang bên kia lấy ra ba gian cửa hiệu cũng rất dễ dàng.
Triệu Tiến cũng không có ngoạm một hơi hết sạch như dự đoán của mọi người, hơn nữa chợ muối này nhìn tiền đồ cũng là không tệ, đây khiến cho cả đám đều cảm thấy con người Triệu Tiến này tuy rằng hung hãn bá đạo, lại không phải người lỗ mãng không nói lý lẽ, còn là biết cùng nhau phát tài, đáng để làm ăn về lâu về dài.
Đợi bọn thương nhân buôn muối thắp hương bái phật xong, ai nấy rút khỏi Từ Châu, hết thảy đều đã được xác định rồi.
Việc buôn bán muối lậu của bọn thương nhân buôn muối Từ Châu thông tới các tỉnh xung quanh cùng với châu phủ tỉnh ấy đều bị Triệu Tiến nắm giữa trong tay. Người trong nghề muối Dương Châu, mặc dù có quen biết với phía này hay không đều mở cửa hiệu trong chợ muối, đây chẳng khác nào giao nộp lệ phí. Phùng Kim Đức cảm thấy thỏa mãn về tới Dương Châu, bên người có hơn mười tên hộ vệ của Từ Châu tới đây.