Trước đó mấy ngày, các chỗ quen biết với Phùng gia ở trấn Ngung Đầu trù bị vật tư, nhìn thì trông có vẻ bí mật nhưng thật ra cũng chẳng có cách nào qua mắt người khác, bậc chưởng quỹ có lẽ còn kín miệng chứ bọn tiểu nhị thì không chắc rồi, càng không cần nói đến việc bọn họ ba hoa tứ phía.
Phùng gia muốn động thủ với Triệu Tiến. Tin tức này đã bắt đầu được truyền đi trong một vùng nhỏ. Mọi người đều cho rằng mình đúng, đều mong đợi sẽ có chuyện gì đó xảy ra.
Cho nên lúc Triệu Tiến đi vào trấn Ngung Đầu, hơn nữa còn bị trông thấy vận chuyển thi thể thì rất nhiều người đều đoán rằng Triệu Tiến có lẽ đã bị tổn thất lớn, nhìn hắn bình tĩnh không có chuyện gì nhưng thật ra đã bắt đầu từ từ bại trận rồi. Có người đầu óc linh hoạt thậm chí còn nghĩ đến việc đi mua tửu phường Từ Châu ra sao nữa.
Sau đó tin tức đích xác đến rồi. Nhưng tin tức này thật sự là vượt mức tưởng tượng, thậm chí mọi người đều không dám tin, đều cảm thấy quá mức phóng đại. Bởi vì theo tin đồn đội tư binh đoàn luyện của Phùng gia bị Triệu Tiến tiêu diệt hết toàn bộ. Đó thế nhưng chính là hàng nghìn tráng đinh luyện võ có bản lĩnh đấy, có cả những binh tướng xuất thân từ quan quân, còn lôi kéo cả bọn liều mạng từ khắp nơi, có kị binh có bộ tốt, trang bị đầy đủ, vũ khí đều là đồ bằng sắt hơn nữa không ít người còn mặc áo giáp.
Lực lượng cường đại như vậy không ngờ lại bị tiêu diệt dễ dàng như vậy. Làm sao có lý thế được? Có phải là đồn nhâm rồi không? Phải là Triệu Tiến bên kia bại trận bị tiêu diệt mới đúng.
Nhưng nghĩ lại, Triệu Tiến dẫn người vào trấn Ngung Đầu, lại nghênh ngang ở đây gặp khách mà sản nghiệp của Phùng gia lại đóng cửa, thuộc hạ của bọn họ thì chạy mất tăm mất tích. Cẩn thận ngẫm lại thì càng có lẽ đúng rồi, nói không chừng đúng là như vậy…
Nếu thật sự như vậy? Phùng gia đại nhân vật như vậy xuất hết lực lượng mà cũng còn dễ dàng bị tiêu diệt. Vậy thì Triệu Tiến đáng sợ đến mức nào đây? Tửu phường mới mở không bao lâu vậy mà sánh ngang với Phùng gia là thương nhân buôn muối nhiều đời, tài lực vượt không biết bao nhiêu lần, làm sao lại thắng được chứ?
Còn có người nói gì mà Phùng gia lần này còn mời cả quan binh, ngay cả mang theo quan binh mà cũng bị Triệu Tiến tiêu diệt? Nghe đến đây thật sự không ai dám tin, đều là xì mũi khinh thường, muốn lừa người thì cũng phải lừa sao cho khéo một chút chứ. Quan quân làm sao vô dụng như thế chứ, so với bọn đạo tặc lục lâm và đoàn luyện thổ hào không biết là mạnh hơn bao nhiêu lần, làm sao bị Triệu Tiến tiêu diệt chứ. Hắn ba đầu sáu tay chắc? Hắn có cái gan đó sao?
Nhưng dù như thế, Triệu Tiến ở trấn Ngung Đầu cũng đã trở thành truyền kì. Hắn vốn dĩ chỉ được xem là một tên côn đồ Từ Châu biết làm ăn, nghe đồn là rất anh dũng không đáng tin. Bây giờ những chuyện này đều được lục ra xem lại một lần nữa, cái gì mà Tiểu Bát Nghĩa giết bọn bắt cóc cứu nữ nhân, Tiểu Bát Nghĩa dũng mãnh đấu với đạo tặc trong ngõ hẹp, Tiểu Bát Nghĩa giết trăm tặc phỉ ở Cao gia trang, san bằng Hà gia trang, đại phá Vân Sơn tự, Triệu Tử doanh dẹp yên mười vạn lưu tặc, đột kích Khổng Gia Trang.
Các sự tích được truyền đi tứ phía, có cái là lời đồn có căn cứ. Có cái lại chỉ là suy đoán, tất cả đều được truyền đi. Vốn dĩ những chuyện này chỉ truyền đi trong giang hồ nhưng bây giờ lại trở thành căn cứ cho việc tiêu diệt đoàn luyện Phùng gia.
Biến đổi ngày hôm nay, đáng phải cân nhắc, cũng không dính dáng gì đến mọi người, đây vẫn là thiên hạ của Đại Minh, việc làm ăn thì vẫn phải tiếp tục làm. Đây chẳng qua cũng chỉ là câu chuyện tán gẫu lý thú khiến cho mọi người bận tâm mà thôi.
Nói như vậy, vị tiểu gia này ở lại trấn Ngung Đầu không đi, có lẽ là muốn ở lại đây lâu dài rồi, hoặc có lẽ muốn ở lại chỗ này cũng nên. Trấn Ngung Đầu là nơi phồn hoa thứ ba vùng Giang Bắc, gần với Dương Châu và cửa sông Thanh Giang, tốt hơn so với Từ Châu mấy nơi nghèo khổ hoang vắng kia nhiều. Người trẻ tuổi đều thich náo nhiệt, thích ca múa săn bắn, cũng là lẽ thường tình.
Những người vô can thi xem náo nhiệt, còn những người trong cuộc thì đều đã động tay động chân cả rồi. Phùng gia ở phía bắc phủ Hoài An mấu chốt nhất chính là muối. Muối quan và “muối lậu quan phủ” đều thuận theo Hải Châu chuyển muối Hà Nam xuống cửa sông Thanh Giang và Dương Châu, tại đó lại theo đường thủy chuyến đi khắp thiên hạ, không có can hệ với vùng bắc bộ phủ Hoài An và phía tây Bi Châu.
Nhưng món lợi kếch sù từ việc buôn muối lậu này muốn không lộ ra ánh sáng thì nhất định phải thông qua bên này đi ra. Không riêng gì muối lậu của Phùng gia, còn cả những thương gia buôn muối khác và các loại tiểu thương bán muối liều mạng khác đều dính dáng đến chỗ này. Còn có hai ti Tuần kiểm và các thổ hào chứa chấp cho ở trên đường.
Hiện nay chỗ này đã đổi một bầu trời khác, bọn họ cũng phải theo đó mà làm việc. Phùng gia vốn dĩ luôn đuổi tận giết tuyệt các nhà khác, để một mình hưởng lợi. Vị hiện nay lại không có nguồn gốc gì với việc buôn muối, chắc là ở dưới tay hắn tìm được nhiều chỗ tốt hơn. Mọi người đều biết không có bữa ăn nào không tốn bạc, cùng hưởng lợi là không được thiếu rồi, ít nhất cũng phải đến nhà chào hỏi đưa lễ ra mắt. Sau này cần phải kiếm ăn dưới tay vị cường hào này rồi.
Ngay cả hai vị Tuần kiểm cửu phẩm cũng không dám lên mặt. Chiếu theo như quy củ giang hồ, cung kính hạ lễ trọng rồi tìm người có đầy đủ thân phận dâng thiếp mời hẹn ước canh giờ, xem thái độ của Triệu Tiến bên đó.
Thương nhân buôn muối ở Dương Châu bên kia nhận được tin tức cũng đều phái người lên phía Bắc, chờ gặp mặt trao đổi với Triệu Tiến.
Về phần tiểu thương buôn muối và các một loạt chứa chấp cũng chỉ đành tỏ ý thân cận, chào hỏi, làm quen những võ phu Từ Châu lạ mặt thậm chí đối địch kia, bày tỏ cung kính và thành ý đối với Triệu Tiến.
Bọn họ thậm chí không cử ra được người có đủ thân phận đến gặp Triệu Tiến, bởi vì Phùng gia chèn ép bọn họ quá ác, thật sự là không có ai ương ngạnh ngóc đầu dậy nổi.
Nghĩ đến các lộ nhân mã quen biết trên đường muối, sau khi Triệu Tiến đại thắng, xác định đã xoay chuyển thế cục mới đến trấn Ngung Đầu, một mặt muốn thưởng thức phồn hoa nơi này, mặt khác là phải đợi mọi người đến đưa tiền bảo kê. Đây cũng là điều tự nhiên, kẻ thắng đương nhiên có bản lãnh này.
Nhưng ngoài dự đoán của mọi người là thái độ cực kì khách khí, thật đúng là khách khí của Triệu Tiến. Nói việc này phải quyết định ở Từ Châu, nhưng tuyệt đối sẽ không bạc đãi mọi người. Số phân mức của Phùng gia chiếm mất quá lớn, cho dù thường lệ phải xuất ra ngân lượng nộp cho Triệu Tử Doanh và các nơi ở Từ Châu thì mọi người đều kiếm được khá nhiều rồi. Triệu Tiến bày ra thái độ như thế khiến cho mọi người đều vui vẻ.
Tuy nhiên cả đám người suy đoán được rõ ràng một việc. Tiến gia không phải đợi bọn họ, thậm chí rất có khả năng việc mọi người vừa nói hắn đều không để trong mắt.
Chuyện thứ hai khiến cho mọi người đều sáng tỏ. Tiến gia đi đến nơi này không phải để du ngoạn. Hắn nán lại ở nhà Tôn giáp, ra ngoài đều đi bến sông và các nơi xung quanh trấn Ngung Đầu, các nơi phong hoa tuyết nguyệt đều không bước đến, cũng không thấy kim ốc tàng kiều. Ngược lại khoái mã ra vào trấn Ngung đầu thì cực kì nhiều, những người cưỡi ngựa đều cầm theo thư tín, liên tục ra vào chỗ của Triệu Tiến.
Xử sự này càng khiến mọi người thay đổi cách nhìn về Triệu Tiến. Vị tiểu gia này mặc dù còn nhỏ tuổi nhưng là một người làm việc lớn. Ở cái tuổi này mà không hề bộp chộp, trầm ổn vững vàng như vậy thật sự là khó mà có được.
Ngày mùng hai đầu tháng ba, có người từ phía nam đến. Hơn mười người nam tử khỏe mạnh vây quanh một chiếc xe ngựa tiến vào trấn Ngung Đầu. Người giang hồ đến từ Từ Châu vừa nhìn thấy họ đã nhanh chóng đi mật báo, bọn đầu trâu mặt ngựa thì tản xa xa. Bởi vì không biết tại sao, sát khi trên người mười mấy người nam tử này quá nặng hơn nữa giữa các ánh nhìn vào không có chút tránh né, dao động nào. Nhân vật bực này chỉ có khả năng là người tinh nhuệ trong quân đội hoặc là gia tướng của quý tộc, thậm chí có khả năng là xưởng vệ. Đối với những vị này thì tốt nhất là nên cung kính mà đừng nhìn từ xa tốt hơn.
lắng như lúc đầu, mọi đòi hỏi đều được đáp ứng.