Không quá lâu, Trần Thăng, Vương Triệu Tĩnh, Thạch Mãn Cường, Đổng Băng Phong đều đi vào, Cát Hương ở bên ngoài thay phiên trực gác không đi sang được. Trong số người sang đây, có người nhìn qua thân ảnh của Lê Đại Tân, người khác đều nghe thấy tin đồn, nghe được việc này đều hết sức kinh ngạc. Trần Thăng và Thạch Mãn Cường đều toàn thân mặc giáp trụ, Vương Triệu Tĩnh mặc áo dài theo lối văn sĩ, nhưng bên hông đeo kiếm.
Lưu Dũng đích thân mang mười mấy gia đinh áp giải Lý Hòa và Lê Đại Tân sang. Hai đại hán này đều tuổi tác xấp xỉ bốn mươi, cao lớn uy mãnh. Tuy nói là từ chỗ trước kia trốn ra ngoài, nhưng nhìn không thấy phong sương mệt mỏi nào, nghĩ cũng biết dọc trên đường đi cũng không chịu cực khổ gì.
Lưu Dũng nói một câu.
- Hai người tự trói lẫn nhâu nút buộc quả thật rút chặt, không có tiểu xảo gì, song để yên tâm, tiểu đệ vẫn phải trói chặt một lần nữa.
Ở sau lưng mỗi người Lê Đại Tân và Lý Hòa có hai hán tử trông chừng, bảo đảm một khi có dị động liền lập tức khống chế.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Người nhà bọn họ đều thu xếp rồi chưa?
Lưu Dũng vội vàng trả lời.
- Đều thu xếp ở tiểu điếm bên kia, đã bảo người nấu cơm trưa rồi.
Lê Đại Tân và Lý Hòa từ sau khi vào phòng vẫn luôn quan sát bốn phía. Tuy nói song phương mấy lần thấy qua thân ảnh, nhưng chạm mặt gần như vậy vẫn là lần đầu tiên, mấy người khác cũng giống như vậy. Trên mặt hai người bọn họ đều lộ ra vẻ kinh ngạc, mấy vị bên phía Triệu Tiến đây thật sự còn quá trẻ.
Hai Người còn đang nhìn, bọn Triệu Tiến cũng đang quan sát. Lê Đại Tân và Lý Hòa tuổi tác tương đồng nhau, đều là kẻ có tướng mạo của người luyện võ. Lý Hòa xem ra tuổi tác nhỏ hơn chút, bảo dưỡng rất tốt, trong lúc nhấc tay giơ chân rất có uy thế. Trên mặt Lê Đại Tân thì phần nhiều có nét tang thương, còn có mấy vết sẹo. Chiếu theo tin tức có được, Lý Hòa luôn ở trong quân làm võ quan, quân tướng, Lê Đại Tân sau khi ra ngoài thì chịu đắng khổ, về sau đắp lên con đường với Phùng gia này mới lần nữa lấy lại được thân phận.
Tuy nhiên từ hai người xem lại thân thể khôi ngô khỏe mạnh, bàn tay khớp xương thô to, sức mạnh và võ nghệ hai người đều sẽ không kém, có lẽ mấy năm vừa qua không có bởi vì phú quý mà bê trễ.
Hai người này sau khi vào phòng, thần sắc rất điềm tĩnh, nghĩ rằng vạch kế vô cùng chu đáo, chỉ có điều nghe thấy xử trí đối với người nhà, trên mặt mới lóe lên một tia sợ hãi, Lý Hòa kia thậm chí bắt đầu hiểu được thế nào là bắt làm con tin rồi.
Lưu Dũng đưa tay giới thiệu nói.
- Vị này chính là đại ca nhà ta, Triệu Tự Doanh Triệu Tiến.
Cấp bậc, danh xưng Doanh chính, Tướng doanh đều là đối với bên trong, về phần thân phận trong quan phủ cũng chỉ là một tên Bổ khoái, sai dịch trong nha môn Tri châu Từ Châu mà thôi. Ngược lại Vương Triệu Tĩnh xem ra dễ nhìn nhất đối với người bên ngoài, y đường đường là cử nhân. Cho nên mỗi lần giới thiệu Triệu Tiến với bên ngoài, mọi người đều cảm thấy hết sức mộc mạc, Triệu Tiến lại không thèm để ý.
Về phần Lê Đại Tân và Lý Hòa, tất nhiên biết rõ phân lượng người trẻ tuổi trước mặt này, hai người không có chút nào do dự, đều là khuỵu gối quỳ xuống, chỉ có điều trên người bị trói rất chắc, quỳ xuống rất là phiền phức.
- Tiểu nhân mang dây thừng trên người, không dập đầu được với Tiến gia. Tiểu nhân Lê Đại Tân, vị này là huynh đệ của tiểu nhân Lý Hòa. Bái kiến Tiến gia, xin Tiến gia trị tội.
- Tiểu nhân Lý Hòa, xin Tiến gia trị tội.
Hai người trước khi tới thương lượng qua lời lẽ thoái thác, lời nên nói, đồng loạt khom người.
Triệu Tiến cười nói.
- Trị tội? Trị cái gì? Hai người các ngươi nếu không phải đánh cuộc tới Triệu Tự Doanh để được thu nhận giúp đỡ, thì sao lại tới nơi này?
Mấy người trong phòng đều lộ ra nét tươi cười, Triệu Tiến lại cười nói.
- Ta biết tâm tư của các ngươi. Muốn cho ta thanh danh khoan hồng độ lượng. Điển cố thu phục tướng bại trận đầu hàng, ta cũng nghe qua trong bình thoại không ít, đều rập khuôn thế này.
Trên mặt Lê Đại Tân và Lý Hòa vừa khẩn trương vừa xấu hổ, cục diện này hình như không tiến hành chiếu theo suy nghĩ của bọn họ. Nhưng quỳ ở nơi này.nhìn bố trí sắp xếp trên dưới, trong ra ngoài căn phòng này đã không có đường lui, chỉ đành nghe theo mệnh trời vậy.
Triệu Tiến nói thẳng vào chuyện chính.
- Chúng ta đao thật, thương thật đánh nhau. Lễ tiết vô nghĩa không cần nói tới nữa. Ta muốn hỏi các ngươi, đây có phải là muốn tới nương tựa Triệu Tự Doanh hay không?
Không biết tại sao, Triệu Tiến nói như vậy khiến hai người ngược lại cảm thấy dễ chịu, Lê Đại Tân và Lý Hòa đều gật đầu.
- Tiểu nhân bằng lòng gia nhập Triệu Tự Doanh, nguyện ý vì tiến gia vào chết ra sống.
Trên mặt Triệu Tiến hiện lên nét tươi cười, thản nhiên nói.
- Chúng ta cũng đánh nhau sống chết mấy lần, đột nhiên miệng lưỡi trơn nhãy nói mình muốn nhập bọn. Ta nếu như tin tưởng, chẳng phải là quá ngu xuẩn sao.
Lê Đại Tân ngẩng đầu trịnh trọng nói.
- Tiến gia nói phải làm thế nào?
- Lần này hai người các ngươi đều mang người nhà sang đây cả rồi sao?
Lý Hòa lên tiếng đáp.
- Tiểu nhân không có người thân.
Triệu Tiến gật đầu lại mở miệng hỏi.
- Nói miệng không bằng chứng. Ngươi sao chứng minh bản thân, ai biết các ngươi có phải gian tế bên phía Phùng gia phái sang đây hay không.
Trên mặt Lê Đại Tân lộ ra nét cười khổ, Lý Hòa vừa muốn biện bạch lại bị Lê Đại Tân mở miệng nói.
- Tiến gia như nay và Phùng gia đã là như thế không đứng chung đường. Nhưng Phùng gia làm ăn buôn bán nhiều năm như vậy, một đòn đánh không chết được. Ở Thảo Oa Tử chịu thiệt, nhưng gốc gác ở Dương Châu vẫn chưa có lung lay. Sản nghiệp tựa trời cao kia của chúng còn ở đây, trên đời này nếu như còn cần ngân lượng thì không có việc nào không thành. Chỉ cần Phùng gia vốn liếng còn ở đó, thì thủy chung là trở ngại lớn của Tiến gia.
Đây không sai biệt lắm với phân giải của Triệu Tiến, Triệu Tiến chưa có nói, Lê Đại Tân lại nói tiếp.
- Tiểu nhân biết rõ tất cả bố trí hiện giờ của Phùng gia ở trong bãi cỏ hoang, sẵn lòng chỉ rõ cho Tiến gia.
Nhìn thấy Triệu Tiến gật đầu, sắc mặt Lê Đại Tân bình tĩnh đôi chút, ở nơi đó lại nói.
- Ổ trộm cướp lớn nhất của Thảo Oa Tặc chính là Phiên Thảo Xà. Chúng cũng không phải dựng trại trong Thảo Oa Tử mà là trú đóng ở trong đồng muối của chính Phùng gia, đều là giả trang làm dân đốt lò. Phiên Thảo Xà này nhiều nhất xuất động ra được hơn sáu trăm nhân mã, tính cả vô lại vong mạng trong đồng muối, một lần ngàn nhân mã cũng gom ra được. Cái này chính là đại họa đối với Tiến gia
Ngày đó trong Thảo Oa Tử, Triệu Tiến dẫn người đánh bất ngờ đội nhân mã của Lê Đại Tân, Lê Đại Tân cho rằng Triệu Tiến bên này là nhân mã quan gia, cho nên báo ra danh hiệu các võ tướng Giang Bắc, sau đó lại nhắc tới "Phiên Thảo Xà".
Tiếp đó Triệu Tiến dẫn người thoát khỏi truy đuổi về tới Từ Châu, sau đó ồ ạt báo thù càn quét giang hồ lục lâm phía bắc phủ Hoài An, nhưng đám người Phiên Thảo Xà này cũng không có tham dự trong cuộc truy kích đấy tất nhiên cũng không có gặp phải trả thù.