Nhân dịp năm thiên tai này, Khổng Phủ và Lỗ Vương bên này đều là trắng trợn thôn tính điền sản. Cảnh tượng mùa màng thiên tai này, giá một mẫu đất sụt giảm xuống chín, mười lần, thực sự là món hời vô cùng lớn.
Còn như một nhà ở chỗ tối kia chính là Văn Hương Giáo. Thiên tai nhân họa, dân chúng không nơi nương tựa, chính là cần tín ngưỡng để tự mê hoặc chính mình. Nhân cơ hội này, Văn Hương Giáo khuếch trương khắp nơi. Cho dù là Mộc gia một thể thống nhất chiếm cứ khu vực phủ Đông Xương và phủ Tế Nam, hay cái gọi là một thể thống nhất của Giáo chủ Từ Hồng Nho, đều đang khuếch trương mở rộng tín đồ. Cũng giống như vậy, trong sự hỗn độn như vậy, Văn Hương Giáo cũng sẽ không bỏ qua những sản nghiệp có hời kia. Bọn họ cũng nhân cơ hội này để tự vỗ béo cho mình.
Tính cả năm nay vào, Sơn Đông đã ba năm liên tục mất mùa. Rất nhiều người từ cường hào xuống thành nhà giàu có, từ nhà giàu có trở thành hộ nghèo, sau đó phá sản, không chống chọi được với đợt tai nạn này. Còn có một số lưu dân quay về quê hương vào mùa thu năm trước. Bọn họ không còn trông đợi gì vào mùa màng.
Nhìn thấy tình cảnh như vậy, mọi người đều đã từng trải qua rồi, biết rằng ở lại quê hương chính là chờ chết, không bằng nhân lúc tình cảnh thiên tai còn chưa rõ ràng đã đi trước.
Ra đi bơ vơ không có đích đến là không được, cách tốt nhất là đi sang Vận Hà bên kia trước, sau đó dọc theo Vận Hà cứ đi xuống phía nam, đi lên phía bắc cũng không được. Tình cảnh của Bắc Trực Lệ cũng không tốt, hơn nữa bên đó quan binh giết người rất ác, đi rồi chỉ có con đường chết, nơi đi tốt nhất chính là phía nam. Nghe nói ở đó mưa thuận gió hòa, nghe nói còn có một Thiện Đường riêng biệt để thu nạp, đi sang bên đó còn có đường sống.
Cũng có một tin đồn đáng sợ, nói ở Từ Châu và phủ Hoài An bên đó có một con hổ chặn đường. Trong tay con hổ này đã có hơn vạn nhân mạng rồi. Nhưng cũng có cách nói, con hổ này thật ra là một người rất lương thiện, những lưu dân qua đó đều có sắp đặt bố trí.
Tin đồn thật thật giả giả, người nghe được không nhiều, nghe được rồi cũng chưa chắc tin, chỉ có điều mọi người đều xác định chính xác một sự việc, đi phía nam, đi phía tây, ở lại thì chỉ có con đường chết thôi.
Dọc tuyến đường theo Vận Hà của thật là vô cùng náo nhiệt. Lâm Thanh Châu, phủ Đông Xương thành trấn Liêu Thành, Tế Ninh Châu, mấy thành trấn then chốt này, thậm chí dọc tuyến đường theo Vận Hà đều có hàng loạt lưu dân, dân chúng tụ tập. Có người thì lặng lẽ dọc theo sông xuống phía nam, có người thì là xin xỏ trên thuyền cho một con đường sống, cho đồ ăn thức uống.
Ở trên bờ từ nhân gian trượt dần xuống địa ngục, ở trên thuyền ngược lại chẳng có cảm nhận gì cả, còn khá là nhàn nhã nhìn xem quang cảnh.
Có người không mấy vui vẻ hỏi.
- Đều nói là Sơn Đông đại hạn, tại sao nước ở Vận Hà dưới chân chúng ta lại rất đầy đủ vậy?
- Vị công tử này ngươi không biết, để cho nước ở trong Vận Hà đầy đủ, Triều đình ở Sơn Đông đặt riêng một chức quan trông coi nguồn nước. Dọc theo Vận Hà này, bất cứ nguồn nước nào, con suối nào đều không cho phép dùng để tưới tiêu. Lúc hiểm nghèo, muốn uống cũng phải lén lút mà uống, còn như đào giếng lại càng nghiêm cấm, bắt được người làm việc đó chỉ có tội chém đầu.
Người nghe cảm thấy phi lý.
- Uống nước, đào giếng không phải là điều hoàn toàn chính đáng sao lại mất đầu?
- Điều này đều là vì con sông này luôn đầy nước. Không có con sông này, lương thực của phía nam sẽ không vận chuyển được tới kinh thành. Người bên trong hoàng cung, kinh thành ăn cũng không đủ no, đây chính là đại sự lớn bằng trời.
Đầu tiên nghe nói dọc đường không cho lấy nước không hợp tình hợp lý, nhưng khi nói đến kinh thành với hoàng cung, người hỏi cũng là im lặng rồi.
Người lo cho dân cho nước rốt cuộc cũng chỉ là thiểu số. Tào đinh, vận binh trên thuyền quan, thuyền lương thì là nhìn quen với tình cảnh này rồi, thậm chí cũng chẳng buồn nhìn. Ngoài vài người chăm chút đến thuyền, những người còn lại đều là tụ tập bàn ra tán vào.
- Các ngươi nhìn những người trên bờ kia, chưa biết chừng có hàng tốt. Lần trước lão Lưu dùng có non nửa bao gạo đổi được một ả mới mười mấy tuổi, lúc lên thuyền còn đen thui, tắm rửa xong, chậc chậc, một đại cô nương rất trắng trẻo, giống như là những cô tiểu thư con nhà giàu đất Giang Nam. Kể cũng hay, cả ngày vùi mình trong khoang thuyền không ra ngoài.
Một trận cười ầm lên, một người khác khinh thường nói.
- Lão Lưu đây coi là gì. Đợi tới khi tới bến thuyền Tế Ninh Châu phía trước, bên đó không biết có bao nhiêu người bằng lòng tự bán mình, có cái gì mà không tìm thấy. Nghe nói thật sự còn có kẻ dòng dõi thi thư tới đó, cũng không cần phải cho gạo, chỉ cần cho một bữa ăn là ả ta theo mình rồi.
- Ngươi đúng là đầu óc không hiểu gì. Ở những khu vực như Lâm Thanh Châu, Tế Ninh Châu này, cứ coi như là có hàng tốt cũng làm sao tới lượt chúng ta. Người dắt mối ở khắp nơi đều đã chật ních rồi, cộng thêm thế lực của giang hồ lục lâm, có hàng tốt đều đã bị chọn mất rồi. Chúng ta moi móc được cái gì?
- Nói tới Lâm Thanh Châu, các ngươi đã nhìn thấy Thánh Cô chưa?
Hướng câu chuyện lại chuyển sang người của Văn Hương Giáo. Tào đinh, vận binh trên tàu vận tải đa phần đều có qua lại mật thiết với Văn Hương Giáo, hoặc là tín đồ, hoặc là người bên cạnh trong giáo.
Tuy nhiên giáo đồ trên tàu vận tải và giáo đồ ở trên bờ lại có khác biệt. Bọn họ nhập giáo phần nhiều là để kết bè kết phái, không liên can nhiều đến ngoan đạo, nói năng cũng rất là bừa bãi.
- Hôm đó ta đi theo đám đông vào lễ bái, gió thổi bay mảnh lụa mỏng trước người Thánh Cô. Ối trời ơi, lúc đó ta hồn siêu phách lạc, làm sao lại có người đẹp tới như vậy.
- Bé mồm thôi, những lời này cũng là bậy bạ. Đây gần như đã là địa giới của Duyện Châu rồi, để cho người bên này nghe thấy thì có mà rắc rối to.
Nói đến đây, mọi người đều là yên ắng hẳn đi. Có người cười nói.
- Thánh Cô kia ở tít trên cao. Chúng ta chỉ nói đến chuyện mua người thôi, các ngươi nói chúng ta ở bên này mua, dùng dọc đường, sau đó sang phía nam bán đi thì thế nào, vừa được vui vẻ vừa kiếm được một món tiền.
- Vội vã làm gì, ở trên thuyền cẩn thận bị bên trên bắt hỏi tội, xem tình cảnh năm nay đợi thêm chút nữa, tới lúc khỏi cần phải mua, nuôi cơm là có được.
Mọi người cười như nắc nẻ, cũng không biết có ai đó không đồng tình than thở một câu.
- Mạng người rẻ rúng như vậy, không đáng lấy một đồng. Tới lúc đó, chỉ sợ chẳng có ai thèm mua.
So sánh với Sơn Đông, tình hình ở Nam Trực Lệ còn tốt hơn rất nhiều. Ngoài khu vực kỳ lạ kiểu Phượng Dương kia ra, các nơi khác đều không lo lắng gì đến đại hạn. Hoàng Hà, Trường Giang, Hoài Thủy và các nhánh sông khác đều đi sang địa phận bên này.
Từ Châu trước kia cũng thỉnh thoảng gặp hạn hán. Nhưng bây giờ lại không phải lo lắng nhiều, một lượng lớn lưu dân được thu nạp gần như là khổ sai đào vét sông ngòi không tốn tiền công, mương máng, khiến cho việc tưới tiêu đồng ruộng được bảo đảm. Những người đứng đầu thôn trang và người già dặn đều nói năm nay sẽ được mùa.
Như Huệ và Chu Học Trí bên này đã cắt giảm số lượng lương thực mua vào. Hồ Lạc Mã bên kia vẫn sẽ vận chuyển lương thực theo đường thủy đổi rượu, tuy nhiên phải dùng một lượng lương thực lớn hơn nữa mới đổi được rượu, tốt nhất là trả bằng ngân lượng.
Hàng loạt lưu dân được chiêu mộ không chỉ là hao tổn lương thực. Một lực lượng lao động miễn phí hàng loạt như vậy khiến cho các bên quen biết của Triệu Tự Doanh nhận được lợi lộc hơn rất nhiều.
Giả dụ nói trong số lưu dân có không ít nghệ nhân, những người thường nhìn thấy như thợ mộc, thợ làm gạch ngói lại càng nhiều, lúc sửa sang chợ muối sẽ dùng được.
Gạch ngói, phòng ốc không cách nào trong chốc lát là xong được. Ở lân cận Từ Châu, cây gỗ và tre trúc lại không thiếu, nhà gỗ và kho tàng lều lán được dựng lên bằng tre trúc đều là nhanh chóng được tạo dựng lên. Những thương nhân buôn muối của Dương Châu vội vàng bắt đầu thu xếp, thực sự là không chậm trễ được nữa. Chậm trễ một ngày là mất một ngày buôn bán.
Cũng không cần phải Triệu Tiến bên này đi báo cho người mua của Hà Nam, Sơn Đông và phủ Phượng Dương. Các thương nhân buôn muối sớm đã truyền tin tức sang những bên đó. Bọn họ thà rằng không kiếm trước một đồng, để cho người mua hàng bên đó mua muối của Triệu Tiến giữ lại. Cho dù toàn bộ tiền quy về Triệu Tiến, nhưng bọn họ thà rằng như thế, dùng mưu mẹo này trước hết làm ổn định lại những người mua hàng trước kia, không để cho nơi khác chiếm đoạt mất.
Hàng muối của Phùng gia rốt cuộc đã qua được địa phận đất Từ Châu, chỉ có điều lần này cũng là đưa vào chợ muối. Mỗi lần mấy chục chiếc xe ngựa, còn có thuyền bè trên sông, tầm vóc ra tay vung tiền đều khiến cho người khác phải rung động.
Đội Tuần diêm vừa mới thành lập ra bận rộn chưa được bao lâu, lại là trở nên thanh nhàn. Tuy nhiên điều này không có nghĩa là bọn họ không có việc làm. Từ Châu dẫu sao cũng là đầu mối then chốt đường bộ. Vẫn còn có những tư thương buôn muối không muốn qua chợ muối, muốn lén lút vận chuyển qua địa phận. Vẫn còn có những thương nhân đã ghi tên buôn muối trong chợ muối, cũng không muốn bỏ qua điều này, ngấm ngầm thông đồng buôn muối lậu. Đối với những người này, điều tra ra là tịch thu, chẳng có đôi co bất kỳ điều gì.