Khí trời dù sao cũng đã trở nên ấm áp, những cái rèm dày dặn ở trước cửa, trên cửa sổ đều đã được vén lên, âm thanh ở bên trong cũng loáng thoáng nghe rõ được.
Nghe thấy được tiếng cười vui vẻ của một cậu bé, còn có lời trêu đùa của một lão già với nữ nhân. Hoàng Thái Cực khẽ nhíu mày, lập tức trở lại bình thường. Đại Hãn thân thể rất tráng kiện, thậm chí còn tráng kiện hơn rất nhiều hán tử ở tuổi ba mươi, bốn mươi. Nhưng dẫu sao cũng đã là một lão già sắp tới sáu mươi, khó tránh khỏi sẽ thích ít vợ và con cái. Đại Hãn rất thích Đa Nhĩ Cổn này rồi, trong mắt đã không còn đứa con nào khác.
Hơn nữa mẫu thân của Đa Nhĩ Cổn là A Ba Hợi thân phận quá là quý trọng. Hiện nay đã là chủ nhân trong hậu cung của Đại Hãn. đại phi của Đại Kim, có người tiết lộ nói, con của đại phi sẽ làm Đại Hãn trong tương lai.
Nghĩ đến A Ba Hợi, nét mặt của Hoàng Thái Cực không khống chế nổi hơi co dúm lại. Gã còn nhớ rất rõ, A Ba Hợi sau khi tới bên cạnh a mã, mẫu thân của mình Mạnh Cổ Triết Triết* không được hai năm liền bị bệnh qua đời.
(Cái này là tác giả chơi chữ thật ra là Mạnh Cố Tri Tri, mạnh cổ triết triết nghĩa là gân cổ nói nhiều)
Người con đầu của A Ba Hợi là A Tế Cách là một kẻ lỗ mãng. Chỉ có điều Đa Nhĩ Cổn này thật sự phiền hà. Hoàng Thái Cực liên tục nghe được tin tức từ một người ở đó, Đại Hãn xưa nay chưa từng sủng ái một đứa con trai nào như vậy.
Tiếng cười ở trong phòng biến mất, cung nữ đi ra tiếp đón Hoàng Thái Cực đi vào. Hoàng Thái Cực vội vàng khom người đi vào, ngay lập tức hàng đại lễ thăm hỏi.
Một giọng nói hào sảng vang lên.
- Không cần rườm rà như vậy, có việc gì thì cứ nói.
Giọng nói này trung khí đầy đủ, chợt nghe dường như là tiếng của người khoảng ba mươi tuổi nói ra. Hoàng Thái Cực thi lễ xong, cung kính đứng dậy. Gã cũng không dám có một chút sơ suất. Lúc còn nhỏ gã cho rằng ở trước mặt phụ mẫu không bị trói buộc gì, nhưng càng lớn lên, càng không dám suy nghĩ như vậy.
Hoàng Thái Cực cẩn thận, dè dặt suy ngẫm từng lời nói.
- A mã, người của Đông Hải bên kia đã vơ vét gần như bằng sạch rồi, tổng cộng bắt được bốn nghìn một trăm hai mươi bảy người, biên thành năm trăm hộ. Sổ hộ đã làm xong, ngày mai đưa tới cho a mã.
Nơi đây là nơi Thiên Mệnh Hãn Đại Kim tiếp khách, trên mặt đất trải da lông quý, phía trên đặt bàn thấp, trên tường treo đao kiếm, cung tên, xem ra không giống với vương cung, mà giống với kim trướng của quý tộc người Mông Cổ.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích đã năm mươi tám tuổi, nhưng râu tóc vẫn đen nhánh, tìm không ra được mấy sợi bạc, đôi mắt rất có thần, nhìn khắp nhà rất nghiêm nghị, có uy. Lão xưng Hãn mới được hơn một năm, nhưng xưng bá thống nhất các bộ lạc Nữ Chân đã từ rất lâu.
Cho dù Nỗ Nhĩ Cáp Xích chinh chiến nhiều năm, nhưng ngoài hai mươi chín tuổi đã không còn phải vất vả gì. Nhưng vị tù trưởng Nữ Chân này không giống với rất nhiều ngoại tộc, say mê cách ăn mặc, đi lại của Đại Minh, theo đuổi hưởng thụ xa hoa trên đất liền Đại Minh. Nỗ Nhĩ Cáp Xích rất thích cuộc sống của các bộ lạc Mông Cổ. Nếu như không phải là mấy vị Bối Lặc còn có người chăm nom bên cạnh, lão cũng không định xây sửa hoàng cung, mà là phỏng theo vương môn của Đại Hãn người Mông Cổ, xây dựng luôn một cái kim trướng.
- Chính Hoàng và Tương Hoàng hai kỳ chia ra một nghìn sáu trăm, Chính Hồng Kỳ chia ra ít hơn một chút, Tương Lam và Chính Lam. Còn Chính Bạch và những kỳ khác phân thế nào, ngày mai bàn tiếp.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích trong lúc nói chuyện ngừng lại một lần.
Hoàng Thái Cực khoanh tay ở một bên, chỉ làm như không nghe thấy tạm ngừng kia. Chính Hoàng Kỳ và Tương Hoàng Kỳ là Đại Hãn đích thân thống lĩnh, Chính Bạch Kỳ là mình quản hạt, Chính Hồng Kỳ là Đại Thiện, Tương Lam Kỳ là A Mẫn, Chính Làm Kỳ là Mãng Cổ Nhĩ Thái. Nói ra như vậy, số cờ mà mình được phân cho cũng chỉ nhiều hơn so với các tiểu Bối Lặc kia một chút.
Đối với việc phân phối này, Hoàng Thái Cực đương nhiên không cam lòng, tuy nhiên vẻ mặt không có một chút biểu lộ gì cả, chỉ là gật đầu vâng lời. Dưới cái lạnh giá của vùng đất đông bắc, nam tráng sống qua sáu mươi tuổi không nhiều. Hoàng Thái Cực cũng biết nhiều người đang bàn tán Đại Hãn còn sống được bao lâu. Các Bối Lặc lớn nhỏ đều có tâm tư của mình, cũng có rất nhiều người tìm đến Hoàng Thái Cực, đối với những người này Hoàng Thái Cực không có trách cứ mà là im lặng, căn bản không biểu lộ gì.
Đại Hãn vẫn còn sống được rất lâu, cứ coi như là sống được chẳng mấy năm, lão vẫn sẽ giết người như vậy, cho dù là con của mình cũng sẽ không nương tay.
Lúc trước đại ca Chử Anh được lập làm người thừa kế, cảm thấy mình là người thứ hai sau Đại Hãn, lúc phân chia người và tài sản muốn chiếm phần nhiều, muốn người khác cũng phải phục tùng mình. Hoàng thân quốc thích và các tù trưởng đều không hài lòng. Sau đó Đại Hãn không mảy may lưu tình xử trí Chử Anh.
Trước đó, Đại Hãn còn luôn nói Chử Anh là người con xuất sắc nhất của mình. Hoàng Thái Cực từng nghe người Hán ở bên cạnh nói qua, cũng từ miệng những thương nhân Đại Minh qua lại từng xác nhận. Đại Minh là do Hoàng Đế nhà Chu làm chủ, những người khác đều chỉ phải thần phục. Nhưng Hoàng Thái Cực cũng biết, Đại Kim cũng không phải coi Ái Tân Giác La là một nhà, tối thiểu nhất bây giờ không phải. Đại nhân, hoàng thân quốc thích của các bộ lạc bất mãn, Đại Hãn liền nhất định phải có chút bày tỏ.
Tuy nhiên Hoàng Thái Cực nghĩ nhiều hơn một chút. Gã cảm thấy chính bản thân Đại Hãn cũng muốn giết Chử Anh. Người con cả này rất không nghe lời, luôn muốn kế vị ngôi Hãn. Ở trên ngôi vị này, là không có phụ tử thân tình gì cả.
Từ đó trở về sau, Hoàng Thái Cực liền rất chú ý cẩn thận, tuyệt đối không để lộ ra một chút suy nghĩ ngôi vị Hãn, chỉ là làm tròn bổn phận của mình.
Hoàng Thái Cực đem một vài chuyện quan trọng mà mình chủ trì nói ra. Nỗ Nhĩ Xích Cáp nghe rất kỹ càng. Đúng lúc này, vẳng đến mấy tiếng trẻ con vui đùa. Nỗ Nhĩ Xích Cáp lập tức có chút không tập trung, vẻ mặt tươi tắn lên, xua xua tay nói.
- Ngày mai mọi người cùng bàn bạc. Công việc của con làm rất tốt, về mà chuẩn bị đi.
Hoàng Thái Cực vẫn kiên nhẫn nói.
- A mã, a mã có cần phải khiển trách ràng buộc A Mẫn không? Y làm không kiêng nể một ai, dung túng cho bọn nô tài thủ hạ cướp bóc của thương khách, động một tí là giết người lung tung. Mười hôm trước, hơn sáu mươi người Minh bị thủ hạ Giáp Lạt Ngạch Chân của y giết sạch. Nghe nói đến cả Đại Minh bên kia cũng bị kinh động.
Nghe đến đây, nét mặt của Nỗ Nhĩ Xích Cáp tỏ ra mất kiên nhẫn, vuốt vuốt chòm râu nói.
- Dù gì chúng ta cũng là người một nhà. Người Hán, người Minh giết thì cũng đã giết rồi. Những việc này đáng để nói sao?
- A mã, chúng ta đang sửa soạn ra tay với nước Minh, cần phải có những thương nhân người Minh tới đây buôn bán, tích trữ những thứ cần dùng cho chiến tranh. A Mẫn làm như vậy, làm cho người ta sợ chạy hết, ai còn dám đến để làm ăn, ngay cả những tin tức ở bên đó mang tới cũng không tới được. Hơn nữa A Mẫn làm như thế không có trừng phạt, rất nhiều người dưới các kỳ khác cũng học theo đó. Lại cũng cứ làm theo như vậy, chúng ta sẽ phải đi sang Triều Tiên bên kia mua đồ. Bọn họ ở đó đồ dùng ít, giá cả lại cao.