Một người hào hứng tràn trề nói.
- Nghe nói chỗ tốt của Từ Châu này đều ở Hà Gia Trang bên kia. Nơi đó ngay cả kỹ nữ Dương Châu cũng có. Chúng ta không bằng hôm nay sang đấy. Hiện giờ cách trời tối còn sớm.
Trương Kiến Đình tức giận nhìn đồng bọn, ngồi trên ngựa mở miệng nói.
- Chiếu theo quy củ bên trên giao phó đi làm. Chúng ta trước tìm khách điếm trọ lại. Vừa rồi chúng ta ở cổng thành bên kia náo một trận, tin tức đó khẳng định truyền khắp Từ Châu rồi. Đợi tới ngày mai hẵn đi nha môn. Đám trong lòng làm điều sai quấy kia đã sợ hãi, sự tình tất nhiên cũng dễ làm. Hơn nữa bên trên dặn dò kỹ càng như thế, chúng ta nếu như không làm theo, trở về bị Mã diêm vương kia móc được lỗi, các ngươi nghĩ xem làm sao?
Mọi người lập tức không thốt lên lời. Trên đường tùy tiện tìm người vừa hỏi đã biết rõ, trong thành này khách điếm tốt nhất chính là khách điếm Thông Hối, hỏi đường rõ ràng, bốn người cưỡi ngựa chạy tới chỗ đó.
Bọn họ vào thành không có bao lâu, phía sau đã có người đuổi kịp. Tuy nhiên người đi ở đằng trước không màn tới, người đi theo đằng sau lại cẩn thận thật không có bị phát hiện gì cả.
Cứ như vậy tới được khách điếm Thông Hối, việc làm ăn của khách điếm Thông Hối có chút thịnh vượng. Người phía đông, bờ bắc lại đây, muốn đi Hà Gia Trang thế nào cũng phải ngủ lại một đêm, khách điếm lớn ngoài thành Từ Châu sớm đã không còn chỗ, muốn ở thoải mái chỉ có tới Thông Hối này.
Hơn nữa tất cả mọi người đều biết rõ lão Chu của khách điếm Thông Hối này bợ đỡ được phụ tử Triệu gia, khách điếm này phải nói là có mấy tầng bảo đảm, mọi người trú lại cũng yên lòng. Ngược lại không có mấy người biết rõ, ông chủ của khách điếm Thông Hối này cũng đã trở thành Chu chưởng quầy này rồi. Chuyện lần đó Chu chưởng quầy hiểu việc như thế, Triệu Tiến tất nhiên sẽ khẳng khái báo đền.
Tới được khách điếm Thông Hối này, mặc dù không biết thân phận bọn họ, tiểu nhị tiếp khách khôn khéo cũng nhìn ra được bốn vị này lai lịch không tầm thường, lập tức nhiệt tình cẩn thận hầu hạ. Lúc viết rõ thân phận lai lịch chỗ quầy, đám người này càng không mảy may che giấu thân phận Cẩm Y Vệ. Đây càng khiến trên dưới khách điếm càng phải khúm núm thành tâm chiêu đãi. Vội vàng sắp xếp người dọn ra một gian phòng riêng tốt nhất, lại mời mấy vị này có gì dặn dò xin nói thẳng, khách điếm nhất định làm được.
Trương Kiến Đình cũng không khách khí, bảo bọn họ đi tửu lầu tốt nhất trong thành gọi một bàn tiệc thượng đẳng tới, sau đó lấy mấy vò hảo tửu, sau đó nữa kỹ nữ cũng phải có sáu cô. Đĩnh đạc nói xong mấy lời này, Trương Kiến Đình lại còn muốn xem qua sổ đề tên khách nhân của khách điếm.
Chiếu theo quy củ quan phủ, chỗ khách điếm bậc này đều phải ghi chép tên họ, lai lịch khách nhân, lúc xảy ra án kiện cũng dễ dàng tra rõ. Nhưng cái quy củ này cũng không mấy nhà nghe theo, nhưng khách điếm tốt nhất bậc này giao thiệp với hạng người giàu có, quan phủ, mặt này ghi chép lại cũng sẽ không qua quýt.
Cẩm Y Vệ quả nhiên khác biệt, không ngờ biết phải xem cái này, chủ điếm không dám có mảy may chậm trễ, một mặt an bài tiệc rượu, một bên đưa sổ tên lên. Tuy nhiên Trương Kiến Đình cũng chỉ lật ra mười trang, sau đó vứt sổ sách trở lại, đi chuồng ngựa bên kia nhìn qua một lượt, có lẽ nhìn xem vật cưỡi được hầu hạ như thế nào. Ngay sau đó trở về phòng riêng nghỉ ngơi.
Trà nước, điểm tâm tất nhiên đầy đủ, nhưng bốn vị này ở Nam Kinh hiển nhiên đã nếm qua, thấy qua, không có thèm hưởng thụ những thứ đồ Từ Châu này, đuổi tiểu nhị ra ngoài, tự mình đóng cửa nghỉ ngơi.
Họ bên này đóng cửa lại, dĩ nhiên là không biết bên ngoài đã tới không ít người. Có người ngay cả hành lý cũng không có, muốn ở trọ. Còn có người ăn vận như tiểu nhị quét tước xung quanh căn phòng riêng kia. Ngay cả bốn phía xung quanh khách điếm đều đột nhiên có nhiều thêm mấy sạp hàng bán đồ ăn đủ loại. Bọn họ càng không cách nào biết được, mấy gian phòng riêng khách điếm Thông Hối dọn dẹp mới vừa rồi có mấy hán tử tráng niên vào ở trọ.
Bọn họ bên này đóng cửa lại, đã có khoái mã từ cổng thành tây Từ Châu phi nước đại ra ngoài, đi về hướng Hà Gia Trang.
Lão đại Vưu Chấn Vinh của đủ hạng người trong thành, đầu tiên là hốt hoảng đi vào Bổ phòng, sau đó lại vội vàng quay về, các nơi bận bịu túm tụm lại, dĩ nhiên trong mắt dân chúng bình thường, Từ Châu chẳng có gì khác với trước giờ.
Chỉ có điều người trong thành hẳn biết rõ Cẩm Y Vệ tới rồi, trong vòng một canh giờ toàn bộ đã biết được.
Dọc đường bôn ba cực khổ, bốn gã Đông Xưởng bọn Trương Kiến Đình rửa mặt qua loa, sau đó ai nấy tự đi nghỉ ngơi. Lúc thức dậy, nhìn bên ngoài sắc trời đã sắp tối rồi, đi ra ngoài thét gọi tiểu nhị đưa bếp lửa vào, hầu hạ đốt lên, bảo tiệc rượu và nữ nhân lập tức tới ngay.
Đợi tiểu nhị kia ra ngoài, một kẻ dáng người gầy yếu cười lạnh nói.
- Từ Châu này thật đúng là vùng đất không có vương pháp. Huynh đệ chúng ta tới nơi này lâu như vậy không ngờ không tới cửa bái kiến. Lá gan thật lớn, mặt mũi thật lớn.
Cẩm Y Vệ tới chỗ nào phá án, nhất định trên dưới nơi đó chấn động hoảng sợ, người khắp mọi mặt hoặc là sợ dính dáng tới mình, hoặc là muốn mưu hại đối thủ, thường thường vừa truyền ra tin tức Đông Xưởng tới, tức thì tới cửa thăm hỏi tặng lễ, lấy lòng đàm phán giống như đạp sập cửa nhà.
Nhưng trên mặt đất Từ Châu này rất lạ lùng, bản thân mình ở chỗ cổng thành gây náo động lớn tới như vậy, lẽ ra lan truyền khắp cả trong thành Từ Châu rồi, tới hiện giờ cũng không ai tới cửa.
Trương Kiến Đình nói.
- Bên trên dặn dò, rêu rao cho người nơi này biết chúng ta tới là được rồi.
Có người hung tợn nhỏ một bãi nước bột trên mặt đất nghiến răng nói.
- Chuyến này làm xong việc rồi, bắt lấy mấy tên nhà giàu, không moi cho chúng khóc thét, coi như bố mày nhẹ tay.
Lúc này bên ngoài có người tới báo.
- Mấy vị lão gia, tiệc rượu các ngài gọi đã tới rồi đây.
Trương Kiến Đình thét to một tiếng.
- Chờ ở đó.
Sau đó nói với mấy gã đồng bọn không hiểu.
- Các ngươi biết rằng trên mặt đất Từ Châu này giàu có nhất là ai không?
Mấy người lắc đầu, còn có người cười mắng.
- Trên mặt đất cùng khổ này còn có gì gọi là giàu có sao?
Tất cả mọi người cười vang, Trương Kiến Đình khịt mũi nói,
- Từ Châu có một tên nhà giàu gọi là Triệu Tiến, xuất thân Vệ sở. Trong tay y có tửu phường lớn. Danh tửu Hán Tỉnh kia chính là tửu phường này làm ra. Nghe nói kẻ này còn nắm giữ muối lậu, Phùng gia chịu trái đắng trên đầu của y...
Nói tới đây, có người hô hoảng kịp kiềm lại.
- Người này ta nghe nói qua, còn tưởng rằng là những chuyện xưa tiên sinh kể ở Thập Lục Lâu. Té ra là thật à?
Trương Kiến Đình nói.
- Tửu phường, muối lậu, chớ nói chi là tám thành lời lãi của Từ Châu này đều là của nhà y. Ngẫm nghĩ kỹ lại, thế nào cũng có được mười vạn lượng bồi bổ. Chỉ sợ còn chưa hết.
Nghe được con số "mười vạn lượng" này, hơi thở ba kẻ còn lại đều nặng nề hơn, một người mở miệng hỏi.
- Trương đầu, chúng ta tới nơi này là vì Triệu Tiến đó sao? Không phải nói muốn truy tra hai tên Hàn Tùng và Nghiêm Thiếu an kia sao?