Phải nấu nướng cơm canh cho nhiều người như vậy, ngay cả chỗ kho hàng của Hà Gia Trang cũng lo lắng không đủ, mỗi ngày đồ đạc vân vân vẫn phải chuyển từ xung quanh tới, hiện giờ không cần phiền phức như vậy nữa.
Tuy nhiên trang viên này cũng có rất nhiều chỗ cần phải sửa đổi, bọn tá điền và tráng niên lưu dân của Vân Sơn Tự gánh vác phần lớn công việc, bọn gia đinh Triệu Tự Doanh cũng không nhàn rỗi, cũng phải tham gia bỏ sức tu bổ doanh trại.
Quy luật gia đinh Triệu Tự Doanh định kỳ luân phiên thay đổi đã có khuôn phép, Khổng Gia Trang bên kia có hai liên, trong thành Từ Châu có một liên, trại mới lưu dân bên kia có ba liên, trấn Song Câu và Phòng Thôn Tập bên kia có hai liên, chỗ trang viên Túc Châu phủ Phượng Dương và một phần Từ Châu cũng có hai liên trú đóng.
Đóng quân trấn thủ các nơi, về doanh trại gần kề Hà Gia Trang huấn luyện, mỗi hai tháng tiến hành một lần thay phiên. Rất nhiều người cảm thấy chẳng phải đều là vùng đất giáp với Từ Châu, liên trưởng, đội trưởng đều là người tin cẩn, huấn luyện ngay trên đất ấy một năm về một lần há không phải tốt hơn sao.
Nhưng đòi hỏi này bị Triệu Tiến từ chối, nếu không phải đường xá quả thật xa xôi, hắn thậm chí mong muốn bọn gia đinh mười ngay phải thay phiên một lần.
- Hiện giờ xung quanh Từ Châu kính sợ đối với Triệu Tự Doanh. Những liên đội đó tới lui các nơi, khẳng định được người khác xem thành bề trên cung phụng. Kẻ nào cũng đều trẻ tuổi cao ngạo, bên đó được nịnh nọt, nếu chẳng may biết hưởng thụ sung sướng rồi, bên trên không màn tới, bên dưới sẽ chăm chỉ huấn luyện sao. Cứ tiếp tục như vậy, người bị lôi kéo sang không nói, đội ngũ cũng hỏng bét hết.
Triệu Tiến nhìn ra được rất rõ ràng, nói ra cũng rất rõ ràng.
- Mới cái tuổi này, có cái gì mà mệt mỏi vất vả. Cả ngày ở Hà Gia Trang bên này ù lỳ không nhúc nhích khẳng định không tốt. Qua lại luân phiên liên tục, cũng coi như là diễn luyện hành quân.
Của cải ào ạt tràn tới, bọn gia đinh cũng dường như không phải cả ngày ru rú bực bội huấn luyện trong doanh trại. Từ Châu hết thảy vào nền nếp, ổn định xong xuôi. Các nơi Giang Bắc ở Nam Trực Lệ, ngoại trừ phủ Phượng Dương khá kín kẽ, nơi khác đều nhẹ nhàng thư thái. Vị đại gia Từ Châu này cái nên lấy phải lấy đều lấy cả rồi, bề ngoài cũng thái bình ổn định chút ít, không cần lo lắng chỗ nào đó đột nhiên động đao binh, càng không cần lo lắng đêm hôm trong nhà có "giang dương đại đạo" đột nhập.
Về phần đại án Phùng gia ở Dương Châu, Phùng Kim Đức trở thành gia chủ dĩ nhiên phải xử trí ổn thỏa khiêm tốn. Khổ chủ cũng không đi rêu rao ầm lên, quan phủ hiển nhiên sẽ không tra án trộm cướp, việc bậc này truyền tới kinh sư đó chính là phải tự chuốc lấy khổ.
Theo đó ngầm hiểu lẫn nhau, án kiện cứ như thế đè xuống không gây ra động tĩnh nào. Chỉ có điều, phủ đệ quyền quý hai bên sông Bảo Dương rất là vắng lặng, mọi người đều dần dần chuyển vào ở trong thành. Ngược lại Phùng Kim Đức không màn tới nhà có ma không may mắn, tiếp tục trú ở chỗ cũ, chỉ là bên cạnh nhiều thêm mấy hộ vệ Từ Châu.
Hơn nữa vị Phùng lão thái gia mới này vì không để cho hộ vệ bên cạnh làm lâu sinh lười nhát, cách mỗi hai mươi ngày, những hộ vệ Từ Châu tới này phải thay phiên một lần.
Ngày đó Trần Thăng suất lĩnh đội ngũ Triệu Tự Doanh mang theo gần hai ngàn lượng hoàng kim từ Phùng gia ra ngoài, mặc dù bỏ vào túi truyền qua tay chỉ hơn mười người, nhưng đa số người xách bao phục vác nặng chình chịch cũng đoán ra được bên trong rốt cuộc bỏ đồ vật gì.
Từ lúc bắt đầu rời khỏi Phùng gia, bao phục này đều được đặt ở trên thuyền, ngay trong đêm đó có một gã giang hồ đội Nội Vệ kềm không nổi thói tham, cầm một bao phục muốn rời đi, lại bị gia đinh sớm đề phòng loại việc này bắt được, tìm ngay một chỗ vắng vẻ làm thịt.
Đợi sau khi về tới Từ Châu, hễ kẻ nào tham gia việc lần này đều được năm mươi lượng bạc trắng, mấy người vác túi kia thì được một trăm lượng, sau khi có được ngân lượng bị bảo cho biết phải giữ kín miệng.
Đối với Triệu Tiến và bọn huynh đệ, hiện giờ Từ Châu đều là những việc nhỏ như lông gà củ tỏi, hết thảy chỉ cần chiếu theo từng bước làm việc thì được rồi. Dựa vào Triệu Tiến bình thường dặn dò chính là cần phải theo dõi chặt chẽ, ngàn vạn lần không được buông lỏng, càng là những lúc thế này càng không được để cho kẻ nào khác tìm được sơ hở.
Từ Châu, phủ Hoài An, phủ Phượng Dương, phủ Dương Châu, hoặc là toàn trường hoặc là một phần trong vòng hai năm hoặc ít hoặc nhiều bị cuốn vào trong mọi việc dính dáng tới Triệu Tự Doanh. Có người được lợi, có người chết chẳng hiểu tại sao. Hai năm vừa qua sóng ngầm cuộn dâng, tàn sát khốc liệt.
Tới giữa tháng bảy, những chỗ này tựu chung yên ổn trở lại, mặc dù quen hay không quen, tất cả mọi người đều phải theo nề nếp mới Triệu Tiến định ra làm ăn buôn bán, kiếm kế sinh nhai.
Phía bắc Nam Trực Lệ tương đối bình hòa, tình hình thiên tai Sơn Đông đúng như mọi người dự đoán, lại còn tăng thêm rất nhiều.
Sơn Đông năm ngoái, tất cả lưu dân ở huyện Vận Thành phủ Duyện Châu bị người "hảo tâm" dẫn về hướng Từ Châu, hoặc chết hoặc chạy loạn, khỏi phải bàn cãi tình hình thiên tai các nơi ở Sơn Đông tức thì giảm bớt, năm nay thì không có phần lưu chuyển giảm sức ép như thế.
Dân chúng các nơi tuyệt vọng tụ tập lại, bắt đầu tấn công thổ hào địa chủ, sau đó vây công thành trì, sau đó nữa khơi mào làm loạn đánh phá điên cuồng.
Tháng chạp năm Vạn Lịch thứ bốn mươi tư, Sơn Đông thì có Trương Quốc Trụ tụ chúng tạo phản, tuy nhiên bị quan binh và đoàn luyện tiêu diệt. Khi đó rất nhiều người còn đang chờ đợi năm vạn lịch thứ bốn mươi lăm mùa màng tươi tốt, không có bao nhiêu người nỡ bỏ đi tính mạng người nhà đi theo.
Nhưng tới năm nay, tất cả hi vọng, tất cả ảo tưởng đều hoàn toàn tan vỡ, một người xướng nghị, vạn chúng quy tâm.
Đám người Chu Nghiêu Đức, Trương Lai Tự, Trương Văn Minh tụ chúng mưu phản, chia ra bố trí đầu mục ở các nơi như Thái Sơn, Lịch Thành, Chương Khâu, Lai Vu. Chu Nghiêu Đức tự xưng "Hồng Can Đại Vương" sau đó đổi thành xưng là "Bình Sư Vương" suất lĩnh bá tánh tấn công thành trì, cướp đoạt bằng hết của thân sĩ cường hào, đánh nhau với quan binh tiễu trừ.
Một số người xưng là Vương Kiến Chế, nhìn như thanh thế to lớn, cũng có mười vạn binh đinh xưng tụng. Nhưng ngoại trừ đánh phá thôn trại, trang viên nông thôn ra ngay cả trấn thành tồi tàn nhất cũng không đánh hạ được. Đợi cho tới lúc Tuần phủ Sơn Đông Lý Trường Canh phái quan binh đi tiễu trừ, lập tức tan thành tro bụi.
Đại đội tiêu diệt, trùm thổ phỉ lên pháp trường, nhưng một số ít chạy tản ra về quê, vẫn làm loạn gây hại như trước. Vốn rằng đại đội tụ chúng cũng sẽ vẫn đánh phá càn quét thôn trại, trang viên cường hào thân sĩ được, hiện giờ đã không còn phân lượng như vậy, chỉ đành đi gây tai vại cho những gia đình bậc trung vẫn đang liều mạng giữ gìn trong thiên tai.
Thiên tai, hỗn loạn, đạo tặc hoàng hành, đám dân chúng nào còn dám tiếp tục ở trong nhà, đều phải rủ nhau chạy trốn giữ mạng, trốn về chỗ gần kề Vận Hà, ở nơi đó có lẽ còn một con đường sống.