Nét mặt Nỗ Nhĩ Xích Cáp trở nên khó coi.
- Cái bọn Triều Tiến trời đánh kia.
Hoàng Thái Cực trong lòng thấy chua chát, nói ra là A Mẫn, nhưng Đại Hãn nghe thấy cái tên Triều Tiên này mới nổi giận. Nguyên là thương nhân Triều Tiên qua lại Đại Minh rất không thuận tiện, thường thường là vận chuyển hàng hóa tới địa giới Kiến Châu của Nữ Chân, sau đó chọn mua hàng hóa của Đại Minh bên này đem về. Thương nhân của Đại Minh tới bên này cũng rất nhiều, thậm chí còn có kho hàng, hiệu buôn của hiệu buôn của Lý Thành Lương tự mình lập nên ở bên này.
Vì là có địa lợi này, Kiến Châu Nữ Chân làm thương nhân trung gian, thu nạp vật làm ra được của các tộc người ở đông bắc để buôn bán, cuộc sống rất là sung sướng. Nhưng vào mấy năm trước, Triều Tiên và Đại Minh khai thông một thương lộ khác, dọc theo con đường này đi thẳng tới Đại Minh. Kiến Châu bên này dần dần bị bỏ qua, thu vào của Kiến Châu Nữ Chân bị giảm mạnh. Thêm vào đó mùa màng của mấy năm này không thuận lợi. Đại Kim mới được lập đã có chút bấp bênh, các bộ lạc nhập vào đều có ý muốn xa rời.
Nếu như không dẫn dắt được mọi người làm giàu, nếu như không duy trì nhập vào một lượng lớn hàng hóa, vậy thì Đại Kim này sẽ sụp đổ tan tành.
Nỗ Nhĩ Cáp Xích từ nhỏ giao thiệp với Đại Minh, nhìn thấy rất rõ Liêu Trấn bên ngoài tưởng là mạnh nhưng bên trong lại rất yếu, đã vạch kế khai chiến, đã là con dê béo như vậy ở bên cạnh, chắc chắn phải đưa tay ra cướp lấy.
Song đích nhắm tới tuy là Đại Minh, nhưng nhắc tới Triều Tiên, Nỗ Nhĩ Xích Cáp vẫn là không kìm nổi lộ vẻ căm ghét.
Nỗ Nhĩ Xích Cáp rất nhanh đưa ra quyết định.
- Ta biết rồi, A Mẫn bên kia sẽ sai người qua đó khiển trách, con về đi.
Phái người qua đó khiển trách, chẳng khác gì ngấm ngầm sai người qua đó nói mấy câu. Đối với tính cách như vậy của A Mẫn căn bản không thèm để ý, sẽ tiếp tục hành sự như vậy, cứ như vậy mà làm, Hoàng Thái Cực không kìm nổi có chút sốt ruột.
Tuy nhiên cảm xúc này gã không thể hiện ra, chỉ là lẳng lặng đáp lại một tiếng, cáo từ đi ra ngoài, đi được vài bước, liền nghe thấy Đại Hãn Nỗ Nhĩ Xích Cáp ở đằng sau nói.
- A Mẫn vẫn còn nhớ chuyện của a mã, vẫn hận nhà chúng ta. Điều này ai cũng nhìn ra được. Để cho y náo loạn đi, gây cản trở càng quá đáng, người không thích y sẽ càng nhiều. Đợi cho đến lúc hợp lẽ, Tương Lam Kỳ liền thu hồi lại, do nhà của chúng ta quản. Đến lúc đó, sẽ không còn người nói nọ nói kia, binh kỳ của Tương Lam Kỳ cũng sẽ không náo loạn.
Hoàng Thái Cực giật mình, vội vàng quay người lại nói.
- Lời a mã dạy bảo, rất đúng, con hiểu rồi. Lần này là con hồ đồ rồi.
Tương Lam Kỳ là một cờ to nhất trong Bát Kỳ, ban đầu là Thư Nhĩ Cáp Tề, em trai ruột của Nỗ Nhĩ Cáp Xích quản lý. Cho dù lúc đó không phải gọi là Tương Lam Kỳ. Ban ngày không có hai mặt trời, Kiến Châu Nữ Chân lớn mạnh, huynh đệ cũng có tranh giành lẫn nhau. Nỗ Nhĩ Cáp Xích đóng Thư Nhĩ Cáp Tề vào hòm gỗ cho chết ngạt. Nhưng sự việc này khơi dậy phản đối dữ dội kẻ dưới kỳ của Thư Nhĩ Cáp Tề.
Theo cục diện như vậy, Nỗ Nhĩ Cáp Xích không dám có cử động gì khác, đành phải đem ngôi vị Kỳ chủ giao cho con trai của Thư Nhĩ Cáp Tề là A Mẫn, lúc này mới ổn định trở lại.
Bát Kỳ Nữ Chân ở Kiến Châu, ngoài Tương Lam Kỳ ra, bảy cờ còn lại hoặc là do Nỗ Nhĩ Cáp Xích thống lĩnh, hoặc là do con trai của ông ta quản lý. Nói đúng ra Tương Lam Kỳ này không có ý đồ gì khác căn bản vì không có khả năng.
Tuy nhiên ở bên trong Kiến Châu Nữ Chân, Nỗ Nhĩ Cáp Xích tuy là cao nhất, đội cánh quân của Thư Nhĩ Cáp Tề này cũng có ủng hộ của riêng mình, không cách nào trở mặt thôn tính.
Bên trong nước Đại Kim, bao gồm cả Nữ Chân không nằm trong quản hạt của Đại Kim, các bộ lạc Mông Cổ, đều cảm thấy Đại Hãn là đương kim anh hùng hào kiệt duy nhất. Giống như là trước mắt cục diện Đại Kim lần này đều là dựa vào sức mạnh vô song mà đè ép xuống dưới.
Nhưng Hoàng Thái Cực lại không nghĩ như vậy. Nếu như chỉ là sức mạnh vô song, sẽ không xây dựng nên Đại Kim này, sẽ không tiêu diệt sạch toàn bộ các bộ lạc như Ô Lạp, Ni Kham. Nếu Như chỉ là sức mạnh vô song, Thư Nhĩ Cáp Tề sẽ không chết, Chử Anh cũng sẽ không chết.
Nghĩ tới Chử Anh, Hoàng Thái Cực cảm thấy lòng mình run lên, nhưng trên vẻ mặt không có một chút biểu lộ, chỉ là theo kẻ dẫn đường đi ra ngoài.
Sơn Đông năm Vạn Lịch thứ bốn mươi lăm, suốt trong tháng giêng có mấy trận tuyết rơi. Ngoài điều này ra, trời không có lấy một giọt mưa, người dân Sơn Đông từng trải nhiều đã hiểu rằng, đây lại là muốn đại hạn rồi.
Tuyết tan ra làm cho đất đai ẩm ướt một chút, tuy nhiên nhanh chóng mọi thứ sẽ trở nên khô kiệt, lại muốn trở thành địa ngục nhân gian như năm trước.
Mỗi khi gặp năm mất mùa, những hộ nghèo không chịu khó làm ăn chống chịu không nổi đầu tiên, sau đó là các hộ nhỏ, lần lượt theo lên từ nghèo tới giàu. Ngoài những hộ thực sự giàu có ra, không ai thoát khỏi tình cảnh này.
Lúc mới bắt đầu thiên tai, các địa chủ vừa và nhỏ dựa vào cho vay lãi, vơ vét thâu tóm không ít những ruộng vườn lẻ tẻ. Sau đó thiên tai liên tục, bọn họ cũng không chống đỡ nổi, lần lượt phá sản. Sản nghiệp và thành quả thôn tính được của bọn họ bị nhà giàu cường hào nuốt mất.
Tiếp theo đó, rất nhiều nhà giàu cường hào cũng không chống đỡ nổi, lại bị lớp cường hào ác bá phía trên thôn tính. Lớp cường hào ác bá này là kẻ thu lợi cuối cùng. Sau lưng bọn họ thường thường là có quan gia chống lưng, có được các kiểu giúp sức của quan phủ.
Nhưng thiên tai không chỉ là gây ra đói khát và phá sản, còn có lưu dân tụ tập lại và trộm cướp nổi lên như ong ở khắp nơi. Lưu dân đi lang thang khắp nơi tấn công hôi của các hộ giàu. Bọn trộm cướp, thổ phỉ cướp bóc khắp nơi. Được gọi là nhà giàu cường hào cũng chưa chắc chống đỡ nổi tấn công như vậy. Rất nhiều nhà giàu bị phá, cửa nát nhà tan. Ruộng vườn của bọn họ cũng bị người khác nhân cơ hội cướp mất.
Chống đỡ được tấn công của lưu dân và trộm cướp, đều là những thôn làng mộc trại kiên cố, có đoàn luyện hương dũng đầy đủ, chưa biết chừng còn phải có quan binh trợ trận. Những người còn sót lại này tự kết thành một thể thống nhất, trong thôn trại nhà mình đoàn kết một lòng, không khác gì là một vương quốc độc lập. Dưới cục diện như vậy, quan phủ ngay đến tự bảo vệ mình còn chưa chắc làm được, đối với những cường hào ác bá kia càng là bất lực. Bởi vậy, rất nhiều nơi ở Sơn Đông, ngoài nơi thật sự là thành trì ra không còn vương pháp gì hết, cho dù ngay trong thành trì cũng đã không còn nhìn thấy quá nhiều vương pháp rồi.
Sơn Đông có ba nhà được lợi, hai nhà là công khai, một nhà thì ngấm ngầm. Hai nhà ở chỗ công khai là Khổng Phủ Diễn Thánh Công và Lỗ Vương Thân Phiên. Một chỗ là hậu duệ của Thánh nhân, truyền đời là hoàng thân quốc thích. Một chỗ là dòng máu Thiên tử, một chữ thân vương, nhà to sản nghiệp lớn, tích trữ vô cùng nhiều. Thiên tai có lớn mấy đi nữa, cũng sẽ không ảnh hưởng đến hai nhà này, cho dù là tích trữ có tiêu sạch, triều đinh và các nơi khác cũng sẽ dốc hết toàn lực bổ trợ.