Cái gọi là phá ngoa đảng chính là nói người sa cơ thất thế trong đám sĩ tử, những kẻ này nói trắng ra chính là lưu manh, du côn có học hành, rước lấy thị phi, gánh vác kiện tụng, ức hiếp dân chúng lương thiện, mỗi một chỗ đều có hạng người như vậy.
Chẳng qua muốn làm cái này, cũng phải có được bản lĩnh tính nết khôn khéo bằng không đắc tội cường hào, quyền quý, chỉ cần không cẩn thận chính là tan xương nát thịt.
Vương Triệu Tĩnh cười nói.
- Đừng nói là cái tú tài, cho dù công danh cử nhân cũng giữ không được. Từ Châu chúng ta bên này đã có kẻ được giáo huấn.
Tất cả đều chỉ cười, bọn họ tự biết lấy Vương Triệu Tĩnh nói tới ai. Dương cử nhân kia nghiêm chỉnh mà nói cũng chỉ là phá ngoa đảng, còn là phá ngoa đảng có chỗ dựa vững chắc, kết cuộc đắc tội cường hào cỡ Triệu Tiến đây ngay cả công danh cũng bị tước bỏ rồi.
Triệu Tiến ho khan mấy tiếng, trong phòng tức thì an tĩnh lại, Triệu Tiến thanh âm nghiêm túc hỏi.
- Đây cũng không muốn, đó cũng không muốn, nói thử xem ngươi muốn làm sao?
Lê Đại Tân hai tay chống đất, dập đầu một cái thật mạnh, ngẩng đầu nói.
- Tiến gia, hai đứa con của tiểu nhân muốn đưa tới Triệu Tự Doanh, xin Tiến gia quản giáo chúng.
Triệu Tiến sửng sốt cười hỏi.
- Đọc sách lấy công danh chính là xuất thân đúng đắn. Nơi này của ta chỉ là đoàn luyện hương binh, nói không chừng còn bị xem thành là một phường trộm cướp. Ngươi ngóng trông con cái tiền đồ rộng mở như vậy, nỡ bỏ được sao?
Lê Đại Tân nói một câu rất chân thành.
- Nỡ! Tiểu nhân thường xuyên tới lui cũng nhìn thấy không ít. Con cháu nhà khác đưa tới Tiến gia bên này, học được bản lĩnh, tánh tình sẽ không học thói xấu. Có cái này, tiểu nhân thấy cũng đủ rồi.
Sau khi nói xong câu này, Lê Đại Tân lại tự cười nhạo nói.
- Không muốn con cái đi theo vũ đao xách thương, làm nghề sinh nhai liếm máu trên lưỡi đao. Nhưng hai đứa con cho dù cả ngày đều không chuyên tâm học ở trường, đi theo người ta đấm đá, dẫn người khác đi đánh nhau. Trải qua chuyện lần này, tiểu nhân cũng nghĩ thông suốt rồi, con người phải chịu số mệnh.
Triệu Tiến cười hỏi.
- Con người không có gì gọi là số mệnh cả. Chỉ cần ngươi chịu giành lấy, cái gì cũng sửa đổi được. Ngươi đứng lên nói chuyện đi.
Lê Đại Tân vâng dạ một tiếng, đứng thẳng dậy, Triệu Tiến ngón tay nhịp vài cái lên mặt bàn, giọng điệu nghiêm túc nói.
- Hai đứa con của ngươi ta nhận. Triệu Tự Doanh có đội học đinh, kẻ thu nhận chính là người các nơi muốn học bản lĩnh nhưng lại không hợp chuẩn mực. Những người này ta muốn để ở bên cạnh đích thân dạy dỗ. Con cái của ngươi cũng giống như vậy. Trong đội học đinh này, chỉ cần dụng tâm học, khẳng định học được bản lãnh thật sự.
Nói xong cái này, Triệu Tiến gượng cười một tiếng, khoát tay nói.
- Nhưng cái đội học đinh này vẫn chỉ là đặt ra cho có, ta vẫn chưa bỏ công sức màn tới. Việc lần này hẳn phải trông coi thật tốt.
Tất cả đều theo đó cười xòa, sau khi cười xong, Triệu Tiến vỗ mạnh bàn nói.
- Lão Lê kể thử xem bố cục phủ đệ Phùng gia ra sao. Qua mấy ngày nữa sẽ có thợ mộc vân vân giúp ngươi làm vài món đồ.
Mặc dù không nói gì, nhưng Lê Đại Tân đã thoải mái hẳn ra, gã cũng cảm giác được tình cảnh trong phòng xem gã thành người một nhà rồi.
Lê Đại Tân cẩn thận nghĩ ngợi trong lòng, chậm rãi kể rõ, miêu tả sơ lược bố cục trong ngoài Phùng gia, chỉ là mấy trạch viện ở nội trạch của Phùng gia gã rất mơ hồ không rõ lắm.
- Không dám dối gạt các vị lão gia, Phùng gia đối với người khác họ phòng vị rất nghiêm ngặt. Lúc dựng trạch viện này, là thuê thầy thợ, người làm thạo việc bên phía Tô Châu sang, sau khi xây xong đuổi về. Sau đó, nội trạch chỉ có một đám nha hoàn, tì nữ hầu hạ, chỉ có người cùng tộc Phùng gia bọn chúng mới ra vào được. Tiểu nhân tới lui, ra vào tuy nói không ít lần, nhưng đều không dám ngẩng đầu lên nhìn, cho nên không được rõ ràng cho lắm.
Vương Triệu Tĩnh thuận miệng nói.
- Thật là rất coi trọng đề phòng chuyện trai gái.
- Sự tình nhơ nhuốc, bẩn thỉu không ít, mọi người không nói đó thôi.
Vừa mới kể lể sự tích Phùng gia lại khiến cho Lê Đại Tân này nhớ tới chuyện xưa bị coi thường, đề phòng, trong lời nói khó tránh khỏi mang theo chút nóng giận.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ không đếm xỉa tới cử chỉ của gã chỉ ở đó thảo luận chuyện chính, Lưu Dũng ở trên mặt bàn vẽ sơ lược một họa đồ nói.
- Nội trạch cũng không phải quá lớn. Đội Nội Vệ bên này xuất ra nhiều thêm một số người, lại thuê những hảo thủ bên ngoài, xông vào đấy rất nhanh đã thăm dò tường tận được.
Trần Thăng mở miệng nói.
- Không dùng được nhiều người giang hồ như vậy, lần này chúng ta chỉ cần mang một liên sang đấy.
Trong phòng yên tĩnh, Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, Trần Thăng mở miệng nói.
- Trong căn nhà này người đông, hảo thủ cũng nhiều. E rằng phải dùng cứng đối cứng, nhưng người thuê bên ngoài không trông cậy được. Người của chính chúng ta nghe theo mệnh lệnh, khổ chiến một trận, sau đó chọn ra một số người của mình trong đội cung thủ và đội Nội Vệ.
Lê Đại Tân đứng bên cạnh nhịn không được ngẩng đầu nhìn về hướng Lưu Dũng. Mặc dù tới nơi này không bao lâu nhưng những ngày qua cộng thêm hiểu biết từ trước, cũng biết rõ người giang hồ lục lâm trong đội Nội Vệ không ít. Trần Thăng này nói như thế, đồng nghĩ với Lưu Dũng bên đó không trông cậy được. Mấy vị đầu lĩnh Triệu Tự Doanh này ai nấy đều còn trẻ tuổi, khẳng định tuổi trẻ nóng nảy, sẽ xung đột với nhau.
Ngày trước Lê Đại Tân gặp phải tình hình này, chỉ sẽ không chút biểu tình xem trò vui, nhưng vừa nãy nói xong, tính mạng cả nhà mình đều treo ở bên này, do đó không cách nào không bận tâm tới.
Lưu Dũng rất thản nhiên nói.
- Nhị ca nói đúng lắm. Những kẻ này nếu như đã vì tiền tới đây, làm việc còn được, chưa chắc sẽ bán mạng. Là đệ suy xét không chu đáo. Tuy nhiên người tin được trong đội Nội Vệ có hạn, cái này quả thật khó lắm.
Trần Thăng gật đầu nói.
- Đường đi và về sắp đặt xong xuôi, còn lại chính là phải đánh thế nào. Mấu chốt là ác đấu bằng đao thật thương thật.
Đổng Băng Phong mở miệng nói.
- Nhị ca, mang nhưng Thát tử đó theo. Bọn chúng tin cậy được chỉ một lòng một dạ đi theo chúng ta.
Triệu Tiến vỗ bàn, mở miệng nói.
- Ngày mai bắt đầu chọn người sửa soạn. Lão Lê đêm nay phải đi vào ở trong doanh trại của đội Nội Vệ. Đợi sau khi làm xong việc này mới được trở về.
Đại sự bậc này, hiển nhiên phải bảo mật, Lê Đại Tân cũng hiểu rõ cái này, vội vàng lãnh mệnh, bên kia Lưu Dũng đứng lên, dẫn Lê Đại Tân ra ngoài, sắp xếp người dẫn gã sang đấy.
Lê Đại Tân vừa đi khỏi, căn phòng lại yên ắng hồi lâu, Đổng Băng Phong đang trầm mặc mở miệng nói.
- Đi thuyền không nhanh bằng đi ngựa. Lần này đệ cũng đi theo.
Triệu Tiến giọng điệu nghiêm nghị nói.
- Đi làm cái gì? Hơn trăm kỵ binh ra khỏi Từ Châu, tin tức khẳng định bay nhanh truyền tới bờ nam rồi. Hiện giờ không biết bao nhiêu ánh mắt theo dõi chúng ta. Đệ không cần nhúc nhích, đến lúc đó đi đón tiếp ứng phó là được rồi.
Thạch Mãn Cường gãi đầu đứng lên nói.
- Đại ca, nhị ca, đệ đã lâu như vậy không đi ra ngoài, ru rú trấn giữ ở nhà. Sự tình đánh nhau sống chết đều là do các huynh đi làm. Lần này cũng đừng nói không được đi nữa chứ.