Huấn luyện gia đinh, tranh đấu tứ phương, dựng doanh thu sưu thuế, mỗi một việc đều đã hoàn tất hoặc là không cần quá lao tâm tốn sức, cảm thấy có chút buồn tẻ, nhàm chán. Đội học đinh toàn là bé trai, thiếu niên, vẽ tranh lên tờ giấy trắng, điều này có lẽ còn có chút cảm giác mới mẻ.
Nhìn sắc mặt của Trần Thăng dịu đi một chút, Triệu Tiến cười khổ nói.
- Đệ thật đúng là bằng hữu biết khuyên can.
Nói xong câu này, Triệu Tiến giơ tay chỉ vào đội học đinh cách đó không xa. Các thiếu niên đã bắt đầu xếp thành đội ngũ huấn luyện, bọn đội trưởng và liên trưởng lấy từ đội Thân Vệ và hai đoàn điều động ra rất gắng sức đang hò hét đốc thúc.
Triệu Tiến giơ tay vẽ vòng tròn, giống như bọc đội học đinh lại bên trong, lại giống như đem toàn bộ khuôn viên doanh trại Triệu Tự Doanh đặt ở bên trong, có lẽ cử chỉ này chỉ ra một phương trời còn lớn hơn thế nữa. Hắn cao giọng nói.
- Chỉ cần chúng ta không làm bừa, sang năm, năm sau nữa, năm năm sau, thậm chí mười năm nữa cũng vẫn như thế này. Mỗi lần nghĩ đến đó, huynh cảm giác không còn hăng say những gì nên làm chúng ta cũng đã làm rồi.
Lời cuối cùng mang theo chút bất đắc dĩ, Trần Thăng lắc đầu, muốn nói gì đó nhưng vẫn là trầm mặc.
Vương Triệu Tĩnh cười tiếp lời.
- Đại ca đã thành gia, đại tẩu đã có tin mừng. Có vợ có con, gia sự cũng viên mãn. Hiện giờ, thành gia lập nghiệp cũng đã làm được, liệu có cảm thấy mĩ mãn hay không?
Triệu Tiến cười trả lời.
- Lời này của đệ nghe không giống như là ca ngợi. Nhưng tình cờ nghĩ như vậy, nói có hay không thì cũng buồn cười. Huynh năm nay mới vừa tròn mười tám, sao nghĩ như vậy được.
Vương Triệu Tĩnh cười, trầm mặc một hồi, sau đó mở miệng nói.
- Đại ca, từ triều báo biết được, khách thương từ nam chí bắc cũng mang đến không ít tin tức. Sơn Đông, Hà Nam, Hồ Quảng, Phúc Kiến, Giang Tây, thậm chí là Bắc Trực Lệ, chốn chốn xảy ra thiên tai, khắp nơi gặp họa đều tụ chúng làm loạn, thiên hạ này sắp không xong rồi.
Trong đình an tĩnh lại. Triệu Tiến nhìn Trần Thăng và Lưu Dũng, trong ánh mắt của cả hai đều có chút nghi hoặc, khó hiểu, không biết tại sao đột nhiên lại nói tới triều báo và đại thế thiên hạ.
- Đại ca, bên ngoài thiên tai liên miên, dân chúng lầm than, nhưng Triệu Tự Doanh chúng ta tiền lương sung túc, binh hùng tướng mạnh. Gia đinh của Triệu Tự Doanh mặc dù nói không quá ba ngàn, nhưng thật muốn điều động ra thì không khó để có được mấy vạn thanh niên trai tráng ở phủ Hoài An, Từ Châu.
Vương Triệu Tĩnh tiếp tục nói, trên mặt vẫn mỉm cười. Triệu Tiến thần sắc thản nhiên. Trần Thăng nhăn mày, vẻ mặt nghiêm túc, mà Lưu Dũng lại đứng lên nhìn quanh, những gia đinh ở gần mộc đình nhất cũng phải cách ngoài mười bước.
- Đại ca, Từ Châu chúng ta nằm ở nơi chốn then chốt, phía bắc là Sơn Đông và Bắc Trực Lệ, phía Nam chính là tâm mạch của Giang Nam, Sơn Đông thối nát, không cách nào cản ngăn, xuyên suốt một đường hướng về phía bắc. Về phần phía Nam, phủ Hoài An và phủ Dương Châu nào có kẻ dám ngăn trở Triệu Tự Doanh chúng ta.
Vương Triệu Tĩnh nói chậm rãi. Trần Thăng sắc mặt âm trầm đáng sợ, nếu như bình thường thì gã khẳng định sẽ không chút khách khí khiển trách, nhưng lúc này vẫn trầm mặc không lên tiếng. Lưu Dũng thì chỉ nhìn chằm chằm Triệu Tiến.
Tuy nhiên, Vương Triệu Tĩnh cũng chỉ nói đến đây. Triệu Tiến thì hướng ánh mắt ra bên ngoài, trầm mặc không nói. Vương Triệu Tĩnh nhìn hai bên một chút, trên mặt lại hiện lên nét cười. Không đợi gã nói tiếp, Triệu Tiến đã lên tiếng.
- Ngươi nói là tạo phản sao?
Mấy người trong mộc đình nhất tề chấn động. Lời của Vương Triệu Tĩnh kỳ thật nói ra rất minh bạch nhưng lại không chỉ ra điểm mấu chốt này, thế nhưng Triệu Tiến lại thản nhiên nói ra.
Từ “tạo phản” vừa nói ra, ngay cả nụ cười trên mặt Vương Triệu Tĩnh cũng thu lại. Lưu Dũng bước lên một bước, nói gấp gáp.
- Đại ca, hãy cẩn thận lời nói.
Triệu Tiến lắc đầu nói.
- Huynh đệ trong nhà không có điều gì không nói được, nói ra cũng không phải chuyện xấu, so với để trong lòng vẫn tốt hơn.
Lưu Dũng do dự, lại đi về phía mép mộc đình, ra hiệu cho đám gia đinh ở phía xa, bảo bọn họ đi xa một chút, làm xong mới trầm mặc xoay người đi trở lại.
- Hướng về phía bắc là thẳng vào kinh thành, hướng về phía Nam là chiếm cứ Giang Nam, hai việc này nói thì dễ, nhưng làm thì cũng ngàn vạn khó khăn. Đệ cảm thấy nơi nơi đều thối nát nhưng đệ cũng không có để mắt tới, một năm nay nơi nào cũng có thiên tai, dân chạy loạn, nhưng hiện giờ các nơi một chút động tĩnh đều không có. Ở Sơn Đông tụ tập nhiều phản loạn như vậy, nhưng quan binh vừa đến đã lập tức tan thành tro bụi.
Triệu Tiến nói nghiêm túc.
Vương Triệu Tĩnh mỉm cười, chỉ gật đầu. Triệu Tiến lại nói.
- Chúng ta đích xác là ở vùng đất trọng yếu, lên bắc hay xuôi nam đều rất dễ dàng. Nhưng đồng thời, đường thủy đường bộ ở đây cũng tiện lợi, một khi có việc, ngay lập tức sẽ có đại binh tập hợp. Nam bắc Trực Lệ, Hà Nam, Sơn Đông, mấy chỗ này đều là yếu địa của Đại Minh, bình thường đều có trọng binh trú đóng. Nếu chẳng may có việc, mấy vạn, mấy chục vạn binh mã tập trung lại, chiến lực của chúng ta ở đây có là gì. Mấy vạn tráng đinh kia thì tính làm cái gì. Chân chính đánh trận chẳng phải là gia đinh của Triệu Tự Doanh hay sao, mấy ngàn đấu với mấy vạn, mấy chục vạn quan binh, liệu có phần thắng sao?
Nói ra lời này, Trần Thăng ở bên cạnh lại lên tiếng.
- Đệ nghe ông nội có nói. Trong quan quân, biết chiến đấu chỉ có thân vệ gia đinh ở bên cạnh quân tướng, còn lại còn không bằng lưu dân. Trong số chục vạn quan binh có được bao nhiêu thân vệ gia đinh chứ. Đệ thấy cũng không tới ba ngàn. Triệu Tự Doanh chúng ta có ba ngàn gia đinh. So với bọn họ cũng không kém, mỗi người đều là tinh nhuệ.
Triệu Tiến nghe thấy điều này, nhíu mày nói.
- Đại Thăng, tự tin không phải là sai, nhưng tự kiêu tự đại lại là chuyện xấu. Kẻ chúng ta đánh đều là dân binh, tư binh, trộm cướp, đạo tặc và một ít quan binh, sao lại đi nghĩ như vậy.
- Lê Đại Tân và Lý Hòa kia đều có nói qua. Ngày đó vây công trại của lưu dân ở Thảo Oa Tử đúng là quan binh, hơn nữa còn là quân lính của Phó Tổng binh ở Lang Sơn, trong tay có không ít doanh trại. Binh mã như thế không chịu nổi một kích của Triệu Tự Doanh chúng ra, những kẻ khác liệu mạnh được đến đâu. Đệ hiện giờ không cảm thấy tự đại, chỉ là thấy kỳ quái. Kỳ quái tại sao chúng ta mạnh như vậy mà quan quân lại yếu như vậy. Quân binh trong tay Tham tướng Chu Bảo Lộc kia chúng ta cũng đều nhìn thấy, ngoại trừ những gia đinh kỵ binh còn ra dáng kia, còn lại thì có đáng gì?
Trần Thăng nói rất nghiêm túc.
Vương Triệu Tĩnh gật đầu, mỉm cười nói.
- Đệ nghe Hà thúc nói qua, binh mã của Nam Trực Lệ khắp cả thiên hạ không coi là yếu, vậy mà không chịu nổi một kích của chúng ta, binh mã các nơi khác thì thế nào đây?
Triệu Tiến trên mặt cười khổ, lắc đầu nói.
- Nói đi nói lại, chúng ta cũng chỉ có ba ngàn người, dù tinh nhuệ, cường mạnh thế nào thì người khác cũng làm cho chúng ta tiêu hao sạch sẽ. Hơn nữa, các đệ liệt kê mấy cái này cũng không chứng tỏ được điều gì. Chúng ta vẫn chưa nắm chắc.
Nói tới đây, thần sắc của Vương Triệu Tĩnh trở nên nghiêm túc, trịnh trọng, nhưng Triệu Tiến lại tiếp tục nói.
- Các đệ cảm thấy như vậy là nắm chắc à? Nhưng các đệ có biết hay không. Chỉ cần chúng ta nói muốn tạo phản, mấy ngàn gia đinh chúng ta cực khổ huấn luyện sẽ bỏ đi hơn phân nửa, thậm chí sẽ thẳng thừng dùng đao binh trong tay nói chuyện với chúng ta.
Trong đình an tĩnh lại, Triệu Tiến lại hỏi.
- Các đệ có biết, hiện tại một lời mệnh lệnh của chúng ta, các nơi ở Từ Châu, Hoài An không nơi nào dám không nghe. Xuất tiền, góp người cũng không dám chậm trễ. Nhưng một khi phất cờ đứng dậy, những người này sẽ lập tức đối đầu với chúng ta. Đến lúc đó đừng nói là tập hợp mấy vạn trai tráng, chỉ sợ là chúng ta sẽ phải đối mặt với mấy vạn trai tráng này đấy.
Trần Thăng nói ngắn gọn.
- Bọn họ không dám.
Triệu Tiến nói rất quả quyết.
- Không có gì mà không dám, ở gần chúng ta thì không dám, nhưng là sẽ có chủ ý khác, ở xa chúng ta thì sẽ lập tức động thủ. Chốn chốn nơi nơi sẽ muốn ăn thịt chúng ta. Đến lúc đó bằng hữu biến thành kẻ thù, chúng ta sẽ rơi vào trong biển lớn.
Vương Triệu Tĩnh chậm rãi gật đầu, Trần Thăng trầm mặc, Lưu Dũng thở dài. Triệu Tiến nói chậm dần.
- Nhân tâm của người trong thiên hạ đều cho rằng triều đình Đại Minh mới là chính thống, là vạn năm không thay đổi. Chúng ta vừa động, không thu được lòng người, cũng không có ai tin tưởng, không có ai nguyện ý tương trợ, kết cục chỉ có diệt vong.
Trần Thăng cúi đầu, chỉ tuốt đao ra khỏi vỏ không tiếng động. Vương Triệu Tĩnh thần sắc biến ảo, cuối cùng tươi cười, thở dài thi lễ nói.
- Đại ca suy nghĩ rất rõ ràng, cặn kẽ tiểu đệ không còn gì lo lắng. Triệu Tự Doanh chúng ta giữ vững được vinh hoa phú quý này, không cần phải lo lắng sẽ có đại họa gì.
Triệu Tiến kịp hiểu ra, dở khóc dở cười nói.
- Đệ vừa rồi đang thử dò xét sao? Tâm tư của đệ cũng biến đổi quá nhanh đi.
Vương Triệu Tĩnh cười, lắc đầu nói.
- Tiểu đệ thứ nhất là muốn xem tâm tư của đại ca, thứ hai là đích xác động tâm. Nhưng lo lắng của đại ca, tiểu đệ cũng đã nghĩ tới. Đại ca nhận ra được mạo hiểm này, tiểu đệ không có gì để nói.
Triệu Tiến cười cười, lời của Vương Triệu Tĩnh thật giả lẫn lộn, tuy nhiên hắn cũng không muốn tra cứu rõ.
Trần Thăng lại giơ tay, chỉ ra phía ngoài, nghiêm túc nói.
- Đao ở trong vỏ lâu ngày sẽ rỉ sét, chúng ta rèn luyện được đội ngũ tinh nhuệ như vậy. Nếu như lúc nào cũng buông lỏng, không dùng tới, đệ cảm thấy buồn tẻ, nhàm chán, còn bọn họ thì không sao?