Triệu Tiến ngồi tại chỗ gật đầu nói.
- Chả trách đám thích khách kia không sợ cung khai ra. Nhưng chúng ta bên này lại không làm như vậy được.
Lưu Dũng cũng phụ họa nói.
- Lão Ngô nói rất có đạo lý, cho dù không phải chúng ta ra mặt treo thưởng, thuê mướn người bên ngoài cũng đoán ra được. Thủ đoạn tra khảo trong quan phủ cũng nhiều, những kẻ mưu tính muốn có ngân lượng đó thì chưa chắc tin cậy được. Một khi cung khai rồi quan phủ sẽ nhằm vào chúng ta, cũng không lẽ nào trở mặt với quan gia.
Trong phòng yên lặng chốc lát, Triệu Tiến cười lắc đầu nói.
- Chúng nếu như núp ở Dương Châu không gây gỗ chuyên tâm phát tài, chúng ta nhất thời cũng thật không có cách nào.
Phùng gia thân là thương nhân buôn muối, đầu mối lớn nhất kiếm tiền không ai bằng được "muối lậu quan phủ", những bao muối đó công khai vận chuyển hơn nữa được quan phủ bảo hộ. Triệu Tự Doanh vốn dĩ không cách nào đụng tới, chạm vào chẳng khác nào đồng nghĩa với mưu phản, rước tới muôn trùng tai vạ.
Về phần những thứ khác, muối lậu mờ ám, thôn trang bãi cỏ hoang, đồng muối tự lập. Những thứ này là mưu đồ của Phùng gia, cũng không phải vốn liếng của Phùng gia, gốc ngọn của cải lớn nhất của nhà bọn họ vẫn là đồng muối và vụ muối làm cho quan phủ, chỉ cần triều đình Đại Minh còn đấy, Phùng gia thủy chung sẽ phát tài đều đều.
Triệu Tiến nói ra kế hoạch.
- Không có chuyện dễ dàng như vậy, không động tới được nhà chúng cũng phải động tới được chỗ ven rìa. Hiện giờ một vùng Tuy Ninh, Bi Châu đã ổn định, các nơi không cần nhiều người như thế. Đều đi hết tới Thảo Oa Tử, quét sạch thôn trang của Phùng gia. Kho hàng đồng muối tự lập của Phùng gia ở trong bãi cỏ hoang đều đuổi cả ra ngoài. Phùng gia bọn chúng không phải hằng năm diệt trừ nơi đó sao? Lần này tới lượt bọn chúng bị diệt trừ.
Tất cả đồng loạt gật đầu, một hán tử tiếp lời.
- Tiến gia, trại trộm cướp các nơi tam sơn ngũ nhạc, có rất nhiều người không nơi để đi. Chỉ cần cho bọn chúng một miếng đất dung thân, bọn chúng khẳng định bằng lòng bán mạng. Mấy năm nay Phùng gia vẫn luôn chiếm cứ Thảo Oa Tử kia, kẻ nào không nghe nhà bọn họ hiệu lệnh được đều bị đuổi ra ngoài, về sau cũng không để cho vào lại. Hiện giờ địa bàn này là của Tiến gia rồi, chúng ta có nên lấy ra sai khiến người động thủ.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, lại nhìn về phía Lưu Dũng nói.
- Cách của Lý Ân không tệ, đệ đi tung tin tức này ra. Song có một chuyện, tán tận lương tâm, huyết án chất chồng không cần tới. Dùng được gì thì dùng, danh tiếng của Triệu Tự Doanh chúng ta trọng yếu nhất.
Lưu Dũng vội vàng vâng dạ. Nghe thấy hắn nói như thế, Lý Ân và mấy người bên cạnh trao đổi ánh mắt chốc lát đều phải khẽ cúi đầu. Người được ở trong phòng này đều là cốt cán của đội Nội Vệ, lão giang hồ bản lĩnh, tâm tư rất tinh tế. Trong cục diện thế này tất nhiên sẽ không bĩu môi nhíu mày.
Nhưng trong lòng bọn họ lại không cho rằng đúng. Danh tiếng Triệu Tự Doanh, hơn một năm trở lại đây, bao nhiêu sự tình thôn trang bị tàn sát, núi thây biển máu làm ra còn ít sao? Việc nhỏ như vậy lại giả bộ từ bi làm gì.
Tuy nhiên người tâm tư tinh tế cũng rất dễ dàng nghĩ tới một điểm. Triệu Tự Doanh sát nghiệp không ít, nhưng đa phần xuất sư đều có danh nghĩa, kẻ bị giết không phải cường hào ác bá danh tiếng xấu xa, thì là yêu nghiệt thông đồng tà giáo, còn có chính là lưu tặc gây tai vạ cho dân chúng. Đường đường chính chính chính bốn chữ này cũng gắng gượng được xưng tụng, thật đúng là đào không ra được quá nhiều chỗ lầm lỗi.
Nhiếp Hắc vẫn luôn không lên tiếng giờ lại nói.
- Tiến gia, Thảo Oa Tử bên đó gần kề bên hồ Lạc Mã, hồ này liền với tào vận. Phải cẩn thận người trong giáo phái đi sang, bọn chúng chính là lỗ nào cũng nhún tay vào.
Triệu Tiến liếc nhìn Lưu Dũng nói.
- Cái này đích xác phải cẩn trọng, bằng không chẳng khác nào dâng sính lễ cho người khác.
Lần này mấy người đứng ở bên cạnh không có trao đổi ánh mắt, tuy nhiên suy nghĩ trong lòng cũng không khác biệt. Quả thật là kẻ phản đồ xuống tay vô cùng tàn nhẫn đối với chủ nhân cũ.
Đang khi nói chuyện, bên ngoài có gia đinh bẩm báo nói.
- Tiến gia, liên trưởng trấn thủ trạm gác phía đông hôm nay có việc bẩm báo.
Lưu Dũng phất tay ra hiệu với người trong phòng, người khác đều lui xuống, lại mở miệng bảo liên trưởng kia vào. Trong khoảng khắc đó, Triệu Tiến thấp giọng nói.
- An bài người của Trịnh Toàn ở trong lưu dân, sau đó bên phía đệ phái người theo dõi người của Trịnh Toàn. Kẻ xuất thân giáo phái, phải đối đãi cẩn thận.
Lưu Dũng bên này vâng dạ, bên đó một liên trưởng trẻ tuổi đang tiến vào phòng, sau đó hành lễ mở miệng nói.
- Lão gia, trên quan đạo có một chiếc xe ngựa tới đây. Xa phu và một người trên xe trói nhau lại sang đây, trên xe còn có nữ nhân và con nít. Hai người này tự báo ra tên họ. Một kẻ là Lý Hòa, một tên là Lê Đại Tân. Nói lão gia khẳng định biết tên họ của bọn họ, còn muốn xin gặp lão gia.
- Lê Đại Tân, Lý Hòa sao?
Triệu Tiến lặp lại một lần, giọng điệu mang theo vẻ kinh ngạc không giấu nổi.
Lưu Dũng cũng là cau mày, quay đầu nói.
- Đại ca đợi chốc lát, tiểu đệ an bài người nghiệm tra thân phận bọn chúng. Hãy gọi nhị ca và tam ca sang đây.
Lê Đại Tân là thủ lĩnh tư binh của Phùng gia, Lý Hòa là Thiên tổng quan binh vây công trại lưu dân. Hai người này tuy nói là cừu địch sinh tử của Triệu Tự Doanh. Lúc cuộc chiến sụp đổ bỏ trốn trước, sau đó thì không có tăm tích. Bản thân Lê Đại Tân như thế nào không rõ ràng, nhưng Lý Hòa lại phải mang trên lưng tiếng xấu, tội danh những binh lính chết bị thương kia toàn bộ trút hết lên người gã. Nghĩ lại kết cục của Lê Đại Tân cũng không cách nào tốt cho được, y làm cạn sạch vốn liếng tích cóp nhiều năm của Phùng gia, khẳng định sẽ không được tha thứ.
Ai cũng thật không ngờ tới, hai kẻ này rõ ràng lại tới Hà Gia Trang bên này. Triệu Tiến ở nơi đó trầm ngâm chốc lát, trên mặt hiện lên nét cười, gật đầu nói.
- Không có việc gì thì đều gọi sang đây. Ngay cả người đi cùng bên trong xe ngựa bên ngoài cũng mang hết sang đây. Chuyện này rất thú vị.
Lưu Dũng suy nghĩ chốc lát cũng mỉm cười mở miệng nói.
- Đích thật thú vị. Dương Châu bên kia truyền tới tin tức, nói là Phùng gia không xem vừa mắt bọn võ biện. Chuyện hôm nay xem lại, đáng suy ngẫm.
Triệu Tự Doanh ở Dương Châu không có tai mắt gì, nhưng tin tức bên ngoài cũng nghe ngóng được. Nghe thấy Lưu Dũng nói, Triệu Tiến cười lạnh một tiếng nói.
- Không xem vừa mắt người luyện võ chúng ta nào đâu chỉ một mình Phùng gia, trên đời này ai không phải như vậy.
Văn được tôn sùng, võ bị khinh rẻ. Trong mắt các giai tầng của Đại Minh, đâu chỉ văn sĩ được quý trọng vượt quá võ phu, bá tánh lương dân tầm thường, mặc dù e ngại người luyện võ, nhưng vẫn là xem thường, cảm thấy con nhà lương thiện vũ đao xách thương là tự khinh rẻ bản thân.
Cũng may gốc gác Triệu Tự Doanh ở Từ Châu. Từ Châu thích võ nghệ, dân chúng dũng mãnh, có căn cơ này ở đây, mới khiến cho tinh khí thần của bọn gia đinh Triệu Tự Doanh không có chút nào kém cạnh. Nếu như ở nơi khác, chỉ sợ kẻ tụ tập tới chỉ là lưu dân không nghề nghiệp, hoặc là du côn, lưu manh.