Triệu Tiến thở hắt ra, lại không nói gì nữa, chỉ là mở một cuộn sách khác ra nói.
- Sơn Đông năm nay lại có đại hạn. Chúng ta thừa nhân dịp này chiêu mộ thêm một số lưu dân. Còn như Văn Hương Giáo làm loạn, huynh xem ra không cần phải lo lắng, tự bọn chúng cũng đã gây ra chuyện lớn rồi.
Vương Triệu Tĩnh biết rằng Triệu Tiến đây là đang chuyển sang chuyện khác. Mỗi lần nói đến Nữ Chân bên này, Triệu Tiến luôn là ở tâm tình muốn nói đến lại thôi. Điều này khiến cho Vương Triệu Tĩnh rất là khó hiểu. Chỉ có điều y làm việc chú trọng đến chừng mực, đã là huynh đệ một nhà cũng không nên truy đến gốc rễ.
Vương Triệu Tĩnh mở miệng nói.
- Đại ca, lần trước nếu không có Văn Hương Giáo dẫn dắt, lưu dân cũng sẽ không chạy về Từ Châu. Lần này lưu dân đến chỗ chúng ta e là không nhiều.
Lần trước Văn Hương Giáo xúi giục lưu dân vây khốn Từ Châu, cố nhiên là lòng dạ khó lường. Nhưng xét ở một mặt khác, cũng là vì bọn chúng có người khác tập họp, hàng loạt lưu dân mới kiên quyết từ Sơn Đông đi tới Nam Trực Lệ. Bây giờ khả năng Văn Hương Giáo lặp lại vết xe đổ rất thấp, lặt vặt lẻ tẻ mới có lưu dân chạy nạn lại đây, nhưng chạy hàng loạt e là rất khó.
Triệu Tiến rơi vào trầm mặc, hắn lấy tay vỗ vỗ vào mặt bàn, đột nhiên mở miệng nói.
- Chúng ta hiện tại hằng năm thu được bao nhiêu ngân lượng?
Trung tuần tháng tư, Từ Châu nơi nơi đều là xanh ngắt, hương vị của đầu hạ đã tràn ngập. Còn ở vùng đông bắc ngoài quan ngoại, ngoài tùng bách bốn mùa xanh tươi ra, muốn nhìn thấy màu xanh cũng là rất khó.
Không ít người ở Liêu Trấn đều biết, đi hướng địa giới Kiến Châu, sau đó đi tiếp hướng đông bắc, chẳng mất bao lâu là nhìn thấy được biển rộng. Sản vật dọc theo con đường này cực kỳ phong phú. Những sản vật cực kỳ cấp thiết cho Đại Minh như sâm núi, lông chồn, nhung hươu, hổ phách vân vân phần lớn đều được làm ra ở bên này.
Chỉ là Liêu Trấn đã từ rất lâu không có người đi tới bên này. Thương nhân của Đại Minh hiện nay cũng rất khó thâm nhập vào vùng này, muốn mua các loại sản vật từ Kiến Châu và Hải Tây, cũng chỉ đành phải đi theo hướng Hách Đồ A Lạp.
Ở thành Thẩm Dương cứ đi thẳng theo hướng đông, men theo Tô Tử Hà lại đi theo hướng đông nam, là tới một thành trì không đáng gọi là thành trì này. Cho tới nay theo như cách nhìn của thương nhân Đại Minh, thà nói Hách Đồ A Lạp này là một thành trì thật ra không bằng nói là một chiến lũy. Toàn bộ tường thành đều là gạch mộc, còn nhìn thấy được ván gỗ và cột gỗ, tuy là quy mô cũng tàm tạm, nhưng xem ra vô cùng đơn giản.
Tuy nhiên cái tầm vóc tàm tạm này cũng phải so với ai đó. Những huyện trấn và châu thành to một chút trong nội địa Đại Minh, cũng khí thế to hơn cái này rất nhiều rồi.
Đường xá trong thành không rộng, đều là nền đất, vừa có mưa là vô cùng nhầy nhụa, giẫm chân xuống không chừng có khi rơi cả giày. Nhà cửa xây dựng hai bên đường phần lớn là nhà gỗ, gạch ngói, phòng ốc đều ít nhìn thấy, hơn nữa còn nhìn thấy được những túp lều. Ở chính giữa vùng đất hơi chỉnh tề một chút, một trạch viện rất to, xem ra dường như là một phủ đệ nhà giàu, lại nhìn thấy được mấy tòa lầu bằng gỗ, coi như cách bày trí khá là lạ thường rồi.
Đơn sơ thô lậu như vậy, thực sự là không đáng nhìn tới. Nếu như nói thành trì này lại là đô thành, nếu như nói tòa đại viện kia lại là hoàng cung, chắc chắn sẽ cười đến rụng cả hàm răng.
Nhưng những thương nhân Đại Minh đến bên này làm ăn không dám nói như vậy. Trước khi tới còn phải khuyên răn quản sự người làm thuê đi theo cùng, nhất thiết không được biểu lộ ra ngoài. Nơi này Đại Minh cho rằng là vùng đất lệ thuộc của mình, bố trí quan lại trên đất ấy quản hạt, ở trên các loại văn thư còn gọi là Kiến Châu Vệ. Nhưng người ta tự mình sớm đã lập nên một quốc gia rồi, rõ rành rành gọi là Đại Kim. Hách Đồ A Lạp này chính là đô thành của Đại Kim.
Người lớn tuổi còn nhớ rõ, hai mươi năm trước, ba mươi năm trước, tới bên này, đối với những người Nữ Chân man di này mặc sức trêu đùa nhạo báng. Những người Nữ Chân này cho dù là nghe hiểu tiếng Hán, nhưng vẫn sẽ là vẻ mặt cười cười đáp lại. Mười năm trước lại cứ như vậy mà nói, e là bị ăn đòn rồi. Mấy năm trở lại đây, ngay lập tức rút đao giết người, cướp lấy tiền bạc tài sản, có khóc cũng không khóc nổi.
Trước đây xảy ra sự tình ở bên này, còn đi sang quân tướng Liêu Trấn bên kia khóc lóc tố cáo, tiêu tốn một chút bạc đưa cho chút lợi lộc, Liêu Trân cũng ra mặt giúp đỡ. Mấy năm trở lại đây cứ coi như là đập cả đống bạc vào, những điều không thèm đếm xỉa tới của người Nữ Chân bên Kiến Châu này cũng không thèm đếm xỉa tới luôn.
Người Nữ Chân ngày càng ngang ngược, ngay đến cả người Mông Cổ cũng theo đó mà run sợ, những người Hán làm ăn cũng ngày càng cẩn thận.
Thương nhân đến Hách Đồ A Lạp ở lâu đều biết một căn khách điếm. Nói là khách điếm, kỳ thực là ba căn nhà thông nhau, cửa phía trước mặt sửa làm phòng trà. Thương nhân của Đại Minh tới thích tụ tập ở nơi này, bởi vì nơi này an toàn hơn so với nơi khác.
- Lão huynh chuyến này kiếm không ít nhé! Xem ra chỗ bên ngoài huynh trọ, bao to bao nhỏ đều đã chất đầy.
Ở một góc của phòng trà, một người cười nói ôm quyền, một người khác cũng vội vàng đứng dậy đáp lễ. Bọn họ nói chuyện tuy là khẩu âm địa phương, hiển nhiên là đến từ Sơn Tây.
Nhờ vào phúc, nhờ vào phúc. Lần này dọc đường đi thuận lợi, nơi đây ra giá cũng hào phóng.
Mới nói được một nửa, bỗng nghe thấy tiếng khóc, tiếng hò hét đánh nhau từ ngoài đường xá truyền vào. Chẳng bao lâu sau, nhìn thấy mấy hán tử khỏe mạnh cười lớn đi vào. Mấy hán tử này tóc tai gần như cạo sạch, chỉ để phía sau một cái đuôi sam nhỏ. Trên người bọn họ mặc áo da, trên tay vác một bao nặng, nhìn ra thì không phải là đồ của bọn họ.
Mấy hán tử đó vừa đi tới. Phía sau một người Hán khoảng hơn bốn mươi tuổi mặc áo bông đuổi theo kịp, luôn miệng cầu khẩn nói.
- Xin mấy vị thương tình, những cái bao này đều là hàng hóa của tiểu nhân, không có những thứ này, ngay đến cả nhà cũng không quay về được.
Đi nhanh vài bước, với tay ra là nắm được vạt áo của một người, hán tử kia giằng ra mấy cái không được, liền thẹn quá hóa giận, xoay người đá một cước làm người Hán trung niên kia lộn nhào, rút bội đao ở bên hông ra định chém xuống.
Trong phòng trà vọng ra một tiếng quát.
- Ngừng tay, đã quên lời dặn dò của Tứ Bối Lặc sao?
Lại là tiếng Hán. Mấy hán tử Nữ Chân vừa cướp đồ bên ngoài lập tức dừng lại, chỉ nhìn thấy Chưởng quầy từ trong phòng trà bước nhanh ra, can thiệp vài câu. Mấy hán tử Nữ Chân vẻ mặt chán ghét, tiện tay ném cái bao xuống đất, hằm hằm bỏ đi.
Người Hán trung niên kia ôm lấy một bao, ngồi phệt xuống đất khóc. Người Chưởng quầy kia cúi xuống nói vài câu, người Hán này khóc lóc đứng dậy rời khỏi.
Hai vị khách Sơn Tây ngồi ở một góc đang nhỏ tiếng tranh luận.
- Người chưởng quầy này nói là người Nữ Chân, thật ra chính là người Hán nhiều đời ở bên này, mấy đời gần đây cũng coi là người Nữ Chân.
Nhìn thấy vị Chưởng quầy kia đi tới, lập tức không dám nói gì nữa, chỉ là cười lấy lòng.