Thiếu nữ không nói gì thêm, ngược lại tò mò hỏi: “Hi hị, công tử từ đâu đến vậy?”
Hứa Tam Nhạn lấy ra lệnh bài, khẽ lắc. Thiếu nữ nhìn rõ, che miệng khẽ kêu: "Ôi, Nguyệt Nhi mắt vụng về, không biết là Thượng Âm Sơn tiên sư giá lâm, mời công tử vào trong."
"Thứ này còn chưa đủ sao?"
Hứa Tam Nhạn tiện tay khoác lên vai nàng, từ từ xoa nắn bờ vai trần của Nguyệt Nhi.
Cảnh tượng này khiến mấy người trong bóng tối lộ vẻ khó chịu. Một người trong đó hừ lạnh: "Hừ, lại có thằng ngốc nào không biết sống chết dám ăn đậu hũ của Phường chủ."
“Người đến là khách, huống hồ người có thể đến đây đều có thân phận, chúng ta không chọc nổi.”
"Chẳng qua là Phường chủ không muốn gây chuyện thôi, nếu không..."
"Cẩn thận lời nói!"
"Hừ!"
Nguyệt Nhi khéo léo tránh bàn tay của Hứa Tam Nhạn, cười duyên nói: "Công tử lần đầu đến, thiếp thân xin phép giới thiệu một chút các trò vui ở nơi này."
Nguyệt Nhi dẫn Hứa Tam Nhạn và Hạ Trí đi xuyên qua đám vũ nữ. Thỉnh thoảng có cánh tay ngọc vẫy gọi, lại có bắp chân lấp ló. Hương thơm theo ống tay áo khinh vũ phả vào mặt, Hạ Trí sợ hãi lộ vẻ quê mùa, chỉ biết
"Công tử xem, đây là đặc sản 'Trăm Phượng Triều Dương' của Phượng Minh Các chúng ta. Nếu ngài ưng ý ai, cứ việc lên tiếng."
"Còn có 'Long Phượng Hòa Minh', 'Phượng Tiêu Loan Quản', 'Phượng Hiệp Loan Cung', 'Thấy Người Sang Bắt Quàng Làm Họ'..."
Nguyệt Nhi một hơi kể ra cả chục loại, chỉ nghe tên đã thấy có hương vị khác lạ, hoàn toàn khơi gợi hứng thú của Hứa Tam Nhạn: "Tốt, rất hay."
Hắn nhận ra những cô gái này đều có tu vi, thậm chí có cả nữ tu Trúc Cơ cảnh, đặt ở mấy môn phái nhỏ cũng là đệ tử nòng cốt.
Nhưng người có tu vi cao nhất ở đây, không nghỉ ngờ gì chính là Nguyệt Nhi bên cạnh hắn, Mê Đạo cảnh viên mãn
Dù nàng ta có tu luyện Liễm Tức pháp, cũng không thể thoát khỏi sự dò xét của Hứa Tam Nhạn. Đường đường Mê Đạo cảnh viên mãn, lại đến làm việc ở kỹ viện?
Hay là nàng ta chỉ là một con tốt thí, giúp những quý nhân phía sau vơ vét của cải?
Hứa Tam Nhạn âm thầm lắc đầu, chuyện đó không liên quan gì đến hắn. Lúc này, Nhị công tử nhà Nguyên đang vui đùa ầm ĩ trong đám người, đưa tay ôm một vũ nữ. Vũ nữ kia không biết vô tình hay cố ý né tránh, khiến Nhị công tử nhà Nguyên ôm hụt, lảo đảo ôm trúng Hạ Trí phía sau. Hai người bốn mắt nhìn nhau, đều ngây người.
Hạ Trí nhìn Nhị công tử nhà Nguyên mặt bôi đầy phấn trắng, trong lòng hoảng hốt, vội vàng lúng túng chào hỏi: "Nhị công tử, ngài bận ạ."
Nhị công tử nhà Nguyên đẩy Hạ Trí ra, ghét bỏ phủi phủi tay áo, mặt mày khó chịu: "Sao ngươi lại ở đây?”
"À..."
Hạ Trí chưa biết trả lời ra sao, Hứa Tam Nhạn bước tới: "Hạ huynh đi theo ta, có vấn đề gì sao?"
"Ngươi là ai?" Nhị công tử nhà Nguyên cố nhớ lại khuôn mặt Hứa Tam Nhạn, nhưng không tài nào nhận ra.
Hứa Tam Nhạn đã đơn giản thay đổi diện mạo trước khi vào thành. Bởi vì danh tiếng của hắn hiện giờ quá lớn, khó tránh khỏi bị người hữu tâm nhận ra, nên đã hóa trang một chút.
Thấy không khí có vẻ không ổn, Nguyệt Nhi vội vàng hòa giải: "Hai vị đều là khách quý, xin đừng vì chuyện nhỏ mà cãi nhau. Tất cả là do thiếp thân tiếp đón không chư đáo, mong hai vị nể mặt thiếp mà bỏ qua cho nhau."
"Hừ, Phượng Minh Các càng ngày càng tệ, ai cũng có thể vào." Nhị công tử nhà Nguyên liếc xéo một cái, quay người tiếp tục vui đùa.
Hứa Tam Nhạn đứng tại chỗ không nhúc nhích, hắn đang suy nghĩ có nên mượn tay Nhị công tử nhà Nguyên này để tìm hiểu về long mạch hay không.
Hiện tại Hứa Tam Nhạn không hề có chút hiểu biết nào về long mạch, cũng không biết long mạch tồn tại dưới hình thức nào, là một mạch khoáng?
Hay là một bảo vật?
Hay là một trạng thái khí nào đó?
Nếu có thể biết long mạch ở đâu, mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Hứa Tam Nhạn khẽ động tâm thần, một đạo ma chủng trong hư không trong nháy mắt khắc sâu vào đỉnh đầu Nhị công tử nhà Nguyên. Hắn thấy thân thể Nhị công tử khựng lại, rồi lại khôi phục bình thường.
Nhị công tử nhà Nguyên bất quá chỉ là Trúc Cơ viên mãn, không hề có sức chống cự ma chủng.
Nguyệt Nhi khom người nói: "Công tử mời theo thiếp."
Trong khoảnh khắc khom lưng, hai bầu ngực căng tròn như muốn thoát khỏi xiêm y, lập tức thu hút ánh mắt của Hứa Tam Nhạn. Hắn không khỏi mở miệng tán thưởng: "Cô nương thật là rộng rãi.”
"Công tử quá khen."
Nguyệt Nhi che miệng cười khẽ, không hề che giấu ý tứ.
"Thực sự cầu thị mà thôi." Hứa Tam Nhạn không hề keo kiệt lời khen, ánh mắt liếc nhìn xung quanh, tỏ vẻ tùy ý.
Hạ Trí lại cảm thấy toàn thân khó chịu, hắn cảm thấy mình giống như con cá chạch trong vũng bùn lạc vào dòng sông trong vắt, sự ô trọc trên người lộ ra không chút nghi ngờ. Nơi này vốn không phải chỗ mà loại người như hắn có thể đến, dù may mắn đến được, cũng không thuộc về nơi này.
Thậm chí hắn còn cảm thấy không thoải mái bằng khi ở trên thuyền hoa nhỏ, lòng tràn đầy câu nệ.
Hứa Tam Nhạn nhận ra sự bối rối của hắn, bèn nói: "Nguyệt Nhi cô nương hãy thu xếp cho Hạ huynh trước đi, ta tự mình dạo chơi."
"Vâng, công tử có gì cần cứ việc phân phó, thiếp xin phép lui trước."
Hứa Tam Nhạn gật đầu, đi dạo xung quanh thuyền hoa, tìm một chỗ yên tĩnh kiên nhẫn chờ đợi.
Lúc này thuyền hoa vừa mới đón khách, chưa đến thời điểm náo nhiệt nhất, khách cũng không có nhiều. Huống chi những kỹ viện cao cấp như Phượng Minh Các cũng không đón quá nhiều khách, trong khi những thuyền hoa kém hơn xung quanh lại rất đông người.
“Đạp. Đạp.
Tiếng bước chân có vẻ vội vã từ phía sau truyền đến. Nhị công tử nhà Nguyên dập đầu bái lạy: "Ra mắt công tử."
Hứa Tam Nhạn không quay đầu lại, ánh mắt xuyên qua cửa sổ nhìn về phía bờ bên kia, nơi đó giăng đèn kết hoa vô cùng náo nhiệt.
Hắn không mở miệng, Nhị công tử nhà Nguyên cũng không dám đứng dậy. Rất lâu sau Hứa Tam Nhạn mới lên tiếng: "Đứng lên đi."
"Vâng."
"Ngươi có biết gì về long mạch không?” Hứa Tam Nhạn trực tiếp hỏi, Nhị công tử nhà Nguyên này thân phận không thấp, lại sống lâu ở kinh thành, có lẽ đã nghe qua.
"À... Thuộc hạ không biết." Nhị công tử nhà Nguyên quả nhiên không khiến người ta thất vọng, quả thật là một tên vô dụng.
Hứa Tam Nhạn sớm đã nhìn ra, người này tinh khí hao tổn, tu vi thấp, là một kẻ hoàn toàn bỏ đi. Nhưng Hứa Tam Nhạn không cần hắn làm gì cả, chỉ là mượn hắn làm cầu nối mà thôi.
"Ngươi còn có một người anh trai?" Hứa Tam Nhạn quay đầu hỏi.
"Vâng, đại ca Nguyên Cây Đình, được phụ thân vun trồng, hiện là Phó Đô Thống Ngọc Long Vệ, phòng giữ hoàng cung."
“Ngọc Long Vệ là thân binh của Hoàng để?”
"Vâng, tổng cộng ba ngàn người, thường trú trong cung, rất được Hoàng Thượng tín nhiệm."
Hứa Tam Nhạn từ từ gật đầu: "Tìm một cơ hội đưa anh trai ngươi ra đây."
Nhị công tử nhà Nguyên lộ vẻ khó xử: "Chuyện này... Chỉ sợ có chút khó, Ngọc Long Vệ quản lý nghiêm ngặt, ngay cả thuộc hạ cũng rất khó gặp được đại ca một lần."
"Đó là vấn đề của ngươi. Ba ngày sau, vẫn ở nơi này, ta muốn gặp được người kia."
“Thuộc hạ sẽ cố gắng hết sức.”
"Ừm, đi đi." Hứa Tam Nhạn khoát tay.
"Vâng."
Nhị công tử nhà Nguyên vừa định lui ra, Hứa Tam Nhạn lại nói: "Đợi chút nữa nhớ giúp ta thanh toán sổ sách."
"Vâng."
Dù sao cũng là tiền mồ hôi nước mắt của các cô gái, hắn thực sự không nỡ ăn quyt.
Hứa Tam Nhạn nhìn ra bên bờ, bỗng nhiên có cảm giác, ánh mắt thoáng nhìn, lại thấy một bóng người quen thuộc trong đám đông.
Trên bờ, Đường Hoán Hoán ánh mắt xuyên qua mặt hồ, rơi vào Hứa Tam Nhạn, khẽ cau mày, mơ hồ cảm thấy có chút quen thuộc, nhưng không nhớ ra đã gặp ở đâu.