Hứa Tam Nhạn dừng bước, nghe tiếng cười khoe khoang lả lơi kia, trong lòng không khỏi thầm mắng. Con lăng lơ này, chơi bời cũng ra trò đấy.
Đi thêm một đoạn nữa, tiếng cười càng thêm rõ ràng, tiếng chân lộn xộn chứng tỏ phía trước không chỉ có hai người.
Con lẳng lơ này còn chơi một đống chồng à?
Hứa Tam Nhạn càng tức giận, đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, ma chủng nhập thể cũng không thay đổi được cái tính lẳng lơ của nhà họ Thường.
Ba người ẩn tàng khí tức, nấp trong bóng tối ở cửa hang. Hứa Tam Nhạn rón rén nhìn vào trong động, chỉ thấy ba gã thiếu niên trần truồng, bị bịt mắt, đang lần mò theo tiếng cười để đuổi bắt Thường Ngọc Liên. Bốn người chơi thật quá trớn, còn Thường Ngọc Liên thì không mảnh vải che thân, đang trốn tránh.
Hứa Tam Nhạn âm thầm nghiến răng, mẹ nó, chơi còn hơn hắn?
Hắn còn chưa từng chơi kiểu này, Thường Ngọc Liên có tài đức gì mà dám dẫn đầu trào lưu?
Hai Kim Đao sứ không dám tự tiện hành động, nhìn về phía Hứa Tam Nhạn xin ý kiến, hỏi xem có nên ra tay không.
Hứa Tam Nhạn mặt không đổi sắc, khẽ gật đầu, đột nhiên từ chỗ ngoặt trong sơn động xông ra, mặt mày chính nghĩa, cao giọng quát, "Yêu nữ kia, dám coi thường luân thường đạo lý, tùy ý tàn sát nhân mạng, tội ác tày trời, đáng chết!"
Thanh âm vang vọng như sấm rền, chỉ nghe thôi cũng biết lửa giận ngút trời. Tiếng quát lớn vang vọng trong sơn động, Hứa Tam Nhạn trừng mắt lạnh lùng, trợn tròn mắt, như thể bị cảnh tượng trước mắt làm cho vỡ vụn tam quan.
Thấy cảnh này, hai Kim Đao sứ âm thầm gật đầu, đúng là một thiếu niên chính phái!
Ngay cả Lịch Vô Hành ở một nơi khác cũng nghe thấy tiếng động, lập tức dừng việc thăm dò huyết trì, nhanh chóng bay về phía Hứa Tam Nhạn.
Tiếng động đột ngột khiến Thường Ngọc Liên kinh hãi, hai bầu ngực trắng nõn run lên bần bật. Vội vàng quay đầu lại, thấy là Hứa Tam Nhạn, nàng mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa định mở miệng nói gì đó, một luồng khí kình mạnh mẽ đã quét tới.
"Yêu nữ coi mạng người như cỏ rác, mau đền mạng đi!"
Hứa Tam Nhạn không cho nàng cơ hội mở miệng, ra tay là dốc toàn lực.
“Hạ thủ lưu tình!”
Lịch Vô Hành còn chưa đến nơi, tiếng đã tới trước. Một đạo u quang bắn tới, dường như muốn cứu Thường Ngọc Liên.
Thường Ngọc Liên vẫn chưa hoàn hồn, ngơ ngác nhìn luồng khí kình đánh tới, trong lòng không hiểu chủ nhân sao lại dẫn người đến giết mình?
Chẳng lẽ chỉ vì mình chơi mấy thằng đàn ông?
Vậy cũng quá keo kiệt đi?
Ngươi thì được tứ tung gieo giống, còn ta thì không được mở đường đón khách à?
"Oanh!"
Khí kình đánh tới, đá vụn trong sơn động bay tứ tung, hất vào mặt Thường Ngọc Liên vẻ mờ mịt và sợ hãi, làm nổi bật vẻ chính trực và phẫn nộ của Hứa Tam Nhạn. Hai Kim Đao sứ kinh hãi, ba thiếu niên vừa tháo bịt mắt, chưa hiểu chuyện gì.
Thời gian dường như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc, cho đến khi một đạo u quang nhanh chóng bắn tới, xé rách không gian, mọi thứ mới trở lại với thực tại.
"Phốc..."
Thường Ngọc Liên phun ngụm máu lớn, đập mạnh vào vách tường. Lực phản chấn mạnh mẽ khiến sơn động dường như rung chuyển. Hai Kim Đao sứ trừng lớn mắt, cảm nhận luồng khí kình vừa lướt qua mà trong lòng kinh hãi, bọn họ không ngờ rằng thiếu niên tuấn tú trước mắt lại là đại tu sĩ Luyện Hồn cảnh!
Vừa là đại sư trận đạo, vừa là tu sĩ Luyện Hồn?
Hắn chẳng lẽ tu luyện từ trong bụng mẹ?
"Sưu ——"
U quang đuổi tới thì đã muộn, Thường Ngọc Liên miệng trào máu tươi, nhuộm đỏ hai ngọn núi tuyết trắng. Đôi mắt hạnh mê ly đã mất tiêu cự, lồng ngực kịch liệt phập phồng, như chiếc ống bễ rách nát phát ra tiếng "ha ha", xem chừng không sống nổi.
Lịch Võ Hành nhanh như gió lốc lao đến trước mặt Thường Ngọc Liên, không màng chuyện nam nữ, vỗ một chưởng vào ngực nàng, truyền khí chữa thương.
Nhưng Hứa Tam Nhạn ra tay với tâm thái nhất kích tất sát, làm sao có thể để lại mầm họa. Thường Ngọc Liên nhìn như còn chút hơi thở, kỳ thực ngũ tạng lục phủ đã vỡ tan, dù Đại La Kim Tiên cũng khó lòng bảo toàn tính mạng. Lịch Vô Hành không rảnh bận tâm, ôm tâm lý thử vận may, hỏi, "Ngươi còn đồng bọn nào không? Còn di ngôn gì thì nói hết đi."
"Khụ khụ..."
Thường Ngọc Liên dường như đang cố nói ra suy nghĩ của mình, nhưng vừa mở miệng đã phun ra một ngụm máu lớn, rồi nghiêng đầu, tắt thở.
"Ai..."
Lịch Vô Hành thở dài, liếc nhìn Hứa Tam Nhạn, nhưng không trách cứ.
Bởi vì Hứa Tam Nhạn lúc này trông còn giận dữ hơn hắn.
"Yêu nhân ma đạo, chết không đáng tiếc, chỉ hận ả chết quá dễ dàng, ta hận không thể lột da róc xương, ăn tươi nuốt sống ả!" Hứa Tam Nhạn nghiến răng nghiến lợi, mắt lộ vẻ dữ tợn.
"Thôi đi, người cũng chết rồi, chỉ tiếc manh mối đứt đoạn, không biết sau lưng ả còn ai không."
Lịch Vô Hành đứng dậy tìm kiếm, hy vọng tìm được chút manh mối nào khác.
Hứa Tam Nhạn nhanh chóng bước đến bên ba thiếu niên, lấy quần áo từ trong túi trữ vật ra khoác cho họ. Nhìn vẻ mặt sợ hãi của họ, Hứa Tam Nhạn lộ vẻ khổ sở, ôn tồn trấn an, "Đừng sợ, chúng ta là người của quan phủ, các ngươi được cứu rồi."
"Ô ô..."
"Đa tạ thượng tiên, đa tạ thượng tiên."
"Tiểu nhân xin dập đầu cảm tạ thượng tiên."
Ba người quỳ xuống dập đầu cảm ơn, Hứa Tam Nhạn vội vàng đỡ họ dậy, "Không cần thiết phải vậy, bảo vệ dân lành là trách nhiệm của chúng ta, nói ra thì chúng ta còn phải oán trách bản thân, đến quá muộn, uổng phí bao nhiêu dân lành chết oan, ai, lòng ta khó yên..."
Lời vừa nói ra, Lịch Vô Hành không có biểu cảm gì, nhưng hai Kim Đao sứ lại có chút không nhịn được, đây chăng phải là mắng người câm trước mặt người điếc sao?
Quá đáng!
Nhưng hai người ngại thực lực của Hứa Tam Nhạn, vẫn không dám lên tiếng.
Lần này Hứa Tam Nhạn biểu hiện không chê vào đâu được, điểm đáng nghi duy nhất là ra tay quá độc ác, nhưng cũng còn có thể hiểu được.
Lịch Vô Hành đột nhiên hỏi, "Lương huynh là sư đệ của Dư Tri huyện, hẳn là tuổi còn trẻ? Mà đã có tu vi như vậy, thật là thiên phú hơn người."
Lời này vừa khen ngợi, vừa thăm dò.
Lịch Vô Hành hiểu biết về hắn đến nay vẫn chỉ dừng lại ở lời kể của Dư Hoài Sinh, không có chút căn cứ thực tế nào. Hơn nữa kẻ này tuổi còn trẻ mà tu vi lại cao như vậy, lại còn tinh thông trận pháp, xem ra bí mật không ít.
Hứa Tam Nhạn dường như không nghe ra ý bóng gió trong lời nói, không mấy hứng thú khoát tay, "Ta và sư huynh không hơn kém nhau là mấy, chỉ là huynh ấy nhập môn trước mà thôi, còn về thiên phú..." Về việc này, Hứa Tam Nhạn không hề khiêm tốn, ngẩng cao đầu nói, "Cũng tàm tạm thôi. Sư tôn nói ta trăm mạch đều thông, trời sinh hạt giống tu hành, lại còn có Thất Khiếu Linh Lung Tâm, nhiều thứ chỉ cần nhìn một lần là hiểu, học một lần là tinh, đây là thiên phú, người khác không học được."
"Tôn sư nói không sai."
Lịch Vô Hành trong lòng đã đại khái nắm chắc.
Lúc này, Dư Hoài Sinh ngó trước ngó sau từ trong thông đạo đi ra, nhìn cảnh tượng hỗn độn và xác nữ trần truồng không xa, đò hỏi, "Xong việc rồi?"
"Ừm, sư huynh có bị thương không?" Hứa Tam Nhạn tiến lên quan tâm hỏi.
Dư Hoài Sinh đảo mắt nhìn xung quanh, "Ta không sao, có tìm được Cầu Vồng Đệ không?"
Lịch Vô Hành lắc đầu, "E là sớm đã hóa thành xương khô."
Ba thiếu niên này xem như mạng lớn, Thường Ngọc Liên vừa bắt về chưa lâu, còn chưa chơi chán. Một khi ả chơi chán, huyết trì kia chính là kết cục của ba người.
Chơi trước rồi giết, Thường Ngọc Liên chưa từng lãng phí.