Phía bắc Càn quốc có một ngọn tiên sơn, đỉnh núi quanh năm mây trôi sương phủ, tựa chốn bồng lai tiên cảnh, nơi đây chính là Tự Nguyên Tông, một trong năm đại tông môn của Trung Châu.
Tin tức Hứa Tam Nhạn đột phá Hợp Đạo, lại liên trảm hai vị Hợp Đạo tiền bối đã lan truyền khắp Trung Châu, Tự Nguyên Tông đương nhiên cũng biết. Hơn nữa, việc năm tòa thành trì ở Kiềm Châu hóa thành đất chết là chuyện lớn, muốn giấu diếm cũng không được. Khi Phương Khinh Ca biết tin này, vừa khiếp sợ, vừa khó tin, dù vắt óc suy nghĩ cũng không hiểu Hứa Tam Nhạn tu luyện thế nào.
Ngày trước, cả hai đều là Mê Đạo viên mãn, giờ chia tay mới hai năm, mình mới chật vật đột phá Luyện Hồn sơ giai, người ta đã Hợp Đạo, hơn nữa không phải hạng Hợp Đạo tầm thường. Vừa đột phá đã cho giới tu hành một phen kinh hãi, một mình đấu hai, chém Tôn Ứng Đường và lão tổ Giang gia dưới ngựa, uy thế vô song!
Phương Khinh Ca tặc lưỡi, quay sang nhìn thiếu nữ bên cạnh, giọng cảm thán: “Sư muội có ngờ tới sẽ có ngày hôm nay không?”
Thiếu nữ ngồi trong đình đá, chậm rãi lắc đầu, vẻ mặt vừa hoài niệm, vừa ẩn chứa nỗi khổ sở, vô cùng phức tạp: “Tướng công năm đó không phải như vậy…”
Phương Khinh Ca cười: “Muội còn gọi hắn là tướng công? Chắc người ta quên muội rồi ấy chứ.”
Thiếu nữ chống cằm lên bàn đá, trầm tư, khuôn mặt thanh khiết tràn ngập ngọc chất, đôi môi nhỏ nhắn hồng nhuận, khiến người ta chỉ muốn cắn một cái. Nếu Hứa Tam Nhạn ở đây, chưa chắc đã nhận ra, thiếu nữ này chính là Dương Kỳ Nguyện, phu nhân đầu tiên của hắn, con gái Thụy Vương.
Nàng từ khi chưa tu hành đã có thể giao tiếp với chim thú, trời sinh linh dị, thông minh hơn người, nhưng lại đầu thai ở Tề quốc, một nơi hẻo lánh. Có thể nói là minh châu bị vùi lấp, lãng phí thiên phú.
Sau này, trời xui đất khiến, nàng trốn khỏi sự kìm kẹp của phụ thân, đồng thời may mắn bái nhập Tự Nguyên Tông, mới có ngày hôm nay.
Dương Kỳ Nguyện bây giờ khác xưa rất nhiều. Khi đó, nàng chân cà thọt, răng hô, tay co rút, dáng vẻ khó coi, đi lại cũng khó khăn.
Còn giờ, tu đạo có chút thành tựu, không chỉ dung mạo thay đổi lớn, khí chất cũng hoàn toàn khác biệt, như được sống lại.
Chỉ là, trong lòng Dương Kỳ Nguyện vẫn luôn canh cánh một chuyện, đó là phu quân của nàng, người đã cưới hỏi đàng hoàng rước nàng về nhà.
Nhưng mà…
Phu quân của mình lại gây ra chuyện ác tày trời.
Năm tòa thành trì, trăm vạn sinh linh, vậy mà vì tư dục mà đem tất cả tế hiến, tâm địa sao mà độc ác đến thế?
Dương Kỳ Nguyện từ đầu đến cuối không muốn tin đây là việc làm của phu quân mình, chỉ cho rằng có người trùng tên.
“Ta muốn xuống núi xem.”
“Với tu vi của muội, dù gặp Hứa Tam Nhạn thì sao? Chẳng lẽ định dùng tình cảm để cảm hóa hắn, khiến hắn bỏ tà quy chính?”
Phương Khinh Ca nói rồi tự cười.
Dương Kỳ Nguyện đứng dậy rời đi, để lại một câu: “Ta muốn tận mắt nhìn thấy Hứa Tam Nhạn, xem rốt cuộc có phải là phu quân của ta hay không…”
...
“Ngô…”
Tiếng kêu to rõ, đầy sức xuyên thấu, khuấy động Vụ Hải cuồn cuộn.
Trước kia, khi Hứa Tam Nhạn đào vong từng đi ngang qua Vụ Hải đến Loạn Vân Sơn. Vì khoảng cách hai nơi không xa, lại thêm sương mù trong Vụ Hải vốn được [Vụ Thời] cung cấp, nên sương mù từ Loạn Vân Sơn khuếch tán ra, cuối cùng hoàn toàn giao hòa với Vụ Hải.
Ầm!
Cấm chế bên ngoài Vụ Hải vỡ vụn, sương mù tuôn ra tứ phía, vô số yêu ma quỷ quái cũng mất hết trói buộc, đi theo sương mù lang thang.
Vụ Hải ẩn chứa vô số quái vật, chúng chỉ có thể sống trong phạm vi sương mù, rời sương mù như cá rời nước, khó mà tồn tại.
Nhưng hôm nay, Vụ Hải đã vỡ đê, tai họa hoàn toàn giáng lâm.
Sâu trong Vụ Hải, một gian lầu các đột ngột lơ lửng trên mặt biển, ánh sáng đỏ ảm đạm như đèn lồng, ẩn hiện trong sương mù.
“Két két…”
Cửa gỗ lầu các mở ra, thò ra một cánh tay ngọc nhỏ dài, trên cổ tay buộc sợi dây đỏ, làm nổi bật làn da trắng nõn.
“A… Tức chết ta, cuối cùng cũng được ra ngoài hít thở.”
Giọng nói kiều mị ẩn chứa phong tình vạn chủng, chiếc váy đỏ hờ hững trên vai, lộ ra nửa bầu ngực đầy đặn.
Nếu Hứa Tam Nhạn ở đây, chắc chắn nhận ra nữ tử này, vì nửa móng chân của nàng vẫn còn trong tay Hứa Tam Nhạn.
Nàng chính là Ngư Am Vi, Đại trưởng lão Dao Thiên Thánh Tông ba vạn năm trước, người kiến tạo Bách Thánh Bí Cảnh, người sống sót sau thiên kiếp, kẻ chủ mưu gây náo loạn Loạn Vân Sơn, một [Tiên nhân] còn sót lại.
Thế gian đều cho rằng Loạn Vân Sơn chỉ loạn là do Vấn Tiên Sơn gây ra, nhưng thực tế không phải vậy.
Nếu không có Vấn Tiên Sơn, cự nhân huyết nhục có lẽ sẽ không xuất hiện. Nhưng [Vụ Thời] vẫn sẽ tiếp tục, [Vụ Thời] sẽ không ngừng cung cấp sương mù, thông qua sự bố trí của nàng chảy vào Vụ Hải, cho đến khi Vụ Hải đầy, cấm chế nứt vỡ.
Cự nhân huyết nhục tuy là ngoài ý muốn, nhưng mục đích của nàng đã đạt thành, dù nàng vẫn không thể thoát khỏi Vụ Hải, nhưng dù sao cũng tốt hơn việc mãi chờ đợi trong Bách Thánh Bí Cảnh.
“Mấy vạn năm trôi qua, không biết thế gian này thế nào, thật muốn đi xem a.” Ngư Am Vi lẩm bẩm, trong mắt chứa đầy mong đợi. Thời gian quá lâu, nàng chỉ có thể tự nói chuyện với mình để giải khuây.
Tu vi của nàng cũng hao tổn hơn phân nửa để tránh né thiên kiếp, không còn mạnh mẽ như xưa. Nhưng dù sao nàng cũng từng là Tiên nhân, lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, dù mất hơn nửa tu vi, vẫn hơn xa người thường. Có lẽ đương thời chỉ có năm vị Thánh nhân có thể đấu với nàng một hai.
...
Ngoài Loạn Vân Sơn hơn trăm dặm có một ngọn núi dốc đứng, tên là Ung Sơn. Cầu Đạo Tông, một trong năm đại tông môn của Trung Châu, ở tại đây.
Sơn môn tú lệ ngày nào giờ đã rách nát tả tơi, bia đá khắc chữ [Cầu Đạo Tông] dưới chân núi không biết bị thứ gì đánh sập, vẫn chưa ai sửa chữa.
Cầu Đạo Tông, từng đứng trong hàng ngũ năm đại tông môn, giờ trông như một nơi quỷ ám, chỉ có tầng tầng sương mù phiêu đãng trên không.
Khi sương mù tràn tới, Cầu Đạo Tông không hiểu vì sao lại chọn ở lại Ung Sơn, không di chuyển cả tông, đệ tử trong môn phái cũng phần lớn chọn ở lại.
Trên định Ung Sơn sừng sững một tòa đại điện, bốn góc mái cong, cổ kính thâm nghiêm, trên cửa treo tấm biển khắc ba chữ lớn « Tổ Sư Điện ».
Kỳ lạ là, sương mù ở khắp nơi dường như bị thứ gì ngăn cách, không một chút nào lọt vào trong điện. Ngay cả quỷ quái lang thang trên núi cũng không dám tới gần đại điện, dường như e ngại thứ gì.
Gần ngàn đệ tử Cầu Đạo Tông đều trốn trong đại điện, tất cả nhắm mắt nín thở, như đang tu luyện, nhưng quanh thân lại không có chút pháp lực nào dao động. Ngược lại, sắc mặt họ càng lúc càng tái nhợt, rất quái dị.
Nhìn kỹ, Lạc Thanh Vi cũng ở đó.
Trong Tổ Sư Điện, nơi vốn dùng để thờ tượng tổ sư, giờ không biết đã bị ném đi đâu, thay vào đó là một bóng người ngồi ngay ngắn trên đài sen, quay lưng về phía mọi người, khó thấy rõ mặt.
Nhưng trên da [Thần] lộ ra bên ngoài lại mọc đầy những bọc mủ, như cháo hoa sôi sùng sục, sủi bọt rồi vỡ tan, nước mủ màu ngà sữa văng tứ phía, ghê tởờm đến cực điểm.
Cầu Đạo Tông danh xưng chính đạo, Ung Sơn giờ lại là một khung cảnh quỷ dị khó tả.