Không chỉ Hứa Tam Nhạn mà Tả Khâu Thận cũng nhận ra sự bất thường, khí tức của con quái vật thủy mặc kia đang dần tăng lên.
“Mau lên, hợp sức giết nó!”
Tả Khâu Thận kinh hãi, cùng các trưởng lão đồng loạt ra tay, vô số thuật pháp đánh tới tấp nập, trút lên thân con quái vật.
"BA~ ~"
Bất kể là pháp bảo hay thuật pháp đều xuyên thẳng qua cơ thể thủy mặc quái vật, chẳng khác nào ném đá xuống mặt nước, hoàn toàn vô dụng.
Hứa Tam Nhạn nheo mắt, quả nhiên không đơn giản như vậy.
Tả Khâu Thận vội hô lớn: “Bày Tỏa Yêu trận!”
Hắn nghĩ nếu nhất thời không thể giết chết thì cứ vây khốn nó trước, rồi tìm cách đối phó sau.
Chỉ thấy các trưởng lão Tả Khâu thị tỏa ra bốn phía, người thì một tay chống trời, người thì tay kết pháp quyết, mỗi người một vẻ.
Một đồ hình Âm Dương Song Ngư từ từ hiện lên trên đỉnh đầu, từ hư ảo chuyển thành chân thực, nhắm thẳng vào con quái vật, như muốn bao phủ nó.
Cảm nhận được nguy hiểm, đám thủy mặc đen kịt trên thân quái vật bay ngược lên, mạnh mẽ va vào đồ hình Song Ngư. Thủy mặc và đồ hình giao hòa, như hai luồng sức mạnh đang âm thầm giao chiến.
Khí tức thủy mặc quái vật dần bị áp chế, tưởng chừng không thể gây sóng gió gì nữa.
Hứa Tam Nhạn như cảm nhận được điều gì, quay đầu nhìn về phía chân trời, nơi có mấy chục bóng người đang mơ hồ xuất hiện. Hắn đoán viện binh của Tả Khâu thị đã tới.
Dù sao đây cũng là địa bàn của Tả Khâu thị, lại gây ra động tĩnh lớn như vậy, có người đến trợ giúp cũng là lẽ thường.
"Đi thôi."
Hứa Tam Nhạn túm cổ áo Lý Hải, bay về phía xa. Hắn còn phải đi tìm Lâm Phàm.
Cái thằng nhãi này đúng là đồ liếm chó, thấy Tả Khâu Di là quên hết mọi thứ, chẳng biết con nhỏ đó có gì hay mà mê muội đến thế.
Khi Hứa Tam Nhạn tìm được Lâm Phàm, hắn đang giúp Tả Khâu Di thu dọn thi thể tộc nhân, bộ dạng ân cần như chó xù phê thuốc lắc.
"Thánh... Đại ca," Lâm Phàm khẽ nói.
Tả Khâu Di đứng lên, nhìn Hứa Tam Nhạn, dừng lại rất lâu trên mặt hắn rồi chậm rãi nói: "Ngươi là Ma Môn Thánh Tử?"
”O, cô nhận ra ta?”
Hứa Tam Nhạn ngạc nhiên. Hai người tuy gặp nhau ở Bách Thánh bí cảnh nhưng không thân thiết, nàng nhận ra hắn thật là ngoài dự liệu.
Tả Khâu Di liếc nhìn Lâm Phàm, Lâm Phàm ngượng ngùng gãi đầu. Lúc này Hứa Tam Nhạn mới hiểu, thằng nhóc này đúng là không biết giữ mồm giữ miệng.
Nếu không nhờ cái vận khí trời ban kia, đời này Lâm Phàm khó mà nên chuyện lớn, sớm muộn cũng bại dưới váy đàn bà.
Tả Khâu Di quay sang Lâm Phàm, cúi tầm mắt, giọng cứng nhắc: "Đa tạ công tử ân cứu mạng, tiểu nữ không thể báo đáp, xin đời sau kết cỏ ngậm vành báo đáp ân đức."
Câu nói mang đầy vẻ xa cách, ngụ ý không muốn dây dưa quá nhiều với Lâm Phàm.
Dù mang ơn cứu mạng, Tả Khâu Di cũng không đặc biệt cảm kích, ngược lại, nàng còn muốn chết cùng Nhị tỷ hơn.
Chứng kiến những người bên cạnh lần lượt chết thảm quả thực không dễ chịu, nàng thậm chí hoài nghi mình bị nguyền rủa, hễ ai liên quan đến nàng đều không có kết cục tốt đẹp?
Tả Khâu Di không muốn dính líu quá sâu đến Lâm Phàm có hai nguyên nhân. Thứ nhất, sợ liên lụy hắn, đã là trời sát cô tinh thì cứ cô độc sống hết quãng đời còn lại, còn hơn liên lụy người khác.
Thứ hai, là vì lời của Đại tỷ trước khi chết. Tả Khâu Xu từng dặn dò nàng đừng dây dưa với đệ tử Ma Môn, kẻo gây họa cho gia tộc, nàng luôn ghi nhớ điều này.
Nghe vậy, Hứa Tam Nhạn bật cười, đời sau báo đáp?
Hắn chợt nhớ đến một câu chuyện cười, nếu đối phương xinh đẹp thì lấy thân báo đáp, xấu xí thì hẹn kiếp sau.
Lâm Phàm tuy không đẹp trai nhưng cũng không xấu, sở dĩ bị cự tuyệt như vậy chắc chắn có nguyên nhân khác.
Đang suy tư thì chân trời đột nhiên tối sầm lại, ánh mặt trời chói chang như bị thứ gì che khuất, mặt đất trong nháy mắt trở nên âm u.
Hứa Tam Nhạn quay đầu lại, một đạo hư ảnh Âm Dương ngư đồ đang phiêu phù trên bầu trời, xoay tròn cực nhanh. Hình vẽ này lớn hơn trước không biết bao nhiêu lần, như bao trùm cả bầu trời.
"Nhất định là ở đó xảy ra biến cối" Lý Hải trầm giọng nói.
Nếu nói ai có tâm tư phức tạp nhất ở đây thì không ai qua được Lý Hải. Hắn tận mắt chứng kiến đại quản sự bày mưu hãm hại gia chủ, rồi lại thấy gia chủ biến thành quái vật giết chết đại quản sự.
Một Lý gia êm đẹp, trong nháy mắt tan thành mây khói, còn hắn chỉ là Mê Đạo cảnh thì nên đi đâu về đâu?
Lý Hải cảm thấy vô cùng mờ mịt, chỉ có thể đi từng bước một.
"Phanh!"
Âm Dương ngư đồ bay lên giữa không trung, bốn phía rớt xuống màn nước quang ảnh, bao vây lấy một vùng. Bên trong truyền ra những tiếng va đập không ngớt, con quái vật thủy mặc vẫn còn sống!
Hứa Tam Nhạn bay lên không trung, ánh mắt nhìn về phía xa. Khoảng cách quá xa chỉ có thể thấy một bóng hình mờ ảo, nhưng tình hình có vẻ không ổn.
Hư ảnh Âm Dương ngư đồ đang mờ dần.
"Oanh ~!"
Đúng lúc này, Âm Dương ngư đồ nổ tung, bóng mực đen kịt che khuất bầu trời, còn lớn hơn cả Âm Dương ngư đồ.
Thảo nào Âm Dương ngư đồ lại biến lớn đến vậy, hóa ra con quái vật bên trong đã lớn hơn để chống đỡ.
"A ~!"
"Cứu tôi!"
Thủy mặc quái vật tùy ý vung tay, một trưởng lão Tả Khâu thị đã bị cuốn vào cơ thể, biến mất không dấu vết.
Hứa Tam Nhạn thất kinh, đây là thứ gì mà kinh khủng vậy? Tả Khâu Thận đường đường Hợp Đạo cảnh, thêm một đám trưởng lão Luyện Hồn cảnh mà cũng không khống chế được nó?
“Một đợt sóng gió.
Lý Hải lẩm bẩm. Huyết nhục cự nhân ở Loạn Vân sơn còn chưa giải quyết, bên này lại thêm một con quái vật thủy mặc.
Hơn nữa, con quái vật này có vẻ ngày càng nghiêm trọng. Càng nuốt nhiều trưởng lão Tả Khâu thị, hình thể càng lớn, khí tức càng mạnh.
Tả Khâu Thận hối hận khôn nguôi. Hắn đã hiểu ra mọi chuyện, nhất định là do nó nuốt Lý gia đại quản sự!
Ban đầu con quái vật này chắc chắn không mạnh như vậy, Tả Khâu thị hoàn toàn có thể chế ngự nó, nhưng lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn, mặc nó nuốt Lý gia đại quản sự.
Lýÿ gia đại quản sự cũng là Hợp Đạo cảnh, sau khi bị nuốt, quái vật đã xảy ra biến hóa ngoài dự kiến.
Lúc ấy Tả Khâu Thận còn dương dương tự đắc, nhìn bọn họ tự giết lẫn nhau mà trong lòng thống khoái, giờ lại hận không thể tự tát vào mặt mình.
Tình thế đã vượt khỏi tầm kiểm soát.
Tả Khâu Thận vẻ mặt chần chừ không quyết.
Ở bên kia, Hứa Tam Nhạn nghiêng đầu hỏi: "Nhà các người chỉ có một Hợp Đạo cảnh thôi sao?"
Tả Khâu Di trầm ngâm một lát rồi chậm rãi nói: "Còn có lão tổ trong nhà, nhưng đã nhiều năm không lộ điện, không biết ở đâu."
"Vậy thì phiền phức..."
Hứa Tam Nhạn âm thầm nhíu mày, thấy Tả Khâu Thận không địch lại con quái vật, nếu không có ai viện trợ, chỉ sợ sẽ thành đại họa.
Nhưng tất cả những chuyện này đều không liên quan gì đến hắn, Tả Khâu thị có bị hủy diệt hoàn toàn thì hắn cũng không mất một xu.
Lý Hải lo lắng nhìn về phía xa, khuyên nhủ: "Chúng ta rút lui trước đi, kẻo bị liên lụy."
"Ừ, đi"
Hứa Tam Nhạn cũng không định hóng hớt, tình hình ở đây có chút không ổn.