Một năm đã trôi qua kể từ chuyến đi Bách Thánh bí cảnh. Tả Khâu Di miễn cưỡng vượt qua nỗi đau mất người thân, tính tình hoạt bát ngày xưa cũng trở nên trầm tĩnh hơn nhiều, không còn tùy hứng, nhí nhảnh như trước.
Những lúc một mình, nàng thường nhớ về khoảng thời gian bảy tỷ muội quây quần, bất giác mỉm cười, rồi chợt trở nên ảm đạm.
Nàng tận mắt chứng kiến đại tỷ vì bảo vệ các nàng mà nuốt đốt hồn đan, thần hồn khô kiệt mà chết.
Lại tận mắt chứng kiến Tam tỷ, Tứ tỷ, Ngũ tỷ lần lượt chết thảm, thậm chí thi thể không còn nguyên vẹn.
Hòe Hồ Thất Anh ngày xưa giờ chỉ còn lại Nhị tỷ, Lục tỷ và nàng.
Nhưng Lục tỷ Tả Khâu Trinh lại không hiếu vì sao phản bội gia tộc, giết tộc lão. Nhị tỷ nói nàng đã không còn là Lục tỷ, Tả Khâu Di không tin, nàng chỉ muốn một lần nữa gặp mặt để hỏi cho rõ.
Trong lòng Tả Khâu Di vẫn luôn cất giấu một người, chỉ là theo thời gian, hình bóng ấy dần phai nhạt, chỉ còn lại một bóng lưng mơ hồ và thanh trường kiếm đen nhánh.
“Ai…”
Tả Khâu Di ôm đứa trẻ nhẹ nhàng đung đưa, đưa ngón tay khẽ chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của hài nhi, vẻ bụ bẫm đáng yêu vô cùng.
Lúc này, một khe hở hé ra trên cabin thuyền trúc, để lộ ra một người nữa.
“Tiểu muội, về nhà thôi. Dạo này Loạn Vân Sơn không yên ổn, chúng ta hạn chế đến đây thì hơn.”
Người nói là Nhị tỷ Tả Khâu Thần. Nàng nhìn về phía màn sương mù cuồn cuộn bốc lên tận trời, giữa mày mang theo một tia cảnh giác.
Dù cách xa ngàn dặm, vẫn có thể thấy rõ lớp sương xám trên bầu trời, màu sắc ở đó khác biệt hẳn so với những nơi khác.
Sương mù năm nay có vẻ dày đặc hơn bình thường, khiến nàng có chút bất an.
Nhưng đây không phải lần đầu nàng trải qua Vụ Thời, dù lo lắng, nhưng cũng không quá để tâm. Nàng giơ tay đón lấy đứa bé, kéo vạt áo xuống cho bú.
Đứa bé này là con của nàng.
Sau chuyến đi Bách Thánh bí cảnh, nàng được chứng kiến phong thái của các thiên kiêu tộc khác, mới biết được sự chênh lệch giữa mình và họ. Ngày xưa, nàng chẳng khác nào ếch ngồi đáy giếng, đắc chí với danh hiệu "Hòe Hồ Thất Anh".
Thật ra, cái danh hão ấy trong mắt người khác chẳng qua chỉ là trò cười.
Đừng nói so với Hứa Tam Nhạn, Phương Thanh Ca, ngay cả Tề Lương ngày xưa thanh danh không nổi cũng chẳng xem các nàng ra gì.
Sau khi trở về gia tộc, nàng chán nản, tu vi khó mà tiến thêm. Cuối cùng, nàng tìm một người có tướng mạo, thiên phú thượng thừa về làm rể, mấy hôm trước sinh hạ một đứa con trai, đặt tên là Tả Khâu Ngu.
Tả Khâu Di cũng vô cùng yêu thích đứa cháu này, thường ôm không rời tay, đồn hết tình cảm dành cho các tỷ tỷ vào đứa trẻ sơ sinh này.
“Đi thôi.”
Tả Khâu Thần cho con bú xong, khẽ phẩy tay áo, thuyền trúc rẽ sóng lướt nhanh về phía bờ.
Bỗng, phía xa trên mặt đầm xuất hiện hai người đạp nước mà đi. Bốn người chạm mặt đều sững sờ, không ai ngờ lại gặp người ngoài ở đây.
Tả Khâu tỷ muội cảm thấy bất ngờ vì hồ này nằm trong Hòe Hồ, gần sát nội địa của Tả Khâu thị, sao lại có người ngoài xuất hiện?
Hai người kia bất ngờ vì không ngờ lại bại lộ hành tung ở đây.
Nhưng bọn họ phản ứng rất nhanh, thân ảnh thoắt một cái đã lao thẳng về phía thuyền trúc, muốn ra tay trước để tránh bại lộ.
Hai nữ lập tức kinh hãi, chỉ thấy tóc tai hai người kia dựng đứng, nhìn từ xa như lệ quỷ, áo bào trên người rách nát tả tơi, khoác hờ lên người.
“Bắt lấy chúng!”
Một người gầm lớn, giọng khàn đặc nhưng vẫn không giấu được vẻ mệt mỏi, nhưng tốc độ lại cực nhanh, trong chớp mắt đã xuất hiện trước mặt hai nữ.
Hai người này chính là Lý gia gia chủ và đại quản gia.
Sau khi huyết nhục cự nhân phá tan trận pháp, hai người quyết định dứt khoát bỏ lại gia tộc, nhờ vậy mới không bỏ lỡ thời cơ trốn thoát tốt nhất.
Dù huyết nhục cự nhân thả Quỷ thú phi ưng truy kích, nhưng cũng chỉ gây cho bọn họ một chút phiền toái, không gây tổn hại đáng kể.
Dù sao bọn họ cũng là cường giả Hợp Đạo cảnh, sao có thể dễ dàng chết như vậy.
Chỉ có một nữ tử Hợp Đạo cảnh khác của Lý gia, vì phản ứng chậm một nhịp, bị Quỷ thú tách ra không rõ tung tích.
Trở lại thuyền trúc, Tả Khâu Thần lập tức hoàn hồn, nhanh chóng lấy ra tín hỏa, giật nắp, một cột lửa bùng lên không trung.
"Phanh ~ hoa ~"
Trên bầu trời xuất hiện một bóng cây cổ thụ đỏ rực, chỉ tồn tại trong chốc lát rồi biến mất, nhưng đủ để người khác nhìn rõ.
Lý gia đại trưởng lão cuối cùng vẫn chậm một bước, để bọn họ phát tín hiệu cầu cứu.
Nơi này là địa bàn của Tả Khâu thị, dù hai người bọn họ đều là Hợp Đạo cảnh, một khi bị vây công cũng đừng hòng chiếm lợi.
“Đáng chết!”
Lý gia gia chủ thầm chửi một tiếng, định bắt hai nữ làm con tin.
Tả Khâu Di hạ quyết tâm, rút kiếm hô lớn: "Nhị tỷ, tỷ mang cháu đi mau, muội cản bọn chúng lại!"
"Hừ, ngăn chúng ta?"
Lý gia gia chủ nghe vậy hừ lạnh, trong mắt tràn ngập vẻ khinh thường, hai con nhóc này căn bản không nhìn rõ tình thế.
“Đừng làm tốn thương vợ taf”
Phía bờ bên kia, một thanh niên bay tới, phía sau sóng biển cuồn cuộn, uy thế to lớn.
Lý gia đại quản gia tiện tay đánh một chưởng, thanh niên kia bay ngược trở lại với tốc độ còn nhanh hơn.
Cùng thời khắc đó,
Ngoài Hòe Hồ trăm dặm, ba bóng người ngồi đối diện nhau, tranh thủ thời gian khôi phục pháp lực.
"Phanh ~ hoa ~”
Ba người đồng thời ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, ảo ảnh đỏ rực lóe lên rồi biến mất. Hứa Tam Nhạn hỏi: "Đó là cái gì?"
Lý Hải nhíu mày suy tư, chậm rãi nói: "Hình như là tín hiệu cầu cứu của Tả Khâu thị..."
"Tả Khâu thị phát tín hiệu cầu cứu?!"
Câu nói này kích thích thần kinh của Lâm Phàm, hắn lập tức đứng bật dậy, lo lắng nói: "Đại ca, chúng ta mau đi thôi!"
Hứa Tam Nhạn liếc nhìn hắn, không thích bộ dạng liếm láp này của hắn, "Ngươi sốt ruột cái gì, đây là địa bàn của Tả Khâu thị, cần gì đến một người ngoài như ngươi lo lắng?"
Lâm Phàm sững sờ, chợt mất hết tinh thần, ủ rũ nói: "Đúng vậy, ta chỉ là một người ngoài..."
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, hắn không hiểu trọng điểm trong câu nói này sao?
Trọng điểm là 'người ngoài' sao?
May mắn Lý Hải hiểu ra, hắn đoán rằng vị tiểu huynh đệ này có lẽ có mối liên hệ nào đó với Tả Khâu thị, nên mới đặc biệt quan tâm như vậy, bèn lên tiếng giải thích:
“Nhìn tín hiệu kia cách chúng ta rất xa, dù có chạy tới cũng chưa chắc kịp. Hơn nữa, Lâm công tử nói không sai, đây là địa bàn của Tả Khâu thị, thân phận của ta không tiện bại lộ, vẫn nên tránh đi thì hơn."
Các gia tộc, tông môn ở Loạn Vân Sơn vốn có quan hệ không tốt với thế lực bên ngoài, có thể nói là rất tệ, nhất là với Càn quốc giáp ranh Loạn Vân Sơn. Tả Khâu thị và Ung Sơn Cầu Đạo tông thường xuyên có ma sát lớn nhỏ.
Bây giờ Loạn Vân Sơn gặp nạn, Tả Khâu thị có khi còn vỗ tay khen hay không kịp ấy chứ, làm gì có chuyện để bọn họ mượn đường.
"Chúng ta đổi hướng đi, tránh xa chỗ đó ra." Hứa Tam Nhạn nói.
Lý Hải gật đầu, "Được." Dứt lời đưa tay chỉ một hướng: "Đi về hướng này, có thể đến được Càn quốc."
“Được, đi thôi.”
Lâm Phàm lộ vẻ do dự, nhìn về phía nơi pháo hoa vừa tan, bồi hồi không quyết. Hắn thật sự rất muốn gặp lại Di nhi một lần, nỗi nhớ nhung này không hề phai nhạt theo thời gian, mà ngược lại càng thêm lắng đọng.
Ngay cả trong bí cảnh, mỗi đêm bị người ép buộc, hình ảnh hiện lên trong đầu hắn cũng là Di nhi, chỉ có như vậy hắn mới có dũng khí sống sót.
"Đại ca, hai người đi trước đi, ta muốn đến đó xem một chút!"
Lâm Phàm kiên định nói, trong lòng hắn có một cảm giác thôi thúc mình nhất định phải đến đó một chuyến!