Dưới lôi đài,
Tần Thư Đồng ôm chặt trường kiếm, ngơ ngác đứng sang một bên, trong đầu không biết đang suy nghĩ điều gì. Thiếu nữ bên cạnh khẽ lay cánh tay nàng, nhỏ giọng hỏi: “Thư Đồng, người vừa cứu cậu là ai vậy?”
Tần Thư Đồng lập tức cảnh giác, hỏi ngược lại: “Cậu hỏi làm gì?”
“Hỏi một chút thôi mà, cậu mau nói đi.” Thiếu nữ mặt mày hớn hở, kéo tay nàng nũng nịu, ánh mắt không ngừng liếc về phía đài cao, như thể viết rõ bốn chữ "mưu đồ bất chính" trên mặt.
"Hừ, không nói cho cậu đâu. Tớ cảnh cáo cậu đấy, đồ con lợn háu trai, đừng có mà tơ tưởng đến Lương ca ca nhà tớ, nếu không đừng trách tớ trở mặt!"
"Chúng ta đã nói là tỷ muội tốt cả đời, bây giờ vì một người đàn ông mà cậu muốn trở mặt với tớ hả?”
Thiếu nữ tỏ vẻ đau lòng, nhưng trong lòng âm thầm ghi lại: "Ra là người kia họ Lương."
Tần Thư Đồng xua tay: "Chuyện gì cũng được, riêng chuyện này thì không."
Thiếu nữ nói nhỏ: "Thật ra tớ không ngại làm muội muội của cậu đâu..."
"Cậu đi chết đi!"
...
Trời dần nhá nhem tối, buổi tỷ thí hôm nay cũng dừng lại ở đó. Vòng thứ nhất đã hoàn thành, ngày mai sẽ bắt đầu vòng thứ hai.
Thi Châu kéo dài ba ngày. Ở vòng thứ nhất, mỗi người đánh hai trận, thua cả hai trận sẽ bị loại. Người thắng một, thua một sẽ nhận thẻ Bính hoặc thẻ Đinh. Người thắng cả hai trận sẽ nhận thẻ Giáp hoặc thẻ Ất.
Ngày mai, người giữ thẻ Giáp, Ất sẽ đấu với người giữ thẻ Bính, Đinh. Thể thức này nhằm đảm bảo các cường giả không chạm mặt nhau quá sớm.
Tần Thư Đồng thắng một, thua một, nhận thẻ Bính số bảy. Đường Hoán Hoán toàn thắng cả hai trận, nhận thẻ Ất số năm.
Hứa Tam Nhạn quan sát cả ngày, đã nắm được thực lực khái quát của những người tham gia. Tần Thư Đồng có thực lực trung bình khá, khó mà đoạt được quán quân.
Còn Đường Hoán Hoán thì tỏa sáng rực rỡ. Nếu không gặp Tưởng Long Xương quá sớm, việc lọt vào top ba không thành vấn đề. Ngay cả khi gặp Tưởng Long Xương, cũng không phải không có cơ hội.
Mặc dù tu vi của hai người chênh lệch một tiểu cảnh giới, nhưng Đường Hoán Hoán có lối đánh tấn công mạnh mẽ và hung hãn hơn. Nếu Tưởng Long Xương bị gò bó tay chân, biết đâu lại thua trận.
Bước ra khỏi phủ nha, thái độ của mọi người đối với Hứa Tam Nhạn hoàn toàn khác biệt so với trước. Dù có quen biết hay không, đều có người chủ động chào hỏi hắn. Hứa Tam Nhạn cũng đáp lại từng người.
Tần Thư Đồng tiến đến giữ tay áo Hứa Tam Nhạn, nhỏ giọng nói: "Nếu Lương ca ca không có việc gì, hay là theo em về nhà một chuyến đi. Vừa hay nhà em có một pháp trận muốn nhờ người xem qua."
Hứa Tam Nhạn hơi do dự, rồi gật đầu: "Cũng được."
Trước đó, Đan Khâu Ngu đã nói với hắn rằng Tần phủ muốn mời người bày trận, nên mới mời hắn từ Chương Tri Thành đến đây. Chỉ là vì cuộc thi Châu tạm thời gác lại. Hôm nay không có việc gì, đến xem cũng tốt, đúng lúc hắn cũng có vài vấn đề muốn hỏi Tần Đồng Tri.
"Vậy chúng ta đi nhanh thôi!" Tần Thư Đồng cảnh giác nhìn cô thiếu nữ bên cạnh, kéo Hứa Tam Nhạn bước nhanh rời đi.
"Hứ ~"
Thiếu nữ bĩu môi, quay đầu bỏ đi.
Vào Tần phủ,
Tần Thư Đồng dẫn hắn vào nội trạch trước, đến xem trận pháp. Hứa Tam Nhạn chưa từng nghiên cứu về súc linh trận, nhưng với khả năng lý giải trận pháp sau những trận giao đấu, hắn chỉ cần nhìn qua là có thể hiểu được bảy tám phần. Vì vậy, hắn nhanh chóng nhìn ra mấu chốt của vấn đề.
Trận pháp này do niên đại quá lâu, lại thiếu bảo dưỡng, các trận văn bị mài mòn quá lớn, dẫn đến linh khí khó lưu thông, nên hiệu quả mới giảm sút nhiều. Chỉ cần vẽ lại các trận văn là được.
Hứa Tam Nhạn xin mực linh, tự tay khắc lại trận văn. Tần Thư Đồng ngoan ngoãn đứng bên cạnh, mắt lấp lánh nhìn hắn bận rộn, lòng tràn đầy hạnh phúc và mãn nguyện.
Nếu có thể như vậy cả đời thì tốt biết bao.
Tần Thư Đồng chìm đắm trong mộng tưởng, mong chờ ngày sau thành hôn, mình cũng có thể luôn ở bên cạnh hắn như thế này.
"Xong rồi."
Hứa Tam Nhạn dừng bút, cảm nhận súc linh trận một lần nữa tỏa ra sinh khí, trong lòng rất hài lòng.
Không hổ là mình, thật lợi hại!
"Không hổ là Lương ca ca, thật lợi hại!"
Tần Thư Đồng lớn tiếng khen ngợi, trong ánh mắt tràn đầy sùng bái.
"Đâu có, trận pháp này đơn giản thôi mà, không đáng được khen như vậy." Hứa Tam Nhạn khiêm tốn xua tay.
"Ha ha, hiền chất quá khiêm tốn rồi. Trận pháp này là do một vị trận sư giỏi bố trí, người bình thường đừng nói tu bổ, ngay cả xem hiểu cũng khó."
Sau lưng truyền đến giọng nói của Tần Đồng Tri. Hứa Tam Nhạn quay đầu thi lễ: "Chào Đồng Tri đại nhân."
"Ba ba."
Tần Đồng Tri mặt mày hiền hòa, nói với Tần Thư Đồng: "Khách đến rồi mà không biết rót trà. "
"Con đi ngay." Tần Thư Đồng bước nhanh chạy đi.
Nhìn theo bóng lưng nàng rời đi, Tần Đồng Tri bất đắc dĩ cười một tiếng: "Con gái ta tính tình phóng khoáng đã quen, mong hiền chất đừng chê cười."
Hứa Tam Nhạn lắc đầu nói: "Thư Đồng hồn nhiên ngây thơ, ta rất thích."
Tần Đồng Tri không tiếp tục chủ đề này, mà chuyển sang chuyện khác: "Trong phủ có một thủy tạ, phong cảnh khá đẹp, hiền chất không có việc gì, hay là cùng lão hủ đến đó dạo một vòng, thế nào?"
“Cũng được, đại nhân mời."
Trong đình thủy tạ, hai người ngồi đối diện nhau, nhìn mặt hồ xanh biếc gợn sóng, mỗi người mang một tâm sự riêng.
Một lúc sau, Tần Đồng Tri chỉ vào bọc sau lưng Hứa Tam Nhạn, mở lời trước: "Lão phu thấy hiền chất luôn mang theo vật này, không biết có gì đặc biệt?"
Hứa Tam Nhạn giải thích: "Đây là sư phụ tặng cho, dặn rằng vật này không được mở ra, đợi thời cơ chín muồi tự khắc sẽ biết, nên ta cũng không biết bên trong đựng cái gì."
Tần Đồng Tri cười cười, ông chỉ thuận miệng hỏi một chút thôi. Rồi ông lại nói sang chuyện khác:
“Nghe nói hiền chất rất giỏi về trận pháp, hôm nay gặp mặt quả là danh bất hư truyền."
"Đại nhân quá khen, trận đạo mênh mông, tại hạ chỉ mới nhập môn thôi, không đáng nhắc tới."
Tần Đồng Tri khẽ gật đầu, đột nhiên lại hỏi: "Hiền chất có chí làm quan không? Với năng lực của hiền chất, việc vào kinh thành làm quan cũng không phải là không thể."
Làm quan ở kinh thành có thể ngày đêm hầu hạ bên cạnh Hoàng đế, tuy nói gần vua như gần cọp, nguy cơ hiểm họa đi kèm với lợi ích, nhưng cơ hội cũng nhiều hơn.
Hứa Tam Nhạn cúi đầu trầm tư, dường như đang thực sự suy nghĩ về vấn đề này.
Một lúc sau, hắn lắc đầu nói: "Tại hạ quen với cuộc sống nhàn tản, không muốn bị người khác ràng buộc. Huống hồ chúng ta tu tiên, chí tại tạo phúc cho thiên hạ, làm nhiều việc thiện. Nếu vào triều làm quan, chỉ sợ thân bất do kỷ."
Lời nói của Hứa Tam Nhạn có hàm ý, Tần Đồng Tri tự nhiên hiểu được, trong lòng cũng có chút tán đồng.
Một khi làm quan, người ta không còn là chính mình nữa. Luôn có người nghĩ rằng chỉ cần giữ vững ranh giới cuối cùng, thì có thể làm quan tốt. Nhưng ranh giới cuối cùng đâu phải dễ dàng giữ vững như vậy.
"Tạo phúc thiên hạ..."
Tần Đồng Tri không biết nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên bật cười, nhưng trong nụ cười lại ẩn chứa một tia đắng chát.
Ông tự nhận mình không phải là một vị quan tốt, nhưng cũng không phải là một kẻ ác quan. Mặc đù ông không thể lo cho thiên hạ, nhưng đối với những hiệp sĩ như Hứa Tam Nhạn, ông vẫn từ đáy lòng yêu thích.
"Nghe nói hiền chất đã bố trí trận pháp ở Chương Tri Thành, điều trị địa mạch phong thủy, một lòng làm việc thiện, không màng báo đáp, thật khiến người ta kính nể."
Hứa Tam Nhạn ngượng ngùng cười: "Đại nhân quá khen, chỉ là làm những việc trong khả năng thôi, không dám nhận lời khen. Sau khi xong việc ở đây, tại hạ còn muốn du ngoạn thiên hạ, làm chút việc có ích, để không phụ sự dạy dỗ của sư môn."
Hứa Tam Nhạn sớm tạo dựng hình tượng người tốt, để khi hắn khắc họa trận pháp cho những thành trì khác, sẽ không gây cảm giác đột ngột.
"Chỉ là tu vi trận đạo của tại hạ còn nông cạn, nếu có thể tự tay bố trí một tòa đại trận thì tốt..."
Nói đến đây, Hứa Tam Nhạn nhìn về phía xa xăm, rồi thất vọng lắc đầu: "Chi tiếc cơ hội khó tìm."
Tần Đồng Tri hiểu ý hắn, cười hỏi: "Chẳng lẽ hiền chất muốn để lại một bộ trận pháp cho Kiềm Châu Thành?"
Trong mắt Hứa Tam Nhạn ánh lên vẻ kích động, đột nhiên đứng dậy thi lễ, giọng đầy mong đợi nói: "Bá phụ có biện pháp sao?"