“Ngươi là ai?"
Hứa Tam Nhạn dừng bước, đáy mắt lóe lên tia sáng sắc bén, nhìn ra tu vi của đối phương: Mê Đạo cảnh viên mãn.
Tu vi này không tính là mạnh, nhưng cũng không yếu, không biết vì sao lại rơi vào tình cảnh này.
Trung niên nam tử kia nghe thấy có người, đáy mắt ánh lên vẻ mừng rỡ, vội vàng kêu cứu: "Ta là quản sự của Lý gia ở Mai thành, cầu đạo hữu cứu mạng!"
Lời vừa dứt, một bóng đen đột ngột thoát ra từ phía sau nam tử, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ hắn.
Quả là một con quỷ thúi
Không đợi Hứa Tam Nhạn ra tay, Lâm Phàm đã thoăn thoắt xông tới, chỉ hai ba chiêu đã đoạt mạng quỷ thú.
Hứa Tam Nhạn khẽ nhíu mày, con quỷ thú này cũng không mạnh, không biết làm thế nào mà dồn người này vào bước đường cùng.
"Ngươi là người của Lý gia?"
Thấy quỷ thú đã chết, nam tử mới thở phào nhẹ nhõm, nghiêm nghị nói: "Đúng vậy, tại hạ Lý Hải, Nhị quản sự của Lý gia, đa tạ đạo hữu đã cứu giúp."
Hứa Tam Nhạn khó hiểu hỏi: Người của Lý gia sao lại thê thảm thế này?”
Theo lộ trình, nơi này cách Mai thành không xa, tính ra là địa bàn của Lý gia, mà hắn lại là Nhị quản sự, tại sao lại rơi vào tình cảnh này?
Vẻ mặt Lý Hải lập tức ảm đạm, khuôn mặt tràn đầy vẻ thê lương, giọng trầm thấp: "Không giấu gì đạo hữu, Lý gia... chỉ sợ không còn nữa."
"Hả? Không còn nữa?"
Hứa Tam Nhạn giật mình, lập tức hiểu ra, xác nhận: "Là bị quái vật kia tập kích?"
“Ừm." Lý Hải lặng lẽ gật đầu.
"Tê ~"
Hứa Tam Nhạn hít sâu một hơi, đáy lòng thoáng chốc hiện lên cảm giác kinh sợ, không kìm được quay đầu nhìn Lâm Phàm, trong lòng phức tạp khó tả.
Đây chính là số mệnh!
Nếu không phải Lâm Phàm xuất hiện giữa đường làm chậm trễ không ít thời gian, theo lộ trình mà tính, giờ phút này hắn có lẽ đã chạm trán với con cự nhân huyết nhục kia, tuyệt đối không gặp được vị Nhị quản sự này để biết tin tức.
Dù không nguy hiểm đến tính mạng, cũng khó tránh khỏi tàn phế tay chân.
Lâm Phàm trừng mắt, không hiểu Thánh tử bỗng nhiên nhìn mình làm gì.
Nhưng hắn vốn luôn lễ phép, kéo khóe miệng nở một nụ cười tươi rói.
Hứa Tam Nhạn đáp lại bằng một nụ cười, xem ra vật trang sức hình người này nên mang theo bên mình cho an tâm, có thể gặp dữ hóa lành.
Thấy Thánh tử cười, Lâm Phàm càng cười tươi hơn.
Lý Hải đứng bên cạnh nhìn hai người, vội cúi đầu thấp hơn, đồng thời có chút khó hiểu.
Sao vậy? Lý gia bị diệt lại đáng vui mừng sao?
Hai người này chẳng lẽ đến tìm thù?
"Hai vị đạo hữu... từ đâu đến?"
Lý Hải đánh bạo hỏi, giờ phút này thân phận mình như cá nằm trên thớt, không cách nào phản kháng, hỏi rõ ràng để làm ma cũng được.
"À, chúng ta là người của Vương gia, phụng mệnh Đại phu nhân đến đây đón người. Nhưng bây giờ xem ra, chỉ sợ." Hứa Tam Nhạn lắc đầu đầy vẻ tiếc nuối.
Lý Hải lập tức thở phào nhẹ nhõm, Đại phu nhân của Vương gia là người của Lý gia, dù sao cũng coi như nửa người nhà, hai người này chắc sẽ không làm gì mình.
"Ầm ầm ~!"
Lý Hải vừa định mở miệng, nơi chân trời xa đột nhiên truyền đến một tiếng vang thật lớn, tựa như đất trời đảo lộn, địa long trở mình, Hứa Tam Nhạn cảm giác mặt đất dưới chân rung chuyển dữ dội.
"Chuyện gì vậy?" Lâm Phàm kinh hãi, vô ý thức hỏi.
Hứa Tam Nhạn cũng không rõ, nhưng hắn biết mình nên chạy.
"Đi!"
Hứa Tam Nhạn túm lấy Lâm Phàm định chuồn, Lý Hải vội vàng hô to: "Xin đạo hữu mang ta theo, ân cứu mạng sau này nhất định báo đáp!"
Hứa Tam Nhạn không có thời gian nói nhảm với hắn, suy nghĩ một chút rồi tiện tay kéo hắn theo, cực tốc bay về đường cũ.
"Ầm ầm ~!"
Mặt đất rung chuyển càng thêm kịch liệt, hai hàng cổ thụ nghiêng ngả, rễ cây ăn sâu dưới đất bật lên, vô số côn trùng bò lên trên.
Hứa Tam Nhạn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy trong sương mù dày đặc, một bóng cự nhân cao lớn như đội trời đạp đất hiện ra.
Chỉ nhìn thấy hình dáng, Hứa Tam Nhạn đã kinh hồn bạt vía, mọi suy nghĩ tan biến, trong lòng chỉ còn một ý niệm:
Chạy!
Chạy mau!
Quái vật này tuyệt đối không phải sức người có thể chống lại!
Sao nó lại to lớn đến vậy?
Sau khi nhìn kỹ, Lý Hải cau mày, giữa lông mày hiện lên vẻ lo lắng, thấp giọng lẩm bẩm: "Thứ này... hình như lớn hơn..."
"Hả?"
Hứa Tam Nhạn nghe rõ, vội hỏi: "Ý ngươi là trước đây nó không lớn như vậy?"
“Ừm, tuyệt đối không.”
Lý Hải trịnh trọng gật đầu: "Mấy ngày trước tấn công trận pháp, tuy cũng cao lớn, nhưng tuyệt đối không lớn như thế này."
"Có phải vì nó chiếm được lợi ích gì ở Lý gia không?" Hứa Tam Nhạn suy đoán.
"Có thể, nếu không nó đã không nóng lòng công thành phá trại như vậy, chắc chắn có nguyên nhân."
"Ừm..."
Câu chuyện dừng lại ở đó, Hứa Tam Nhạn cực tốc bay về phía xa, đến khi không còn thấy bóng dáng người khổng lồ, hắn mới tạm nghỉ ngơi.
"Đa tạ đạo hữu ân cứu mạng!" Lý Hải vừa ngồi xuống đất đã ôm quyền thi lễ.
"Không cần khách khí, cứu một mạng người hơn xây bảy tòa tháp."
Làm việc tốt mỗi ngày đã thành thói quen, Hứa Tam Nhạn cảm thấy không có gì đáng nói.
"Đúng vậy, thánh... đại ca ta là người tốt!"
Lâm Phàm vô cùng tán đồng, chỉ suýt nữa nói lộ ra miệng, may mà kịp thời sửa lại.
Lý Hải không phát hiện điều gì bất thường, giờ phút này tâm thần hắn bất ổn, trong đầu toàn là những suy nghĩ về tương lai.
Hứa Tam Nhạn trong lòng không vui, vừa mới nói cứu hắn xong nhất định sẽ báo đáp, giờ phút này lại như quên mất.
Ba người tạm nghỉ ngơi rồi tiếp tục lên đường, chuyến này của Hứa Tam Nhạn đã định trước là tay trắng, từ miệng Lý Hải biết được, muội muội của Đại phu nhân trời sinh ngốc nghếch, gặp họa diệt tộc thế này chắc chắn khó sống sót.
Lý Hải coi như mạng lớn, may mắn thoát ra khỏi vòng vây, nhưng nếu không gặp Hứa Tam Nhạn, chỉ sợ đã bỏ mạng trong miệng thú.
` Am ầml
Tiếng vang lại truyền đến từ chân trời, nghe thanh âm đang hướng về phía bọn họ, Hứa Tam Nhạn đột ngột quay đầu, chỉ thấy bóng dáng người khổng lồ kia xuất hiện lần nữa.
"Chuyện chẳng lành, bọn chúng chỉ sợ đang đuổi theo hướng Thiên Thu thành!" Hứa Tam Nhạn kinh hãi.
Phương hướng này chính là Thiên Thu thành không nghi ngờ gì!
"Đi mau!"
Không kịp nghĩ nhiều, Hứa Tam Nhạn túm lấy hai người đổi hướng bay đi.
"Đạo hữu, đi về phía kia, Loạn Vân sơn e là nguy hiểm, chúng ta tốt nhất ra ngoài trước." Lý Hải từ nhỏ lớn lên ở Loạn Vân sơn, biết rõ đường đi, để hắn dẫn đường.
"Được."
Hứa Tam Nhạn không chất vấn, giờ phút này ba người chính là châu chấu trên một sợi dây, Lý Hải dù ngốc cũng sẽ không hãm hại mình.
"Đi đường này ra ngoài là địa bàn của ai?" Hứa Tam Nhạn tranh thủ hỏi.
Lý Hải đáp: "Hòe Hồ Tả Khâu thị.”
Lâm Phàm nghe xong lập tức tỉnh táo: "Tả Khâu thị?"
Di Nhi nhà?
Dù hắn đã lâu không gặp Di Nhi, từ lần từ biệt liền chưa gặp lại, không biết nàng sống có tốt không?
Bệnh liếm chó của Lâm Phàm lại tái phát, bản thân còn lo chưa xong, lại có nhàn tâm đi quản người khác.
Hứa Tam Nhạn hiện tại không có tâm trạng nghe bọn họ kể chuyện tình yêu lãng mạn, hắn chỉ muốn chạy trốn!
...
Cùng lúc đó,
Ngoài Loạn Vân sơn ngàn dặm, trên một hồ nước rộng lớn, thuyền trúc trôi lững lờ theo gió.
Trên thuyền trúc, một thiếu nữ đang ôm hài nhi đùa, miệng nhẹ nhàng ngân nga ca dao:
"Ô oa boong boong, ô oa boong boong, cưới con dâu tè ra quần."
Hài nhi không cười, nàng lại vui vẻ: "Ha ha ha ~"