"Oô.”
Trong đêm tối, ánh trăng len lỏi qua khe hở chiếu vào phòng, hắt lên một bóng người mờ ảo. Hương Phi giật mình kinh sợ, vùng vẫy kịch liệt.
"Suỵt..."
Hứa Tam Nhạn đứng trước mặt Hương Phi, một tay bịt miệng nàng, cúi người ghé sát tai thì thầm, "Muốn sống hay muốn chết?"
"Ư..."
Hương Phi chợt im bặt, đương nhiên là muốn sống. Dù cuộc sống không như ý, ai lại muốn chết chứ?
"Vậy im lặng chút được không?"
Giọng Hứa Tam Nhạn tuy có vẻ thương lượng, nhưng Hương Phi chẳng còn lựa chọn nào khác, đành ngoan ngoãn gật đầu, khẽ khịt mũi đáp, "Ừm..."
Ẩn trong bóng tối, Hứa Tam Nhạn khẽ cười, từ từ buông tay, lòng bàn tay lướt từ miệng xuống cằm, qua cổ, rồi men theo làn da mịn màng trườn xuống ngực, chậm rãi...
"Hừ hừ..."
Hương Phi vô thức rên nhẹ, gò má ửng hồng, nhưng trong bóng đêm khó ai nhận ra.
Bàn tay thật nóng bỏng...
Ý nghĩ kỳ quái chợt nảy lên trong lòng Hương Phi. Có lẽ vì cô đơn quá lâu, lại thêm đã lâu không gần gũi đàn ông, khiến trái tim tưởng như mặt hồ phẳng lặng của nàng trỗi dậy những đợt sóng ngầm.
Chỉ là...
Thái giám thì làm được gì?
Ngoài việc làm nàng ướt át một thân.
Hương Phi đã đoán ra người sau lưng là ai. Là phụ nữ, nàng có giác quan thứ sáu nhạy bén. Ban ngày nàng đã nhận ra ánh mắt của tên tiểu thái giám kia không đứng đắn, quá nóng bỏng, quá xâm lược, hoàn toàn không giống ánh mắt của một hoạn quan. Hơn nữa...
Hương Phi khẽ rùng mình, nhớ đến vật cộm cộm dưới hông hắn...
Hóa ra vẫn chưa tịnh thân triệt để.
Chẳng bao lâu, trong phòng vọng ra tiếng rên rỉ đè nén, cùng với những lời nói mơ màng, "Thương em..."
...
"Chỗ đó..."
Ngoài cửa, Linh Nhi đang trực đêm gà gật, mơ hồ nghe thấy tiếng động trong phòng, chỉ biết lắc đầu ngao ngán.
Phòng không chiếc bóng đàn bà thật khổ...
Nhưng nàng thì khác gì?
...
...
"Haizz..."
Càn Hoàng ném sớ tấu trong tay, mệt mỏi rã rời tựa lưng vào ghế. Ánh mắt xuyên qua khung cửa sổ rộng nhìn lên bầu trời đêm, thất thần không biết nghĩ gì.
Hắn không hiểu, vì sao Tiên Hoàng trị vì hơn nghìn năm êm đềm thái trị, quốc thái dân an, mà hắn vừa kế vị hơn trăm năm, bao nhiêu chuyện rắc rối đã ập đến.
Họa Loạn Vân Sơn ngày càng nghiêm trọng, nếu không ngăn chặn kịp thời, cơ nghiệp tổ tông thật sự sẽ bị hủy trong tay hắn mất.
Tuy tai họa này không chỉ của riêng Càn quốc, mà ảnh hưởng đến toàn bộ Trung Châu. Theo lý thuyết, ngũ đại tông môn nên đồng lòng hiệp sức, cùng nhau vượt qua khó khăn, nhưng vấn đề là Càn quốc quá rộng lớn, hứng chịu xung kích trực diện, còn ngũ đại tông môn chỉ chiếm giữ mỗi nơi một ngọn Tiên sơn, tai họa tạm thời chưa lan đến họ. Thế nên họ có thể thản nhiên ngồi nhìn.
Nhưng Càn Hoàng không thể khoanh tay. Hắn đã nhận ra long mạch có dấu hiệu suy giảm. Một khi long mạch bị tổn hại, không phải chút ít bảo vật có thể bù đắp được.
Vì muốn mấy vị Thánh nhân ra tay, hắn đã dốc gần hết vốn liếng làm quân bài, cuối cùng Thiên Ý Phục Ma Tự của lão lừa trọc kia cũng không nhịn được, bằng lòng mời Thánh nhân xuất thủ.
Thượng Âm Sơn và Tự Nguyên Tông cũng bằng lòng phái người ra tay, lại không cần Càn quốc phải trả giá gì thêm, dù sao việc này kết thúc càng sớm càng tốt cho tất cả mọi người.
Mỗi lần nghĩ đến những nỗ lực và cái giá quá đắt phải trả, Càn Hoàng lại cảm thấy lòng đau như cắt.
Lúc này, ngoài cửa có tiếng báo, "Bệ hạ, Quan Tinh Đài có tấu trình."
"Trình lên."
Càn Hoàng hoàn hồn, lòng trĩu nặng. Quan Tinh Đài là cơ quan đặc biệt do Tiên Hoàng thành lập, phụ trách dò xét thiên tượng, dự báo tai kiếp.
Đối với sự suy thịnh của quốc gia đều có thể sớm biết được, dù mười lần thì bảy lần không chính xác, nhưng chỉ cần chuẩn một lần là đại sự.
Mà tấu chương do Quan Tinh Đài dâng lên chăng có gì tốt đẹp, chuyện tốt đâu cần họ trình.
Thái giám đẩy cửa bước vào, cung kính đặt một bản tấu màu đỏ tươi lên bàn, rồi khom người lui ra.
Càn Hoàng chuẩn bị tâm lý thật tốt, mở ra liếc nhìn, rồi "Bốp" một tiếng khép lại, đến nỗi ngón tay hơi run rẩy.
Hắn chỉ vừa kịp thấy mấy chữ, "Đế tinh lệch vị, yêu khí ngút trời..."
Đế tinh lệch vị?
Sao có thết
Từ khi Càn quốc lập quốc đến nay, chưa từng xảy ra chuyện này, xưa nay đều là Đế tinh rực rỡ, sao bỗng nhiên...
Càn Hoàng hít sâu một hơi, mở tấu chương ra lần nữa, "Đế tinh lệch vị, yêu khí ngút trời, Tham Lang tinh từ tây mà đến, lấn át Tử Vi, có ý thôn phệ thiên địa."
"Quốc vận bất ổn, Long khí chấn động, trấn quốc chi khí trắng đêm kêu gào, tai kiếp chẳng còn xa."
"Hô..."
Càn Hoàng hít sâu, đè nén nỗi sợ hãi, ánh mắt hoảng loạn.
Tham Lang tinh từ tây mà đến, lấn át Tử Vi, ý là nguy cơ từ phương tây mà đến.
Nhưng phương tây có nguy cơ gì?
Càn Hoàng nheo mắt, phương tây có... Đồng Tâm Ma Môn!
"Người đâu!"
Càn Hoàng đập mạnh tấu chương xuống bàn, đột ngột đứng dậy quát lớn.
"Bệ hạ."
"Nghiêm mật giám sát động tĩnh của Ma Môn, bất kỳ gió thổi cỏ lay nào cũng phải báo cho trẫm."
"Tuân lệnh."
...
...
Càn Hoàng vất vả quản lý quốc gia, có phần sơ sót hậu cung giai lệ, Hứa Tam Nhạn thay vua chia sẻ gánh nặng, không màng báo đáp, thật xứng danh một đời mẫu mực.
Cũng không hẳn là không màng báo đáp, hắn đã khổ cực như vậy, mượn long mạch sử dụng cũng đâu có gì quá đáng?
Hứa Tam Nhạn gối đầu lên đôi đùi mềm mại của Hương Phi, hít hà mùi hương thoang thoảng trong không khí, xòe tay nắm lấy đôi chân nhỏ nhắn của nàng mà vuốt ve.
Hương Phi sửa lại mái tóc rối, lau mồ hôi trên cổ, gò má ửng hồng, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
Đã bao nhiêu năm.
Từ khi vào cung, nàng chưa từng có cảm giác này. Ngay cả trước khi vào cung cũng chưa từng có cảm giác này.
Hương Phi tức giận búng trán Hứa Tam Nhạn, "Ngươi thật to gan, ngươi có biết chuyện này nếu bị phát hiện, mười cái đầu của ngươi ta cũng không đủ chặt, ngay cả người thân trong nhà cũng bị liên lụy."
"Đừng nói mấy lời vô ích đó, cứ nói có thoải mái hay không."
"Ừm..."
“Ha ha.
Hứa Tam Nhạn cười khẩy, tục ngữ có câu nợ nhiều không lo. Hơn nữa, đùa bỡn Hương Phi là Lâm Phàm, chứ có liên quan gì đến Hứa Tam Nhạn hắn?
"Được rồi, nàng nghỉ ngơi cho tốt, tối mai ta lại đến." Hứa Tam Nhạn đứng dậy sửa lại quần áo, thân hình chợt lóe rồi biến mất tại chỗ.
"Haizz..."
Sau cơn kích tình, Hương Phi trở lại bình tĩnh, nỗi ưu tư trong lòng lại trỗi dậy. Chuyện này vạn nhất bị người phát hiện thì phải làm sao đây...
Nhưng không thể phủ nhận, thật sự rất thoải mái.
...
Hứa Tam Nhạn không về chỗ ở. Giờ phút này trời đã tối đen, hoàng cung thắp nến sáng trưng, đèn lồng đỏ thẫm chiếu sáng những con đường, thỉnh thoảng có Ngọc Long vệ qua lại tuần tra.
Hắn muốn đến xem mấy nơi bí ẩn trong cung, xem long mạch rốt cuộc giấu ở đâu.
Theo người của Phủ Tông Nhân nói, Càn Hoàng thường lui tới hai nơi, thứ nhất là Thái Miếu thờ bài vị tổ tiên, thứ hai là một tòa gác cao tên là Quan Tinh Đài.