"Lương công tử?”
Cánh cổng sơn son mở rộng, Tưởng Vân Nhi lộ vẻ ngạc nhiên nhìn Hứa Tam Nhạn. Nàng không ngờ lại gặp hắn trước cửa nhà mình, trong lòng vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ.
"Tưởng tiểu thư, cô nương định đi đâu vậy?" Hứa Tam Nhạn nhìn Tưởng Vân Nhi ăn mặc lộng lẫy, thuận miệng hỏi.
Tưởng Vân Nhi vốn định đi dự tiệc theo lời mời, nhưng giờ phút này chẳng còn tâm trí nào nghĩ đến chuyện đó, vội vàng đáp, "Không đi đâu cả, chỉ định ra ngoài hóng gió thôi. Lương công tử mau mời vào."
Tưởng Vân Nhi nhiệt tình mời khách, chợt nhận ra bên cạnh Hứa Tam Nhạn còn có một người, vội vàng hành lễ, "Ra mắt Hà Thủ Bị."
“Tiểu thư không cần đa lễ."
Tưởng Vân Nhi dẫn hai người vào phủ, tự tay dâng trà, cử chỉ đoan trang, đại khí, khác hẳn với vẻ điên dại của Tần Thư Đồng, thật là cảnh đẹp ý vui.
Hứa Tam Nhạn nâng chén trà, chỉ cảm thấy hương thơm ngào ngạt, nhất thời không biết là hương trà hay hương thơm trên người Tưởng Vân Nhi.
Ngược lại, Tưởng Vân Nhi cứ đứng bên cạnh Hứa Tam Nhạn, tay bưng khay trà, như thể chưa xong việc. Bốn mắt nhìn nhau, dường như thấu hiểu tâm tư đối phương.
Hà Thủ Bị âm thầm lắc đầu. Với kinh nghiệm của mình, hắn dễ dàng nhận ra Tưởng Vân Nhi có cảm tình với 'Lương Vĩnh Trác'. Nhưng Tần Thư Đồng sẽ nghĩ gì? Hôm qua, dưới con mắt của bao người, màn anh hùng cứu mỹ nhân đã trói buộc hai người họ lại với nhau. Nếu Lương huynh đệ bỏ Tần Thư Đồng để cưới Tưởng Vân Nhi, Tần đồng tri còn mặt mũi nào nhìn ai?
Nhưng hôm nay lại có việc phải nhờ đến Tưởng tri phủ, không tiện cự tuyệt Tưởng Vân Nhĩ.
Nam nhân ba thê bốn thiếp vốn là chuyện thường tình, mấu chốt là cả hai cô nương này đều có thân phận phi phàm, không thể chấp nhận làm lẽ. Vậy nên chỉ có thể chọn một.
Hà Thủ Bị nghĩ đến mà thấy khó xử, không biết Lương huynh đệ sẽ làm thế nào.
"Ha ha, thảo nào sáng nay chim khách cứ hót mãi, hóa ra là hiền chất và Hà đại nhân cùng đến."
Hứa Tam Nhạn thầm bĩu môi. Cái thành Kiềm Châu này của các ngươi chim khách nhiều thật, lại còn hay nói nhảm nữa chứ.
Dù trong lòng oán thầm, hắn vẫn đứng dậy hành lễ, "Ra mắt Tri phủ đại nhân."
"Ha ha, không cần câu nệ, mời ngồi. Vân Nhi, gọi Long Nhi ra đây, để nó giao lưu nhiều hơn với những thanh niên tài tuấn như hiền chất, cả ngày cắm đầu tu luyện cũng không phải chuyện tốt."
"Dạ, phụ thân."
Tưởng Vân Nhi liếc trộm Hứa Tam Nhạn một cái, e thẹn quay người rời đi. Ánh mắt ấy ẩn chứa bao điều khó nói, vừa vui vẻ, vừa ngượng ngùng, lại xen lẫn cả tình ý, khiến người ta tim gan xao xuyến.
Chỉ một cái nhìn ấy thôi, nếu là Lâm Phàm ngây thơ kia, có lẽ đã sa vào lưới tình rồi.
Đăng cấp của nàng quả thực cao hơn Tần Thư Đồng rất nhiều.
Nếu ví nàng như vầng thái dương rực rỡ trên cao, chiếu sáng cả đất trời, thì Tần Thư Đồng chỉ là con đom đóm lạc lõng trong đêm tối, cố gắng lắm mới phát ra chút ánh sáng yếu ớt.
Hai người căn bản không thể so sánh.
Ba người uống trà trò chuyện. Lát sau, Tưởng Long Xương và muội muội cũng đến. Có Tưởng Vân Nhi góp mặt, bầu không khí lập tức trở nên náo nhiệt. Tri phủ cười ha hả nhìn con gái từng chút một xích lại gần Hứa Tam Nhạn, không hề ngăn cản, ngược lại còn vui mừng khi thấy chuyện thành.
Trong mắt Tưởng tri phủ, Hứa Tam Nhạn là một thanh niên tài tuấn, xứng đáng với con gái ông, thậm chí còn coi như Tưởng Vân Nhi trèo cao.
Đừng nhìn ông là Tri phủ quyền thế nghiêng trời, trong cái thế giới mà sức mạnh cá nhân mới là tối thượng này, nếu không có tu vi làm hậu thuẫn, quyền lực lớn đến đâu cũng chỉ như hoa trong gương, trăng trong nước, thoáng chốc tan biến.
Tưởng Long Xương thì tò mò về Hứa Tam Nhạn hơn. Hắn muốn biết người này tu luyện thế nào mà ở tuổi này đã đạt tới cảnh giới như vậy, khiến những người cùng thế hệ không thể sánh kịp.
Hà Thủ Bị vừa trò chuyện với Tri phủ, vừa tìm cơ hội mở lời. Hắn không quên mục đích chuyến đi này, dù sao đã nhận đồ của người ta thì phải làm việc.
Đúng lúc chủ đề câu chuyện nhắc đến việc Hứa Tam Nhạn bày trận ở Chương Tri thành, Hà Thủ Bị thuận thế nói, "Không giấu gì đại nhân, hai người chúng tôi đến đây lần này là có liên quan đến chuyện này."
"Ồ? Xin nói rõ."
Tri phủ chỉnh trang lại vẻ mặt, hiểu rằng chuyện chính sắp bắt đầu.
Thực ra, ngay khi Hứa Tam Nhạn và Hà Thủ Bị vừa đến, ông đã biết là có việc. Nếu không, hai người họ đã không cùng nhau đến đây.
Hơn nữa, ông còn đoán được Hà Thủ Bị chắc chắn đã nhận đồ của người ta, nếu không thì đã không vội vàng mở lời như vậy.
Ông hiểu rất rõ Hà Thủ Bị. Bề ngoài nhìn hào sảng, không câu nệ tiểu tiết, nhưng thực chất bên ngoài thô kệch, bên trong tinh tế, không hề thiếu sự khôn ngoan.
Thế là Hà Thủ Bị giải thích rõ ngọn nguồn, cuối cùng nói, "Lương huynh đệ nói, việc bày trận cần thiết do một mình hắn gánh vác, tuyệt không dùng đến một đồng linh thạch nào từ phủ khố."
Hứa Tam Nhạn đứng dậy hành lễ thật sâu, "Tri phủ đại nhân đã cho vãn bối cơ hội tôi luyện trận pháp, đó đã là ân huệ lớn lao, sao dám mặt dày đòi hỏi thêm.”
Tưởng tri phủ không vội trả lời, nhẹ nhàng gõ mặt bàn, đôi lông mày đen trắng đan xen nhíu chặt, trầm ngâm suy nghĩ.
Nghe qua thì việc này không có gì xấu cho Kiềm Châu thành, ngược lại toàn là lợi ích. Không những không cần họ bỏ ra một đồng linh thạch nào, còn có thể nhận được một tòa đại trận. Nếu suy nghĩ theo lối thông thường, ai cũng muốn chiếm món hời này.
Nhưng ông là người từng trải, lăn lộn quan trường bao năm, sự khôn ngoan còn nhiều hơn cả lông trên người. Dù chỉ phát giác một chút gì đó không ổn, ông cũng sẽ không làm.
Và chuyện này, ông mơ hồ cảm thấy không ổn. Không thể nói vấn đề nằm ở đâu, nhưng trong lòng cứ có cảm giác như vậy.
Đến tuổi này, ông không cầu tiến thân, chỉ mong bình an vô sự là kết quả tốt nhất.
Trích dẫn một câu 'danh ngôn' – Ta thà rằng không làm gì cả, còn hơn phạm sai lầm.
Hứa Tam Nhạn vẫn khom người, Tri phủ cụp mắt trầm ngâm, không nói một lời, không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.
Tưởng Vân Nhi thấy không khí không đúng, muốn mở miệng cũng không dám nói gì. Nàng biết chuyện này không phải việc nàng có thể xen vào.
Đừng nhìn ngày thường phụ thân cưng chiều nàng đủ kiểu, nhưng hễ gặp phải quyết định trọng đại, tuyệt đối không cho phép nàng nói nửa lời.
Đó là sự khác biệt giữa nàng và Tần Thư Đồng. Nàng hiếu rõ vị trí của mảnh hơn.
Rất lâu sau, Tưởng tri phủ mới chậm rãi mở miệng, "Việc này không phải là không thể, nhưng lão phu có ba điều kiện."
Hứa Tam Nhạn mừng rỡ trong lòng. Đừng nói ba điều kiện, ba mươi điều hắn cũng bằng lòng, chỉ cần đại trận thành hình, tất cả sẽ tan thành mây khói.
"Đại nhân xin cứ nói, vãn bối không dám không theo!"
Tưởng tri phủ vuốt râu nói, "Trong phủ nha cũng có mấy vị Trận sư, nhân cơ hội này mời hiền chất chỉ bảo cho họ một phen, cũng có thể giúp hiền chất làm chút việc vặt, như vậy rất tốt phải không?"
Hứa Tam Nhạn hơi nheo mắt lại. Đây đâu phải là mời hắn chỉ bảo, đây rõ ràng là phái người giám sát hắn, tránh hắn làm bậy.
Nhưng Hứa Tam Nhạn cũng không sợ. « Nạp Hồn Tồn Minh đại trận » phức tạp nhiều biến, không sợ người khác nhìn ra dị dạng, thế là gật đầu đồng ý, "Không vấn đề gì."
"Ừm, chuyện thứ hai, mong hiền chất khi bày trận đừng gây ảnh hưởng đến dân sinh. Nếu không, dù lão phu bằng lòng, e rằng Thứ sử đại nhân cũng sẽ không đồng ý."
"Xin đại nhân yên tâm, vãn bối hiểu rõ, tuyệt đối sẽ không gây ảnh hưởng đến bách tính."
"Tốt, vậy còn một chuyện cuối cùng. Chuyện này cũng cất giấu một chút tư tâm của lão phu, hiền chất không đáp ứng cũng không sao."
Nói rồi, Tưởng tri phủ hững hờ nhìn sang Tưởng Vân Nhị.