Lữ gia trưởng lão quay đầu lại, thần sắc thoáng chút nghi hoặc, không rõ nguyên do.
Hứa Tam Nhạn gắt gao nhìn chằm chằm vào biểu lộ của Lữ gia trưởng lão, không bỏ sót dù chỉ một biến đổi nhỏ nhất.
Nhưng đáng tiếc, hắn không phát hiện ra điều gì.
"Tốt."
Lữ gia trưởng lão không tranh cãi, quay người đi về phía một ngả rẽ khác. Hứa Tam Nhạn theo thói quen nheo mắt lại, đảo mắt giữa hai lối đi, cuối cùng nhấc chân đuổi theo.
Trong bóng tối chỉ có tiếng bước chân rất nhỏ. Đôi mắt Hứa Tam Nhạn ánh lên một tia sáng nhạt, giúp hắn nhìn rõ mọi vật dù trong đêm tối.
Càng đi sâu vào, hắn càng cảm thấy bất an, dường như có một mối nguy hiểm tiềm ẩn đang trỗi dậy trong lòng. Người khác có lẽ cho là ảo giác, nhưng Hứa Tam Nhạn thì không. Đến cảnh giới của hắn, khả năng dự cảm nguy cơ đã vô cùng nhạy bén, nếu không có chuyện gì xảy ra, cảm giác này tuyệt đối sẽ không xuất hiện.
Hứa Tam Nhạn đột ngột dừng bước, không nói một lời.
Ngay sau đó, Lữ Vãn Chiết đi ngay trước mặt hắn cũng dừng lại.
Tiếp theo là Nhạc Sơn Hà, Nhạc gia lão tổ, và Lữ gia trưởng lão ở phía trước nhất, tất cả đều đồng loạt dừng chân. Mười mấy người không ai mở miệng, cũng không ai quay đầu.
Cảnh tượng bỗng chốc trở nên quỷ dị tột cùng. Hứa Tam Nhạn dựng hết cả tóc gáy, đáy lòng lạnh toát.
Xảy ra từ khi nào?
Bọn chúng xảy ra chuyện từ lúc nào?
Mình rõ ràng đi ngay sau lưng bọn họ, tại sao lại hoàn toàn không phát giác?
"Két... Két..."
Âm thanh ri sét của bánh răng máy móc vang vọng trong đêm tối, chói tai đến mức khiến người ê buốt cả răng. Từng cái đầu chậm chạp xoay chuyển, thân thể bất động, xương cổ bị kéo đứt một cách thô bạo, nhưng bọn họ dường như không hề hay biết.
Khuôn mặt xinh đẹp của Lữ Vãn Chiết tràn đầy vẻ bình tĩnh, đôi mắt đen trắng rõ ràng cũng không còn chút sinh khí, cứ thế trừng trừng nhìn Hứa Tam Nhạn.
Gương mặt Nhạc gia lão tổ run rẩy dữ dội, con ngươi hết lật lên rồi lại trở về bình thường, dường như đang chống lại một thứ gì đó.
Vụt!
Ngay khi mắt lật lên một cái, Nhạc gia lão tổ không còn vùng vẫy nữa, trở nên không khác gì những người khác. Hứa Tam Nhạn mím môi, không biết nghĩ đến điều gì, khóe miệng chậm rãi nhếch lên một tia khinh miệt, "Hừ, làm trò quỷ!"
Những năm này hắn đã trải qua quá nhiều, sống chết không biết bao nhiêu lần, sao có thể bị mấy thứ quỷ quái này dọa sợ?
Chỉ là vừa rồi hắn có chút bất ngờ mà thôi. Huống hồ, Lữ gia trưởng lão và những người khác đều trúng chiêu, chỉ có hắn là bình an vô sự, chẳng phải chứng minh thứ quỷ quái kia không làm gì được hắn sao?
Tu vi Hợp Đạo viên mãn mang lại cho hắn sức mạnh vô song!
"Nếu ngươi chỉ có chút thủ đoạn này, e rằng hôm nay khó mà giữ chân được ta. Hay là ta giới thiệu cho ngươi một sư phụ nhé, nàng tên là Lan Lan, giá cả phải chăng, lại còn biết chiều khách, so với ngươi mạnh hơn nhiều."
Đều là quỷ, nhưng Lan Lan phong tình vạn chủng, khiến người lưu luyến không rời. Nhìn lại ngươi xem, chỉ biết dọa người, so sánh hai bên, thủ đoạn ai cao ai thấp quá rõ ràng.
Hứa Tam Nhạn không biết nó có nghe hiểu hay không, có lẽ là sự khinh miệt trong lời nói đã kích thích nó, Lữ gia trưởng lão và những người khác điên cuồng xông tới.
"Hừ, lúc còn sống ta còn chẳng thèm để mắt đến các ngươi, chết rồi còn muốn làm loạn à?"
Hứa Tam Nhạn ngạo nghễ, thậm chí không cần triệu hồi Thiên Đạo ấn ký, chỉ khẽ vung tay, pháp lực bành trướng như hồng thủy quét sạch trong đường hầm, khí thế vô cùng mạnh mẽ.
Lữ gia trưởng lão hứng trọn đòn, thân thể tan nát thành từng mảnh như búp bê vải rách. Sự khác biệt về thực lực quá lớn đã hoàn toàn bộc lộ vào lúc này.
Cho các ngươi biết thế nào là người mạnh nhất dưới Thánh nhân!
Hứa Tam Nhạn nhếch mép, nhìn mười mấy người máu tươi văng đầy vách đá, những thi thể không còn nguyên vẹn dính bết vào nhau, bỗng cảm thấy tiếc nuối, "Lữ Văn Chiết thật ra dáng dấp không tệ, uổng công."
Hôm nay lại lãng phí rồi.
Hứa Tam Nhạn ngước mắt nhìn thẳng vào sâu trong đường hầm, hoàn toàn không để ý đến vết máu trên vách đá. Cảm giác nguy hiểm ban đầu trong lòng dần tan biến, trở nên bình tĩnh trở lại.
Thật ra, trải qua chuyện này cũng coi như tốt cho hắn. Nếu thứ quỷ quái kia không ra tay, Hứa Tam Nhạn sẽ không biết rõ lai lịch của nó, trong lòng sẽ luôn thấp thỏm. Nhưng sau chuyện này, Hứa Tam Nhạn đã biết được năng lực của thứ quỷ quái kia, nên không còn lo lắng nữa.
Dù nó có thể dễ dàng thu thập Lữ gia trưởng lão và những tu sĩ Luyện Hồn cảnh khác, nhưng đối với cường giả Hợp Đạo viên mãn như Hứa Tam Nhạn, nó vẫn còn có chút bất lực.
"Xem ra những bức bích họa bên ngoài là do ngươi vẽ?” Hứa Tam Nhạn lấm bẩm rồi bước vào trong, vẻ mặt vô cùng thả lỏng, nhưng trong lòng vẫn luôn cảnh giác.
Dù trong lời nói hắn chê bai đối phương, nhưng vẫn phải dốc hết tinh thần. Sư tử vồ thỏ cũng phải dùng hết sức, không được chủ quan khinh suất.
Thứ quỷ quái này rõ ràng có thần trí, thậm chí trí tuệ còn không thấp, chắc hẳn đã được tạo ra từ mấy vạn năm nay.
Quỷ và quỷ khác nhau. Giống như Lan Lan, trời sinh đã có thần trí, vì các nàng vốn là người, bị Tiên nhân dùng đại pháp lực rút hồn phách, ném vào trong bí cảnh, tam hồn thất phách còn nguyên vẹn, thần trí không cần phải tạo ra.
Còn loại quỷ vật này, lại bị người luyện hóa, xóa đi thần trí, chỉ còn lại bản năng giết chóc.
Tựa như sự khác biệt giữa một người phụ nữ bình thường và một con búp bề silicone.
Nhưng tình huống hiện tại là, con búp bê silicone lại sinh ra thần trí!
"Tặc tặc..."
Hứa Tam Nhạn tặc lưỡi, nghĩ đến đây bỗng cảm thấy hưng phấn là chuyện gì xảy ra?
Nếu búp bê silicone có thần trí, hắn cưỡng ép xâm nhập, có coi là cưỡng hiếp không?
Đối phương không có nhân quyền, cũng không tính chứ?
Nghĩ đến đây, Hứa Tam Nhạn lắc mạnh đầu, phát giác tư tưởng của mình có vẻ có vấn đề, sao có thể nghĩ đến loại chuyện này chứ?
Thật sự vi phạm sơ tâm tu hành của mình!
Thế mà lại bắt đầu nghĩ đến cái gì nhân quyền không nhân quyền, tu vi thấp hơn mình thì làm gì có nhân quyền?
Chính mình trải qua bao nhiêu kiếp nạn, cố gắng tu hành đến nay, đâu phải vì bảo vệ nhân quyền của người khác, càng không phải vì chịu sự ước thúc của thế tục, mà là vì tùy tâm sở dục, tùy ý làm bậy!
Hắn chỉ cần cân nhắc xem mình có muốn hay không, chứ không cần quan tâm đối phương có nguyện ý hay không!
"Hy vọng ngươi có dáng vẻ xinh đẹp một chút..."
"Búp bê silicone."
...
Cuối hành lang, Hứa Tam Nhạn đưa tay vuốt ve cánh cửa đá trước mặt. Trên cửa đá khắc chi chít những đường vân, những đường vân này hắn vô cùng quen thuộc, chính là trận văn của « Nạp Hồn Tồn Minh đại trận ».
Vô số trận văn tầng tầng lớp lớp bao phủ trên cửa đá, tạo thành một cấm chế phức tạp, dường như đang phong ấn cái gì, cũng có thể là đang bảo vệ cái gì.
Từng đợt âm phong xuyên qua cửa đá truyền ra, Hứa Tam Nhạn cảm nhận tỉ mỉ, giống hệt âm phong lúc trước, nói cách khác, tất cả mọi chuyện trước đó đều do thứ quỷ quái này bên trong gây ra.
Hơn nữa, nó dường như có thể điều khiển âm phong, chắc hẳn những bức bích họa bên ngoài cũng được điêu khắc bằng phương pháp này, trách sao nhìn lộn xộn như vậy, hóa ra là dùng âm phong khắc ra.
"A!!!"
Tiếng gào thét quen thuộc vang lên, tiếng thét của vạn quỷ tỉnh giấc rõ ràng truyền ra từ sau cánh cửa, dường như biết có người ở phía bên kia cửa đá, lúc này trong giọng nói tràn ngập sự phấn khích và the thé.
Hứa Tam Nhạn cảm thấy khó chịu, "Đừng có gào, lát nữa cho ngươi xem bảo bối!”