Ánh kiếm vàng rực rỡ cùng chưởng ấn xanh biếc đồng loạt tấn công, tạo nên một vụ nổ long trời lờ đất. Lịch Vô Hành còn nhanh tay hơn một bước, một luồng u quang lao vun vút về phía cổ Hứa Tam Nhạn. Ba người cùng lúc ra tay, dường như hắn không còn đường lui.
"Oanh!"
Cự chưởng tan biến, kiếm quang tiêu trừ, sóng khí cuồn cuộn lan ra, những vầng sáng đủ màu sắc đan xen, vừa mạnh mẽ vừa chói mắt.
Bên dưới thành, vô số nhà cửa sụp đổ, dân chúng không đứng vững ngã nhào, nhưng chẳng ai để ý, tất cả đều dán mắt lên không trung.
Vầng sáng tan đi, một thân ảnh lơ lửng giữa không trung. Chiếc áo bào xanh đã hóa thành bột mịn, ngay cả chiếc đại phiên luôn quấn trên người cũng không chịu nổi dư chấn chiến đấu mà đứt gãy. Một quả trái cây tối tăm mờ mịt nằm trong bàn tay dữ tợn.
Đây là lần thứ hai trái cây bí cảnh lộ điện trước mắt mọi người.
"Tê!"
Dân chúng bên dưới hít sâu một hơi, mắt đầy vẻ khó tin. Gặp phải công kích đến mức này mà vẫn hoàn toàn vô sự?!
Thậm chí đến một vết sẹo cũng không có!
Chỉ thấy vị trí của Hứa Tam Nhạn đã bị thay thế bởi một quái vật. Quái vật kia hai chân bốn tay, diện mục dữ tợn, ba con mắt đen kịt, môi hé mở để lộ hàm răng nanh như muốn cắn xé người, vô cùng hung hãn.
“Đạo Thể?”
Tần đồng tri mặt mày ngưng trọng.
"Thể tu!"
Giọng Lịch Vô Hành trầm thấp.
Ở cảnh giới của bọn họ, rất ít người tu luyện Đạo Thể, vì pháp thuật uy lực mạnh hơn nhiều.
Hơn nữa, lấy thân thể chống đỡ pháp thuật có quá nhiều yếu tố bất định và nguy hiểm, nên ít ai chuyên tâm vào con đường này.
Không ngờ người này lại có thể luyện thân thể đến mức như vậy, ba người toàn lực tấn công mà không hề gây tổn thương mảy may!
"Ha ha, chư vị chỉ có chút bản lĩnh này thôi sao?"
Giọng nói chói tai vang lên, giọng Hứa Tam Nhạn the thé như mèo cào thủy tinh, khiến lòng người run rẩy.
Không ai đáp lời, tất cả đều tập trung cao độ, sẵn sàng nghênh địch.
Màn sáng trên không ngày càng ngưng tụ, bầu trời xanh trong đã biến thành một màu đỏ máu. Ánh đương xuyên qua màn đỏ rọi xuống mặt đất, phủ lên vạn vật một lớp sa đỏ, tựa như ngày tận thế.
"Hô..."
Gió thổi mạnh hơn. Trong Kiềm Châu thành tĩnh mịch im ắng, còn bốn thành trì khác thì đại loạn, dân chúng tán loạn như ruồi không đầu, liều mạng chạy trốn, mong thoát khỏi phạm vi trận pháp.
Khi đại trận nổi lên, một số dân chúng tình cờ ở biên giới. Có người muốn chạy ra, nhưng vừa chạm vào màn sáng đã phát ra tiếng kêu thảm thiết. Cả người họ tan chảy như nến gặp lửa, huyết nhục bốc hơi, những sợi huyết khí bốc lên trời như khói bếp.
Chốc lát sau, chỉ còn lại một đống xương trắng tản mát, trên mặt đất không có một vệt máu.
Cảnh tượng này khiến những người khác kinh hãi, vội lùi lại, không dám tùy tiện chạm vào.
Bên ngoài trận pháp, Kiềm Châu Thứ sử Tôn Ứng Đường sắc mặt âm trầm, mặt lưỡi cày như sắp nhỏ ra nước. Giang Du sợ hãi đến nỗi không dám thở mạnh.
Ông không nhận ra trận pháp này, càng không biết cách phá giải. Dùng vũ lực hoàn toàn vô hiệu, dù ông tấn công thế nào cũng không thấy hiệu quả.
Giang gia lão tổ cũng bó tay, chỉ có thể chờ trận pháp tự giải trừ.
Trái lại, trong Kiềm Châu thành, các loại ánh sáng lập lòe, chém giết kịch liệt. Sau một tiếng nổ lớn, hai bên tách ra. Hứa Tam Nhạn ngạo nghễ đứng đó, mấy vết sẹo trên người nhanh chóng khép lại, trong nháy mắt khôi phục như cũ.
Lịch Võ Hành ôm lấy cánh tay cụt, mặt lộ vẻ kinh hãi. Một cánh tay đã bị xé đứt tận gốc, máu tươi như suối nhỏ chảy ra.
Tần đồng tri vì thực lực yếu hơn nên bị nhiều người đánh trúng ngực, ngã xuống đất không rõ sống chết.
Tưởng tri phủ hít sâu một hơi, mặt lộ vẻ quyết tâm nhìn Hứa Tam Nhạn, "Việc này đều do lão phu gây ra, cũng để lão phu kết thúc!"
Nếu không phải lúc trước ông gật đầu đồng ý, đã không có hậu quả xấu này.
Bây giờ Tưởng tri phủ muốn gánh hết tội lỗi lên mình, kéo Hứa Tam Nhạn đồng quy vu tận!
Dứt lời, thân thể ông phồng lên như quả bóng, chiếc quan bào rộng lớn nhanh chóng căng ra, rồi vỡ toạc.
Lịch Vô Hành nghiến răng, gắng gượng phóng tới Hứa Tam Nhạn, muốn tranh thủ thời gian cho Tưởng tri phủ.
Hà Thủ Bị cũng không nói một lời xông lên. Dù thực lực yếu hơn, ông cũng phải góp một phần sức.
Hứa Tam Nhạn nheo mắt, ngẩng đầu nhìn lên trời, nhếch miệng cười dữ tợn, "Không cần phải gấp, các ngươi đều phải chết!"
Dứt lời, hắn mặc kệ Lịch Vô Hành và những người khác đang tấn công, tự mình điều động pháp lực quanh thân, linh khí mãnh liệt phóng lên trời, hòa vào khung trời đỏ rực!
Thời gian đến rồi!
"Nghịch!!"
Hứa Tam Nhạn ngửa mặt lên trời hét lớn. Đột nhiên, vô số trận văn trên bầu trời nhúc nhích như nòng nọc, lại như mực tàu từ từ loang ra, hoàn toàn bao phủ màn sáng, không một tia sáng nào lọt vào, chỉ còn lại một màu đỏ máu đơn điệu.
Lịch Vô Hành vì tâm tình kích động mà hai mắt đỏ ngầu, một cánh tay vung nắm đấm khổng lồ nện xuống, mặc cho máu tươi từ đầu cánh tay cụt văng tung tóe.
Tần Thư Đồng đang quan chiến chú ý thấy, máu của Lịch Vô Hành không văng xuống dưới, mà bay ngược lên trời...
Không đúng!
Tần Thư Đồng kinh hãi nhìn cha mình. Máu mà Tần đồng tri nôn ra trên mặt đất như có sinh mệnh, ngưng tụ thành những giọt châu lơ lửng bay lên trời.
"Oanh!"
Một tiếng nổ lớn vang lên. Tần Thư Đồng theo bản năng ngẩng đầu nhìn, thấy công kích của Lịch Vô Hành bị một quả cầu ánh sáng đỏ ngòm xoay tròn chặn lại!
Bên cạnh Hứa Tam Nhạn xuất hiện một quả cầu ánh sáng, bao bọc hắn lại, mọi thủ đoạn đều không thể gây tổn thương mảy may!
Thấy cảnh này, Tần Thư Đồng cảm thấy tuyệt vọng. Nhiều người liên thủ mà vẫn không phải đối thủ của hắn, chỉ có thể đặt hết hy vọng vào Tưởng tri phủ. Còn Hứa Tam Nhạn nhắm nghiền ba mắt, một lòng điều khiến trận pháp. Những giọt máu bay lên không trung từ từ hòa vào quả cầu ánh sáng quanh thân, khiến màu sắc càng đậm thêm!
Chợt, trên đường phố vang lên tiếng kêu sợ hãi, "Nương!!"
"Cha, cha làm sao vậy!"
"A! Tay của ta!"
Tần Thư Đồng vội chạy ra đường, đảo mắt một vòng, trong lòng kinh dị.
Ánh sáng đỏ từ trên trời bắn xuống như có tính ăn mòn, làn đa trần trụi của dân chúng bắt đầu nát rữa, tan biến. Vết thương như bị lửa thiêu đốt, huyết nhục hóa thành khí thể bay lên trời.
Tần Thư Đồng trơ mắt nhìn một ông lão ngã xuống đất, trong chớp mắt tan chảy chỉ còn lại một bộ xương khô!
Không chỉ vậy, ngay cả những cây cổ thụ bên cạnh cũng khô héo nhanh chóng, mất đi sinh mệnh.
Tà trận...
Đây là một tòa tà trận!
Kiềm Châu thành bây giờ là địa ngục trần gian, và người tạo ra tất cả, lại là người mình từng yêu.
Tần Thư Đồng mờ mịt đứng tại chỗ, ngây ngốc ngẩng đầu nhìn lên trời, nhìn Hứa Tam Nhạn đang bị bao bọc trong quả cầu, lẩm bẩm, "Vì sao..."
"Ngươi tại sao phải làm như vậy?"
Hai hàng nước mắt chảy dài trên má. Bỗng nhiên cảm thấy da hơi nhói, Tần Thư Đồng cúi xuống xem xét, cổ tay trần trụi đã xuất hiện một vết nát rữa.
Hứa Tam Nhạn trên trời dường như nghe thấy chất vấn của nàng, lại như cảm ứng được gì đó, ánh mắt quét xuống, chạm phải ánh mắt nàng.
Một kẻ như Chân Ma, lăng không nhìn xuống.
Một người mặt buồn bã, lòng đầy khó hiểu.