Dưới chân Xích Long sơn, Lâm Phàm ngoái đầu nhìn ngọn núi lần cuối, rồi dứt khoát quay người rời đi.
Suốt thời gian qua, hắn chìm sâu trong sự hoài nghi bản thân.
Từ khi nghe tin Hứa Tam Nhạn gây ra chuyện tày trời ở Kiềm Châu, hắn luôn sống trong mờ mịt.
Năm tòa thành trì, hơn trăm vạn sinh linh, tất cả đều tan thành tro bụi, chỉ để đổi lấy một bước đột phá cảnh giới?
Vậy mà, hắn lại trở thành kẻ đồng lõa!
Lâm Phàm biết Hứa Tam Nhạn thu thập Hồn Tinh để làm gì, hắn là để bố trí trận pháp kia.
Nhưng hắn vẫn không thể hiểu nổi, sao Hứa Tam Nhạn có thể nhẫn tâm đến vậy, chẳng lẽ hắn không còn chút lương tri nào sao?
Lâm Phàm quyết định rời khỏi Thánh tông. Ân tình Thánh tử coi như đã trả hết sau chuyện này, từ nay về sau không còn nợ nhau gì nữa!
Hiện tại hắn cũng chẳng biết đi đâu, bèn chọn bừa một hướng, cất bước rời đi, dự định ngao du thiên hạ.
Và hướng hắn chọn, chính là kinh thành Càn quốc.
...
Thượng Âm sơn, hôm nay là ngày đại hỉ của Thượng Âm sơn. Mặc Thiên Thiên, đệ nhất mỹ nữ đương đại, người nổi danh khắp thiên hạ nhờ sắc đẹp, cuối cùng cũng lên xe hoa.
Người cưới nàng chính là Hoan Hỉ Nhi, con ruột của Tự Long đạo nhân, nghĩa phụ Mặc Thiên Thiên.
Chính là cái người trước kia mất hồn nên ngây ngốc, sau đó bù đắp được ở Bách Thánh bí cảnh, lại trời xui đất khiến dung hợp hồn phách của Tả Khâu Trinh, lão lục trong Hòe Hồ Thất Anh, đồng thời còn có một sinh hồn thượng cổ, ba hồn hợp làm một. Dù thân thể do Hoan Hỉ Nhi chủ đạo, nhưng khó tránh khỏi chịu ảnh hưởng từ hai người kia.
Nhưng được cái không còn ngây ngốc, coi như có mất có được.
Mặc Thiên Thiên trùm khăn cô dâu, ngồi ngay ngắn trên giường. Dù hôm nay là ngày đại hị, nàng lại chẳng vưi vẻ như mong đợi, thậm chí hơi bần thần.
Nàng mấy chục năm giữ mình trong sạch, vậy mà ở Bách Thánh bí cảnh lại liên tiếp bị Quỷ Vương, Hứa Tam Nhạn đùa bỡn. Ký ức đau thương ấy hằn sâu trong đáy lòng, mỗi lần nhớ lại là mỗi lần đau đớn tột cùng. Bây giờ Quỷ Vương đã chết, chỉ còn lại Hứa Tam Nhạn, nhưng trớ trêu thay…
Mặc Thiên Thiên nghĩ đến tin tức mới nhận được không lâu, Hứa Tam Nhạn thế mà đã phá cảnh Hợp Đạo. Nàng lập tức cảm thấy cơ hội báo thù càng thêm mong manh.
“Hứa Tam Nhạn!”
Mặc Thiên Thiên vô thức lẩm bẩm. Nha hoàn bên cạnh cúi đầu làm bộ không nghe thấy, trong lòng lại oán thầm… Tiểu thư sao vậy, ngày đại hỉ còn nhắc đến cái tên đàn ông kia?
Một bên khác, Tự Long đạo nhân cầm chặt tín kiện trong tay, ánh mắt do dự bất định.
Càn Hoàng nói có lý, tai kiếp này ảnh hưởng quá rộng. Nếu không ngăn chặn, sẽ chẳng có kết cục tốt đẹp cho ai cả.
Người phụ nữ bên cạnh thấy sắc mặt chồng không tốt, lên tiếng khuyên, "Chuyện trọng đại, hay là đợi hôn sự xong rồi đi xem sao. Nhưng tốt nhất vẫn là trước đừng kinh động Tông chủ, đợi có kết luận rồi hãy nói."
"Ừm..."
Tự Long đạo nhân chậm rãi gật đầu, rồi nói thêm, "Hai đứa nó cũng nên đi theo ta, ra ngoài nhìn chút việc đời."
“Ừm, nên thế." Phụ nhân đồng tình.
Nàng biết ý chồng. Dù thiên hạ đều biết Hoan Hỉ Nhi là con của hai người, nhưng vì luân thường đạo lý, họ chưa từng chính miệng thừa nhận. Bây giờ Hoan Hỉ Nhi đã khôi phục bình thường, cũng nên cho nó lộ diện trước người đời.
Bởi vì phu nhân của Tự Long đạo nhân, chính là dì ruột của mình.
…
"A!"
Tiếng gào thét thê lương của quỷ vật vọng ra xa trong đường hầm.
Hứa Tam Nhạn dừng bước, lắng nghe âm thanh từ sau cánh cửa đá, rồi đột nhiên hỏi, "Ngươi có hiểu ta nói gì không?"
Nó hẳn là có thần trí, nếu không ai đã vẽ những bức bích họa trên vách cung? Chỉ là không biết nó có thể khai thông được không.
"A!"
Tiếng gào thét không dứt. Hứa Tam Nhạn có chút thất vọng lắc đầu, có lẽ nó thật sự có thần trí, nhưng trí tuệ không cao, thật đáng tiếc.
Nếu có thể khai thông thì tốt, hắn còn muốn hỏi nó về trận mưa nhỏ kéo dài hai vạn năm kia, và những người trên đời này từ đâu mà ra.
Theo Hứa Tam Nhạn nghĩ, có lẽ chỉ hai người biết được chuyện này: một là con quỷ vật trước mắt, hai là vị thiếu phụ ở Bách Thánh bí cảnh, Đại trưởng lão Dao Thiên thánh tông. Cả hai đều sống quá lâu, đúng là lão bất tử.
Hứa Tam Nhạn lấy ra nửa móng tay cất sâu trong túi trữ vật. Lớp sơn móng màu đỏ sẫm vẫn còn lấp lánh trên móng tay. Vết cắt nửa vòng tròn vẫn chỉnh tề. Hắn không hiểu sao đến cảnh giới kia rồi mà nàng vẫn còn cắt móng tay?
Trong lúc suy tư, hắn đưa móng tay lên mũi ngửi, chẳng có mùi gì. Hắn bèn tiện tay ném lại vào túi trữ vật, coi như giữ lại chút kỷ niệm.
Đây là một món đồ có ý nghĩa kỷ niệm sâu sắc, móng tay của Thánh nhân, người thường làm gì có được.
“Haizz. Ngươi ngốc quá, ta khó xử quá."
Hứa Tam Nhạn nghiêng đầu lẩm bẩm, cân nhắc xem có nên thả nó ra không.
Thả nó ra cũng chẳng có tác dụng gì, ngoài việc tìm cho mình chút việc để làm thì chẳng được tích sự gì. Nếu nó có thể khai thông thì còn có chút giá trị.
Hứa Tam Nhạn lắc đầu, nói với cánh cửa đá, "Này, đừng trách ta không thả ngươi ra, tại ngươi bất tài thôi. Không những chẳng giúp được gì, mà còn muốn giết ta. Ngươi thử nghĩ xem, ta không giết ngươi đã là quá thiện lương rồi, sao có thể thả ngươi ra được, đúng không?"
"A!"
Con quỷ vật bên trong đường như hiếu được, tiếng gào thét càng thêm the thé, đập vào cửa đá rung chuyển. Lớp cấm chế màu vàng nhạt lóe sáng, giam cầm nó.
"Ồ, ngươi còn uy hiếp ta?"
Hứa Tam Nhạn nhíu mày, tụt quần xuống tè bậy vào cửa, "Đây là quà ta tặng ngươi, có duyên gặp lại."
Nói xong, hắn mặc kệ con quỷ vật gào thét thế nào, cũng không hề ngoái đầu lại.
Dù hành động này có hơi không hợp với thân phận của hắn, nhưng nghĩ lại, Hứa Tam Nhạn cũng chỉ là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, hành vi có chút bốc đồng cũng là bình thường, huống hồ lại chẳng có ai trông thấy.
Một cơn gió âm thổi qua mái tóc Hứa lam Nhạn, hất tung vài sợi tóc con, rồi bị pháp lực bao phủ, nghiền nát.
Cơn gió âm này chẳng gây ra chút uy hiếp nào cho hắn.
Ra khỏi cung điện, bên ngoài vẫn âm u. Hứa Tam Nhạn ngự không bay về vị trí vừa đến, nơi có lỗ thủng, khiến trận pháp yếu đi. Phá trận từ chỗ này sẽ dễ dàng hơn.
Dù lúc vào họ dễ dàng, nhưng không có nghĩa là ra cũng đơn giản như vậy. Nơi này giống như một tòa trận pháp truyền tống một chiều, chỉ có thể vào mà không thể ra. Muốn ra ngoài còn cần tốn thêm chút công sức.
Không biết qua bao lâu, trước mặt xuất hiện một tia sáng u ám, như con đường thông đến dị giới được mở ra. Qua thông đạo có thể thấy cây cỏ ở một nơi khác. Hứa Tam Nhạn ngoái đầu nhìn tòa quỷ vực lần cuối, rồi quay người rời đi.
"Bá _
Cảnh tượng trước mắt hiện lên, Hứa Tam Nhạn vững vàng đứng trên mặt đất. Hắn nhìn bốn phía trống trải, vẻ mặt đau khổ lắc đầu, "Haizz..."
Lúc vào có gần trăm người, lúc ra lại chỉ còn một mình hắn, thật sự là thế sự vô thường...
"Nhạc gia thành..."
Hứa Tam Nhạn nhìn về hướng vừa đến, cân nhắc xem có nên tiện tay diệt bọn chúng không.
Do dự một chút, cuối cùng hắn vẫn mềm lòng, khẽ thở dài nói, "Haizz. Thôi vậy, coi như làm một việc tốt."
Một ý nghĩ sai lầm, liền cứu được mười mấy vạn sinh mạng, ai còn dám nói hắn không phải người tốt?
Nói xong, hắn phi thân lao về Đồng Tâm ma môn, muốn trở về điều tra thêm, cái Địa khí linh tinh kia rốt cuộc là cái gì.
Mấy ngày sau, trên Xích Long sơn, Hứa Tam Nhạn tìm đến Phong đạo nhân đang say bí tỉ, "Điện chủ, hỏi ngài chuyện này."
"Nói."
Phong đạo nhân không buồn nhấc mí mắt, dựa vào góc tường ngửa đầu đốc rượu vào miệng.
"Ngài có từng nghe nói về Địa khí linh tinh?"
Phong đạo nhân dừng hồ lô rượu bên mép, mở mắt nhìn Hứa Tam Nhạn, "Ngươi nghe được vật này từ đâu?"
Nghe hắn không phủ nhận, Hứa Tam Nhạn mừng rỡ, vội vàng truy vấn, "Ngài biết?"
"Cái gọi là Địa khí linh tinh, chính là địa long chi mạch, cũng là mọi người thường gọi..."
Phong đạo nhân quay đầu nhìn hắn, "long mạch."
Hứa Tam Nhạn cụp mắt xuống, "Ở Càn quốc?"
"Ở Càn quốc."
Lại là Càn quốc...