“Ha ha ha.”
Tiếng cười ngạo nghễ vang vọng, che lấp cả tiếng gió. Một thân ảnh trần trụi hiện ra giữa làn khói bụi do huyết khí tạo thành, chân đạp hư không, chậm rãi hạ xuống, tựa như đang bước trên những bậc thang vô hình. Huyết khí phiêu đãng sau lưng dần tan biến, đám mây tích tụ như lửa thiêu trên đỉnh đầu cũng chậm rãi tản đi, nhường chỗ cho ánh mặt trời giữa trưa.
Ánh dương rọi xuống thân thể Hứa Tam Nhạn, hắn không khỏi thoải mái khẽ rên một tiếng, mắt lim dim, cảm thụ sự biến hóa trong cơ thể, khóe miệng lại nhếch lên, “Đây mới là Hợp Đạo a! Chỉ khi đem đại đạo luyện hóa, hòa làm một thể, mới có thể xưng là Hợp Đạo cảnh!”
Từ nay trời đất bao la, mặc ta tiêu dao!
Hứa Tam Nhạn khẽ ngửa đầu, một đạo quang ảnh huyết hồng đột nhiên hiện ra sau lưng. Quang ảnh kia nửa thực nửa hư, dường như cách thế giới hiện thực một tầng màn che. Nhìn kỹ, nó giống hệt đạo văn trên người hắn ngày trước.
Tâm riệm vừa động, bảng thuộc tính hiện ra trước mắt:
[Hứa Tam Nhạn]
[Tuổi tác – 26/3100]
[Cảnh giới – Hợp Đạo cảnh (viên mãn)]
[Công pháp – « Đoạt Đạo Khí Nguyên kinh » (viên mãn)]
[Thuật pháp - « Hàng Giải Tâm Viên pháp » (viên mãn), « Lăng Hư Ngự Phong thuật » (viên mãn), « Ngưng Hồn thuật » (viên mãn), « Lữ gia Luyện Thần kình » (viên mãn), « Tử Sơn Chủng Tâm thuật » (viên mãn), « Nạp Hồn Tồn Minh đại trận tường giải » (viên mãn).]
[Yêu hóa – Khuyển yêu (0.9%)]
[Chủng tộc thiên phú – Cảnh giác]
[Kỹ pháp – Hồn Viên thung (viên mãn), Tam Hổ Phục Long đao (viên mãn), Tướng Mã thuật (viên mãn)…]
[Khí – 1180]
Hợp Đạo cảnh viên mãn!
Trực tiếp vượt qua sơ giai, trung giai, tiến thẳng đến viên mãn chi cảnh!
Điều này nằm trong dự liệu của Hứa Tam Nhạn, bởi lẽ tu hành Hợp Đạo cảnh vốn là quá trình giằng co với thiên đạo. Kẻ nào mượn được càng nhiều lực lượng từ thiên đạo, cảnh giới tự nhiên càng cao.
Còn Hứa Tam Nhạn dứt khoát một bước lên mây, luyện hóa cả thiên đạo, tu vi nghiễm nhiên đạt đến đỉnh phong.
Từ Luyện Hồn viên mãn thẳng lên Hợp Đạo viên mãn, hỏi thế gian này ai làm được?
Trên bảng thuộc tính, biến hóa lớn nhất, ngoài cảnh giới ra, phải kể đến tuổi thọ, từ hơn một ngàn vọt lên hơn ba ngàn, tăng gần gấp đôi!
Dù tu vi của Hứa Tam Nhạn có dừng lại tại đây, hắn vẫn còn hơn ba ngàn năm để sống. Hắn có đủ thời gian để hưởng thụ tất cả thú vui trên đời, cũng đủ sức mạnh để đạt được mọi điều mình mong muốn!
Đương nhiên, Hợp Đạo viên mãn chưa thể thỏa mãn hắn, mục tiêu hắn theo đuổi bấy lâu nay là đắc đạo thành tiên, khám phá những ảo diệu của tiên đạo.
“A…”
Hứa Tam Nhạn nhìn bảng thuộc tính, khẽ kêu lên một tiếng. Cột [Yêu hóa] không tăng mà giảm theo cảnh giới của hắn, từ 1.3 biến thành 0.9, là sao vậy?
Suy nghĩ một lát, hắn đoán rằng có lẽ nó liên quan đến cấp độ sinh mệnh. Huyết mạch nhân loại đột phá tăng trưởng, đè ép huyết mạch yêu thú, tỷ lệ chiếm giữ tự nhiên giảm đi.
Tuy nhiên, chuyện này không đáng bận tâm, hắn chưa bao giờ để ý đến nó.
Hứa Tam Nhạn cúi đầu nhìn phế tích dưới chân, lòng tràn ngập cảm khái. Kiềm Châu thành hôm qua còn vô cùng náo nhiệt, hôm nay đã biến thành tử thành.
Ai…
Quả nhiên thế sự khó lường, không ai biết ngày mai và bất ngờ, cái nào đến trước.
Hứa Tam Nhạn lắc đầu, cảm thấy vô cùng tiếc nuối. Dù thế nào đi nữa, cái chết của bọn họ cũng coi như có giá trị, dù sao cũng đã thành toàn cho hắn.
Hứa Tam Nhạn tự hỏi, hắn đã làm bao nhiêu chuyện tốt, nào là giúp họ vô tư bày trận điều trị địa mạch phong thủy, nào là quân pháp bất vị thân, tự tay giết Thường Ngọc Liên. Cống hiến vô tư đến vậy, lẽ nào không thể nhận lại chút hồi báo?
Đây đều là những gì hắn xứng đáng được nhận!
Bỗng nhiên, từ phía xa vọng đến một tiếng gầm thét già nua, ẩn chứa hận ý vô biên: “Ác tặc! Dám tùy ý đồ sát trăm vạn dân chúng, ngươi còn có lương tri sao?”
Trong giọng nói hận ý ngập trời, dường như hận không thể ăn tươi nuốt sống hắn.
Hứa Tam Nhạn liếc mắt nhìn mấy người trước mặt, ánh mắt dừng lại trên một người trong số đó, nhếch miệng cười: “Giang huynh? Không ngờ chúng ta còn có thể gặp lại. Từ biệt hai năm, huynh vẫn khỏe chứ?”
Hứa Tam Nhạn nhớ rõ Giang Ngôn, trí nhớ của hắn chưa bao giờ sai sót.
Giang Ngôn không đáp lời, bởi vì hắn không biết phải nói gì. Giờ phút này, địa vị hai người đã khác xa, hắn nói gì cũng không còn phù hợp, dứt khoát im lặng.
Hứa Tam Nhạn không để ý, lúc này mới nhìn về phía Tôn Ứng Đường, suy nghĩ một chút rồi mở miệng hỏi: “Xin hỏi lão tiên sinh có phải là Kiềm Châu Thứ sử Tôn đại nhân?”
Hứa Tam Nhạn chưa từng gặp Tôn Ứng Đường, nhưng từng nghe người khác nhắc đến, chỉ cần so sánh một chút là có thể đoán ra thân phận người này.
“Tà ma, chết đi!”
Tôn Ứng Đường không muốn nói nhảm với hắn, chỉ muốn giết hắn để báo mối huyết hải thâm thù!
Mối thù hận này đến từ việc người nhà của ông đều ở Kiềm Châu thành, Hứa Tam Nhạn đã tận diệt hậu thế của ông.
Giang gia lão tổ mặt âm trầm, không nói một lời. Giang gia của ông tuy không phải là thủ lĩnh chính đạo, nhưng cũng lấy hiệp nghĩa lập thân. Một chuyện ác tày trời như vậy xảy ra ngay trước cửa nhà, ông không thể khoanh tay đứng nhìn. Hơn nữa, Tôn Ứng Đường lại là bạn tốt của ông, càng không thể làm ngơ.
Hai người một trái một phải cùng nhau tấn công, Hứa Tam Nhạn lại không hề sợ hãi, thậm chí không thèm để bọn họ vào mắt.
Tuy hai lão già này đều là những Hợp Đạo uy tín lâu năm, thủ đoạn phi phàm, nhưng Hứa Tam Nhạn cũng không phải hạng người tầm thường.
“Đến hay lắm! Vừa vặn dùng các ngươi để nghiệm chứng đạo của ta!”
Vừa dứt lời, đạo văn thiên đạo huyết hồng sau lưng sáng rực, chiếu rọi thân thể trần trụi của Hứa Tam Nhạn thành một màu huyết hồng.
Tôn Ứng Đường tay kết pháp quyết, lăng không đánh tới, thoáng chốc phong vân biến sắc. Trên tầng mây hiện ra một cự thủ hư ảnh mạnh mẽ đè xuống, bàn tay ngưng thực như ngọc, đường vân trong lòng bàn tay hiện rõ từng li từng tí, uy áp vô cùng: “Ngũ Tâm Vấn Thiên chưởng!”
Giang gia lão tổ cũng không chịu thua kém, ra tay chính là sát chiêu, phất tay áo một cái, không gian xung quanh dường như xuất hiện một bức tường vô hình, điên cuồng ép về phía Hứa Tam Nhạn.
Phương pháp này vừa tiện lợi vừa hạn chế hành động của Hứa Tam Nhạn, khiến hắn không thể động đậy, chỉ có thể trơ mắt nhìn chưởng ấn trên định đầu rơi xuống.
Giang gia gia chủ không ra tay, cũng không cần ông ta ra tay. Nếu Tôn Ứng Đường và Giang gia lão tổ thất bại, ông ta cũng chỉ là cừu non đợi làm thịt mà thôi.
“Ha ha ha…”
Hứa Tam Nhạn cười lớn một tiếng, không thấy hắn có động tác gì. Ánh sáng đỏ rực như có sinh mệnh, chiết xạ ra một màn hào quang. Chỉ thấy cự chưởng vỗ xuống, uy thế to lớn, nhưng lại như gió hè thổi nhẹ, chỉ lay động vài chiếc lá xanh, liền hoàn toàn im bặt, biến mất không tăm tích.
Chưởng ấn to lớn biến mất, dường như bị hồng mang chiết xạ nuốt chửng.
“Sao có thể?!” Tôn Ứng Đường trợn tròn mắt, kinh hô thành tiếng, lòng tràn đầy vẻ không dám tin.
Kẻ này bất quá vừa mới Hợp Đạo, thậm chí ông còn tận mắt chứng kiến hắn đột phá, làm sao có thể có thực lực như vậy?
Còn thủ đoạn của Giang gia lão tổ, Hứa Tam Nhạn căn bản không thèm để ý, bức tường khí kia không cách nào phá vỡ hồng mang, không gây ra chút phiền toái nào cho hắn.
Hứa Tam Nhạn nhếch miệng cười: “Lão già, hôm nay ta sẽ cho ngươi mở mang tầm mắt!”
Dứt lời, hai tay từ từ đẩy ra trước ngực, hồng mang chiết xạ từ đó tách ra, một chưởng ấn bích ngọc đột nhiên bắn ra, chính là chưởng pháp Tôn Ứng Đường vừa sử dụng, « Ngũ Tâm Vấn Thiên chưởng »!