Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9889 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 245
mong đợi của công chúa chính là lòng trung của tại hạ

❊ ❊ ❊

Tiếng trống ầm vang, giữa cơn hỗn loạn, thanh âm của kẻ ấy lại vang lên rõ ràng, tựa như mang theo nội lực thúc đẩy.

Viên tướng họ Viên hoảng hốt, theo bản năng nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Trước mắt là hai thanh niên tầm hai mươi tuổi, một người khoác bộ giáp đen, tay cầm cây cung vàng hình đầu sư tử, khuôn mặt bị che khuất bởi mặt nạ bạc phủ nửa bên phải, nhưng vẫn không giấu được nét tuấn tú vô song. Có lẽ người vừa lên tiếng chính là hắn.

Người còn lại mang nét mặt từ bi, dịu dàng thương xót.

Không bao lâu sau, từ phía sau họ, cờ xí tung bay, xe ngựa rầm rập, ngựa hí vang trời.

Vừa rồi tiếng trống chiến quá lớn, khiến họ không nhận ra hai người này đã đến gần.

Viên tướng trong lòng thầm kêu không ổn, chỉ trong tích tắc đã hiểu rõ sự tình, vội vàng hô lớn: "Bắt giữ sứ thần!"

Lý Bảo Âm ngay khi Ngọc Tỷ bị vỡ đã liều mạng chạy ngược về thành, đúng lúc phó tướng hồi phục tinh thần định bắt nàng, nhưng lại bị một mũi tên của Nhiếp Chiếu xuyên thấu trái tim. Vài kẻ vội vàng phi ngựa đuổi theo, nhưng ngay lập tức gặp phải mưa tên từ thành trên, chặn đứng đường đi.

Cửa thành mở hé, Lý Bảo Âm chui vào, lưng tựa vào tường, nghe thấy tiếng tim đập vang dội, đôi chân mềm nhũn, cuối cùng ngồi sụp xuống đất.

Nghĩa quân thấy bên dưới xuất hiện một đội quân mới, có vẻ còn hùng hậu hơn quân của Viên tướng, lòng dạ hoang mang, ai nấy đều chuẩn bị tinh thần quyết chiến, nắm chặt vũ khí trong tay.

Lý Bảo Âm trấn an họ, lớn tiếng hô: “Là người mình, là người mình!”

“Đã là người mình thì còn sợ gì nữa! Mở cửa thành đón quân cứu viện!” Tướng lĩnh của nghĩa quân nhìn về phía Đệ Ngũ Phù Xương, thấy hắn yếu ớt gật đầu, trong lòng vui mừng, lập tức ra lệnh.

Nghĩa quân lập tức ào ạt xông ra, Viên tướng hiểu rõ mình đã bị tên bệnh hoạn Đệ Ngũ Phù Xương lừa gạt. Thật không ngờ hắn dù bệnh tật đến thế vẫn dám lấy mạng mình ra để đánh cược, chỉ để kéo dài thời gian cho Đệ Ngũ Phù Dẫn và làm suy yếu quân đội của các chư hầu tại Trung Đô.

Viên tướng đã tính toán đủ đường nhưng lại không ngờ rằng Nhiếp Chiếu và Đệ Ngũ Phù Dẫn lại bắt tay hợp tác.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Viên tướng bị những lời đồn đại đầy mùi vị giữa hai người này mê hoặc, nghe nói bọn họ từng đối đầu gay gắt đến mức suýt nữa khiến Nhiếp Chiếu hòa ly với thê tử của mình, hai người đã trải qua biết bao mâu thuẫn, yêu hận đan xen.

Trước mùa mưa, tình hình Cang Nam rất căng thẳng, để tránh quân triều đình tấn công, họ gần như đã phá hủy con đường dẫn quân. Chính vì thế, Công Tôn Ký Minh mới buộc phải tấn công Phủ Tây trước, sau đó mới có thể chiếm lấy Cang Nam.

Quân đội của Hoàng Hiền đã bị chặn lại tại Cốc Tích Phong, Nhiếp Chiếu không thể tiến lên, và theo tình hình mối quan hệ giữa hắn và Đệ Ngũ Phù Dẫn, chắc chắn hắn sẽ không cho phép Đệ Ngũ Phù Dẫn tự do hành động trên lãnh thổ của mình. Đúng ra, lúc này Cang Nam và Phủ Tây đáng lẽ đã loạn lạc, nên họ không đề phòng Đệ Ngũ Phù Xương xuất hiện.

Giờ đây, quân đội dưới quyền của Nhiếp Chiếu đã liên thủ cùng Đệ Ngũ Phù Dẫn tiến về Trung Đô. Điều này có nghĩa là gì? Điều này có nghĩa là hai người họ đã hòa giải và tái hợp!

Khi Giang Nguyệt cưỡi ngựa đến, thành Trung Đô đã bước vào giai đoạn cuối cùng của cuộc chiến.

Nhìn thấy cờ xí và áo giáp, nàng nhận ra đó là quân của Phủ Tây, chứng tỏ Nhiếp Chiếu cũng đang ở đây.

Nàng tay cầm cương, cảm giác mình không thể nắm vững, còn đang băn khoăn không biết nên vào thành tìm Đệ Ngũ Phù Xương trước hay nên rút đao ra chiến đấu.

Giang Nguyệt gần như đã thức trắng suốt một tháng qua, mỗi ngày chỉ ngủ chưa đến hai canh giờ, giờ đây đầu óc đã rối loạn, suy nghĩ cũng chậm chạp.

Chưa kịp quyết định, nàng đã cảm thấy cơ thể nhẹ bẫng, toàn thân bị ôm chặt.

Đầu óc nàng giờ chỉ là một mớ bòng bong, vang lên một tiếng “ù”, phản ứng đầu tiên là nàng đã chết, nếu không thì tại sao mọi thứ lại trở nên kỳ lạ như vậy?

Rồi nàng bị chuyển từ con ngựa này sang con ngựa khác, người kia ôm lấy eo nàng từ phía sau, dùng áo choàng quấn chặt nàng lại, sau đó nhẹ nhàng nhấc đầu nàng ra khỏi áo.

Mùi m.á.u hòa lẫn với mùi hương quen thuộc, Giang Nguyệt mất vài giây mới ngẩng đầu lên, gọi hắn: “Tam ca? Sao chàng thấy được ta?”

Nhiếp Chiếu giữ lấy cằm nàng, hôn nàng: “Dù nàng có hóa thành tro ta cũng nhận ra ngay.”

Miệng nàng đầy vị đắng nhạt của thuốc đắng, Nhiếp Chiếu lấy thêm một miếng khác cho nàng, rồi chạm vào khuôn mặt gầy guộc, nhợt nhạt của nàng.

“Nàng đã không ngủ nhiều, phải không?”

Giang Nguyệt mất một lúc mới hiểu được hắn đang hỏi gì, gật đầu: “Chúng ta không cần đi giúp sao?” Giọng nàng lẫn lộn, khó hiểu.

Nhiếp Chiếu ôm chặt nàng hơn: “Lúc này, trừ khi nàng muốn làm nữ hoàng, nếu không thì đừng nên vội vàng tiến lên, chỉ cần chờ cơ hội thích hợp mà thôi.”

Vừa nói, hắn vừa đâm xuyên qua n.g.ự.c kẻ trước mặt không biết sống chết.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »