Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9837 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 231
bất kể khi nào, ta sẽ đưa nàng về nhà

❊ ❊ ❊

"Có ý gì?" Nửa tháng nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Ngắn đến mức từ lúc nàng phát hiện manh mối, gửi thư cho các nơi, rồi tìm kiếm mà không thu được kết quả, dài đến mức gần như khiến nàng phát điên.

Dù là những manh mối mà nàng đã điều tra hay lời khai của gia thần Hoắc Đình Vân, tất cả đều chứng minh rằng số lượng thuốc nổ thu thập được chưa đến một phần trăm. Hoắc Minh Nguyên đã bị nàng bắt giữ, nhưng hắn đã cắn vỡ viên thuốc độc giấu trong răng và tự sát ngay tại chỗ. Ban đầu, vì hắn có mối thù giếc cha với nàng, nên Giang Nguyệt cũng không định hỏi được gì từ miệng hắn, vậy nên c.h.ế.t thì cũng mặc kệ.

Dựa vào những nơi mà Hoắc Minh Nguyên từng ẩn náu, nàng cũng đã tiêu diệt không ít gián điệp.

Giang Nguyệt nắm chặt cằm của A Lan, sự bình tĩnh mà nàng cố gắng duy trì đã gần đến giới hạn: "Ngươi nói rõ ràng đi!"

"Nàng muốn giếc tất cả mọi người?"

"Nàng" ở đây là chỉ Quảng Bình? Tại sao nàng ấy lại muốn giếc tất cả mọi người? Tất cả mọi người ở đây là...

A Lan chớp chớp mắt, hàng mi thấm đầy nước mắt và máu: "Là toàn bộ Đại Ung, tất cả mọi người, kể cả dân chúng, nàng ấy đã bắt đầu rồi."

Giang Nguyệt lúc này cảm thấy nhịp thở và nhịp tim không thể hòa hợp, tay nàng nắm cằm hắn gần như mất đi sức lực: "Vậy tại sao ngươi không nói sớm?! Nàng ấy định làm gì? Nói nhanh đi!"

Họ đã nghĩ rằng Quảng Bình từng bước tính toán, chỉ muốn lên ngôi, trở thành nữ hoàng duy nhất của thiên hạ, điều đó không có gì là sai, phụ nữ cũng là con người, tham vọng của một người phụ nữ không cần phải bị nghi ngờ.

Nhưng nàng ấy lại muốn giếc hết tất cả mọi người?

A Lan nói một cách khó nhọc: "Ta không thể nhắm mắt nhìn dân chúng c.h.ế.t hết, nhưng nàng ấy đã cứu mạng ta, ân trọng như tái sinh, vì vậy trước khi nàng ấy thực sự ra tay, ta sẽ không phản bội nàng, để nàng bị cả thiên hạ chỉ trích..."

Đôi mắt của hắn như bị phủ một lớp m.á.u mờ, mịt mờ, không còn rõ ràng: "Thuốc nổ không được chôn gần ngoài thành, mà ngay trong thành. Hơn nữa, không chỉ ở Phủ Tây và Cang Nam, mà ngoài Trung Đô, tất cả các nơi khác cũng không tránh khỏi."

Không chỉ có hai nơi này...

Giang Nguyệt túm chặt lấy cổ áo hắn: "Thực sự chôn ở đâu?"

A Lan ngẩng đầu lên, nở một nụ cười vừa bi thương vừa đau đớn: "Ở đâu có thể làm nổ tung toàn bộ thành, ở đó chính là nơi chôn giấu. Bây giờ vẫn còn kịp, chắc chắn không chỉ có mình ta là gián điệp, ngươi phải cẩn thận."

Giang Nguyệt giáng cho hắn một cái tát mạnh: "Tên điên tiếp tay cho kẻ ác!" rồi đứng dậy rời đi.

Họ luôn suy nghĩ theo lẽ thường, phân tích vấn đề từ góc độ của người bình thường, nhưng trong lịch sử, không phải không có kẻ điên nắm quyền, họ vì quyền lực và dục vọng, nhưng không ai điên đến mức như Quảng Bình.

Vậy Quảng Bình thực sự muốn gì?

Nàng ấy muốn dùng hàng chục vạn thuốc nổ để ép họ giúp nàng tiêu diệt phản quân sao?

Không, không nên suy nghĩ theo lẽ thường với nàng ấy. A Lan nói nàng muốn giếc tất cả mọi người, đó là điều nàng ấy muốn?

Hiện tại, các chư hầu nhỏ ở Võ Đông và Tĩnh Bắc hẳn đã tập trung ở Trung Đô. Vậy thì những thuốc nổ ở đó phải làm sao? Phải làm sao đây?

Châu Tán ở đó, dù ký ức của nàng về nơi đó không tốt đẹp gì, nhưng đó là nơi nàng đã trưởng thành. Mỗi dòng nước, mỗi ngụm không khí ở đó đều quen thuộc với nàng, nàng không thể đứng nhìn nó bị hủy diệt.

Giang Nguyệt đi đi lại lại trong phòng, vừa viết thư, vừa dùng móng tay cào vào cổ tay, móng tay rạch rách da, để lại vết máu.

Những ngày này, trên hai cánh tay của nàng đầy vết xước, đều là do quá căng thẳng mà vô thức dùng móng tay rạch ra. Một số đã đóng vảy, một số vẫn còn mới, dù không sâu nhưng chi chít, khiến người khác nhìn vào không khỏi lo lắng.

Khi Nhiếp Chiếu biết được việc Tống Cảnh Thời hạ chỉ, cùng với việc các chư hầu ở Bắc địa và Đông địa bao vây Trung Đô, hắn đã đoán rằng thuốc nổ có thể nằm trong thành. Hành động điên rồ như vậy đã không còn là việc mà người bình thường có thể làm được. Họ đã lầm lẫn, lục soát gần như toàn bộ sáu thành của Phủ Tây mà không tìm thấy, chứng tỏ thuốc nổ không nằm ngoài thành mà luôn ở trong thành!

Đối với những người dân Phủ Tây không hề hay biết, những âm mưu đấu đá này dường như rất xa vời. Dù sao thì hiện tại, có vẻ như chủ công của họ đã chiến thắng. Tĩnh Bắc và Võ Đông đã loạn lạc từ lâu, Trung Đô đang bị vây hãm, mùa mưa ở Cang Nam vừa kết thúc, như vậy, chỉ có Phủ Tây là nơi yên bình nhất.

Điều duy nhất làm mọi người thắc mắc là Nhiếp Chiếu rõ ràng đã chiến thắng từ lâu, nhưng vẫn chưa quay về thành. Tuy nhiên, họ cũng không nghĩ nhiều, vẫn tiếp tục mở sòng cá cược trong chợ.

Cược xem khi Nhiếp Chiếu trở về, hắn và Giang Nguyệt sẽ thế nào. Hiện tại, có hai phe chia rẽ, một bên cược rằng Nhiếp Chiếu sẽ không nương tay với nàng, còn bên kia cược rằng hắn sẽ cho nàng một cơ hội.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »