Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9908 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 216
nguyên bảo

❊ ❊ ❊

Nhiếp Chiếu nói xong, Công Tôn Ký Minh không đáp lời. Vì ông im lặng, Nhiếp Chiếu dần cúi người xuống vài phân, tay chống lên tường thành ngang eo, nhìn sâu xuống phía dưới. Hai quân đối đầu, bức tường thành ngắn và những ụ cỏ khô tưởng như cách xa ngàn dặm. Ánh mắt của họ giao nhau trong khoảnh khắc ngắn ngủi này.

Đúng vậy, làm sao có thể thuyết phục được ông ta đây? Cùng là những con ch.ó nhà có tang, chỉ có điều Công Tôn Ký Minh có tấm vải che mặt mà thôi. Sự sống c.h.ế.t của ông, vị chủ nhân hiện tại, hoàng đế đương thời, có lẽ không quan tâm.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Công Tôn Ký Minh đã trải qua nhiều năm chinh chiến, ông rất tin vào vận mệnh. Ông cảm thấy rằng Đại Ung thật sự đã đến thời khắc suy vong, còn Nhiếp Chiếu lại có chút vận mệnh trong người.

Trong lúc hỗn chiến, hắn đã giữ mình kín đáo, không bị thương một chút nào. Đến nay, được thiên mệnh ưu ái, khiến hắn có được vận khí như vậy. Trong số các chư hầu phản nghịch ở chín châu, hắn cũng được xem là một trong những kẻ hàng đầu. Có thể từ mảnh đất nghèo nàn Phủ Tây mà đạt được đến trình độ như vậy, từ cổ chí kim chưa có ai làm được.

Nhưng chỉ có vận khí thôi thì không đủ, hắn cũng không phải kẻ ngu ngốc.

Nếu Giang Nguyệt biết được ông có những suy nghĩ như vậy, chắc chắn sẽ đập đầu xuống đất mà cười nhạo. Chỉ nhìn thấy kẻ trộm ăn thịt, không nhìn thấy kẻ trộm bị đánh đập.

Chỉ riêng trong thư phòng của họ, đã có hàng chục bản đồ chiến lược được vẽ dưới ánh đèn dầu mà không thể nhận ra, từ cuộc tranh giành ngọc tỷ đến nay, từng bước phát triển đều nằm trong kế hoạch của họ.

Ban đầu, bố cục thiên hạ còn rất ổn định, ai cũng giương cao lá cờ "thanh quân trắc, trừ gian thần". Ngay cả những kẻ gian xảo như Hách Liên Đoan cũng lấy Phượng ấn của Thái hậu ra để nói rằng sẽ ủng hộ Thái tử. Ai cũng muốn có cả thiên hạ lẫn danh tiếng, thể hiện một bộ dạng hòa khí, chính trực. Nếu không, sau này trong sử sách cũng khó mà ghi chép lại, con cháu đời sau cũng sẽ bị người ta chỉ trích.

Biến cố xảy ra khi Quảng Bình bắt giam Hoàng Hiền, chiêu bài của họ không còn nữa, gian thần đã bị trừ, họ còn làm sao mà giương cao lá cờ "thanh quân trắc" được nữa? Chỉ còn cách liều mạng tranh đoạt ngọc tỷ, giành lấy thiên mệnh. Cộng thêm nhiều năm bày mưu kích động của Quảng Bình, khi quay đầu lại chẳng ai có được ngọc tỷ, cục diện đã rối ren, khắp nơi đẫm máu, ai cũng phải bảo toàn mạng sống.

Cuộc tranh đoạt thiên hạ đã bị ngọc tỷ mà Quảng Bình ném xuống làm vỡ tan tành, các chư hầu còn lại khó mà hình thành thế lực. Rất có thể tiếp theo sẽ đến lượt Nhiếp Chiếu và Đệ Ngũ Phù Dẫn. Thay vì chờ bị tiêu diệt, chi bằng tự phá vỡ liên minh, ra tay trước, đẩy Quảng Bình vào chỗ nguy hiểm.

Đưa Quảng Bình lên làm nhiếp chính công chúa, đến lúc đó, nhất cử nhất động của nàng ta đều sẽ bị dân chúng trong thiên hạ để mắt đến. Muốn hành động lén lút sau lưng cũng trở nên khó khăn hơn. Kế hoạch này giúp họ từ thế bị động chuyển sang chủ động.

Thật lòng mà nói, với tình hình hiện tại của Phủ Tây, tích lũy nghèo nàn và yếu kém, nếu không phải vì Quảng Bình ra tay phá hoại cục diện trước, họ còn phải thu mình lại thêm vài năm nữa mới dám hành động.

Bây giờ các chư hầu vì tự bảo toàn mà đối mặt với Công Tôn Ký Minh, vị chiến thần này, tất nhiên đều lần lượt tỏ ra yếu thế. Học theo Nhiếp Chiếu, tuyên bố đã đầu hàng. Thật sự gọi hắn đến triều bái, hắn lại kêu đau đầu sốt cao, giống như xua đuổi ăn mày mà cống nạp chút đồ. Hỏi thì chỉ nói không có tiền, nghèo, đã tiêu hết cho bách tính rồi.

Mà Công Tôn Ký Minh muốn giúp nước trừ gian, tuân thủ triết lý “bắt giặc trước bắt vua”, sẽ tiến công vào Thương Nam.

Mỗi năm đến mùa mưa xuân hè, Thương Nam mưa lớn liên miên. Nhờ phúc của Hoàng Hiền và đám tham quan đó, đến giờ đập vẫn chưa sửa xong. Đệ Ngũ Phù Dẫn vừa phải đánh trận vừa phải cứu trợ thiên tai, quá thiếu thốn, đến mức chỉ muốn thắp đèn trời cho Hoàng Hiền. Vì vậy, họ đã cho nổ cây cầu dẫn ra bên ngoài, cắt đứt đường lên núi của bọn chúng, mới bảo vệ được Thương Nam.

Do đó, muốn chiếm Phủ Tây mà tấn công Thương Nam, Nhiếp Chiếu ở đây chính là con đường tất yếu. Công Tôn Ký Minh không hiểu Nhiếp Chiếu, nhưng Nhiếp Chiếu lại hiểu ông ta rất rõ. Đoán chắc ông ta sẽ bỏ xe giữ soái, mà chính ông ta là con xe đó. Bọn họ ép Công Tôn Ký Minh phạm tội phản nghịch. Một vị trung thần sống mà bị biến thành nịnh thần, buộc phải cắt đứt nguồn cung cấp lương thảo cho triều đình và quân đội.

Nếu triều đình cung cấp lương thực, thì tất cả những chư hầu từng nói đã đầu hàng sẽ không còn bệnh nữa, lập tức bật dậy khóc lóc, “lòng ta như nhật nguyệt, tiếc là triều đình coi ta như phân đất”, để tự bảo toàn, ta phải phản kháng. Tình hình sẽ trở nên khó kiểm soát, có thể đánh thẳng vào kinh đô.

Ai có thể dùng ít đánh nhiều, đó mới là người ta muốn giao chiến.

Chỉ cần Quảng Bình vẫn muốn có Đại Ung này, hoặc không có ý định để vương triều này diệt vong trong tay nàng ta, thì tuyệt đối không dám cung cấp lương thảo cho Công Tôn Ký Minh.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »