Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9913 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 223
không thể sống xa nàng

❊ ❊ ❊

Tất cả ánh mắt đều dồn về phía Nhiếp Chiếu. Hắn gọt một nhánh cây sồi, đang xiên một con cá rồi ngồi bên đống lửa nướng, trông có vẻ trầm lặng hơn ngày thường, dường như tâm trạng không được tốt.

Có người bước tới, cố gắng an ủi: "Phu nhân quả là rất... ờ..." Hắn lúng túng, không biết nói gì thêm. Ngưu Lực tiến lên, cũng ậm ừ một lúc, cuối cùng nặn ra được một câu: "Không hổ là người ngươi nuôi lớn, thật lợi hại, dạy dỗ rất tốt."

"Đa tạ, ta cũng nghĩ vậy," Nhiếp Chiếu nói, rồi thổi vào con cá vừa hơi cháy khét, hỏi: "Ngươi ăn không?"

Giọng điệu vẫn rất lịch sự. Ngưu Lực nhìn con cá, lại nhìn vẻ mặt của Nhiếp Chiếu, nghĩ rằng hắn bị tổn thương tinh thần, thậm chí ngay cả việc nướng cá cũng cháy, không muốn làm hắn thêm buồn nên đành cắn răng nhận lấy: "Ăn."

Nhiếp Chiếu đưa cá cho Ngưu Lực, rồi nướng thêm con khác, sau đó hít một hơi thật sâu, rồi thở ra. May mà có Ngưu Lực xui xẻo chịu ăn, nếu không thì cá lại phí mất, Tiểu Oa mà lại phải ăn món này nữa chắc hắn sẽ khóc mất.

Không có tài nấu nướng đã đành, sao bây giờ ngay cả nướng cá cũng cháy đen? Lần này nhất định phải canh chừng kỹ, không được nướng cháy nữa.

Nhiếp Chiếu cau mày nướng cá rất nghiêm túc, thực ra trong mắt mọi người, hắn đã là một kẻ xui xẻo bị vợ bỏ rơi, ai nấy đều nghĩ hắn đang mượn việc nướng cá để trút nỗi lòng, nên không ai dám đến quấy rầy.

Nhiếp Chiếu ít nhiều cũng biết điều này, hắn cảm thấy thế cũng tốt. Ngoài lý do khách quan của kế hoạch, hắn trong lòng cũng cảm thấy như vậy ổn.

Trên đời này không có chuyện gì đảm bảo hoàn toàn. Hôm nay, hắn và Giang Nguyệt coi như đã đường ai nấy đi. Nếu hắn thật sự thua, nàng lập tức có thể mang theo thành trì tìm đến Đệ Ngũ Phù Dẫn, trong mắt người ngoài, nàng sẽ không phải là quả phụ của hắn, và tình hình bên phía Đệ Ngũ Phù Dẫn cũng sẽ thoải mái hơn, cơ hội thắng lợi cũng sẽ lớn hơn.

Hơn nữa, ngay từ đầu khi bàn chuyện hôn nhân, hắn đã có thỏa thuận rằng, một khi hắn bội ước, lập tức sẽ ra đi tay trắng, kể cả thành trì cũng thuộc về nàng. Hắn không thể cùng nàng đi đến cuối đời, cũng được xem là bội ước.

Quan trọng nhất là, như vậy Giang Nguyệt sẽ có thể giữ thể diện trong mắt người đời, không ai dám coi thường hay chế giễu nàng.

Hắn biết từ xưa đến nay, các quả phụ của những người chồng c.h.ế.t trận đều sợ hãi và bối rối như thế nào. Dù phu nhân của hắn có mạnh mẽ đến đâu, Nhiếp Chiếu cũng hy vọng trước khi c.h.ế.t có thể chăm sóc nàng, ngay cả sau khi c.h.ế.t cũng có thể mở đường cho nàng.

Con cá lại bị nướng cháy, bốc khói đen cuồn cuộn. Nhiếp Chiếu đập nó vài lần xuống đất để dập tắt lửa, khóe mắt bị hun đến đỏ ngầu.

Giang Nguyệt khác hắn. Cuộc sống của hắn nhỏ bé đến mức chỉ đủ chỗ cho nàng, rễ đã cắm sâu vào thân thể nàng, một khi Giang Nguyệt mất đi sinh khí, hắn cũng sẽ khô héo theo. Cuộc sống của Giang Nguyệt rất rộng lớn, nàng thích kết giao với nhiều người, cho dù rời xa hắn, nàng vẫn có thể sống tốt.

Công Tôn Thái Bình lần trước bị Nhiếp Chiếu lừa một vố, trong lòng phẫn nộ. Hắn chỉ cần nhìn đám dân chúng trong thành một lần thôi cũng sẽ nhớ đến cảnh “nghênh đón rình rang” ngày hôm đó. Điều làm hắn tức giận nhất là tên khốn Nhiếp Chiếu đã cướp sạch lương thảo trong thành, khác gì bọn thổ phỉ?

Hiện tại hắn bị vợ phản bội, trong lòng Công Tôn Thái Bình ngoài tiếc nuối thương hại ra, chỉ còn cảm thấy sung sướng. Ghê gớm thật, ngươi cũng có ngày hôm nay!

"Giữ không để kiêu ngạo và nóng vội, đề phòng có mưu kế... Khụ khụ khụ..." Công Tôn Ký Minh biết con trai út bốc đồng, không thận trọng như con trai cả, không tránh được nhắc nhở, nhưng vừa nói được mấy câu thì liền ho khan dữ dội.

Khí hậu Phủ Tây khô hanh, đặc biệt vào mùa mưa tháng tám, sự chênh lệch nhiệt độ sáng tối rất lớn, không thể sánh với Trung Nguyên thích hợp dưỡng bệnh. Tĩnh Bắc cực lạnh, ông ở lại đây gần một năm, mất đi con trai cả, lại tiến vào Phủ Tây, thân thể đã rất yếu, nói là hình hài xơ xác cũng không quá. Yêu cầu ông cưỡi ngựa đánh trận thật sự là quá sức, nhưng ông không chịu ở hậu phương đốc chiến, cho nên vẫn ở tuyến đầu chỉ huy chiến sự.

Công Tôn Thái Bình sau khi được cha nhắc nhở, thần sắc thu lại đôi chút, cung kính đáp: "Con hiểu rồi, sẽ cẩn trọng hơn. Nếu chuyện này là thật, thì hiện tại Nhiếp Chiếu chắc chắn đang rối loạn, đây là cơ hội tốt để tấn công thành."

Công Tôn Ký Minh chậm rãi gật đầu, mở tấm bản đồ ra, đôi mắt già nua chăm chú nhìn, trong lòng dâng lên một nỗi buồn sâu sắc.

Cho dù lần này có thể thu hồi lại những vùng đất đã tan vỡ, thì lần sau sẽ ra sao? Chỉ cần còn một vị hoàng đế như vậy, mâu thuẫn và chiến tranh sẽ không bao giờ chấm dứt.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Giang Nguyệt vẫn chưa quên chuyện những tờ giấy dầu trong con hào bảo vệ thành, nàng cứ cảm thấy có điều gì đó không đúng. Sau khi chiếm được phủ nha, đập cửa từng người một, việc đầu tiên là sai người đi tuần tra lại một lần nữa con hào bảo vệ thành.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »