Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10142 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 260

❊ ❊ ❊

Giang Nguyệt không ngờ hắn lại thích kiểu này, bèn giả vờ thổn thức: "Đừng giếc phu quân của ta, nô gia xin ngài xử trí."

Bàn tay vốn đang ôm lấy lưng nàng của đối phương đột nhiên đẩy lên, môi của hắn chạm vào môi nàng, mang theo hơi ấm và chút đau đớn nhẹ.

Hắn rời môi ra, cười nhẹ: "Thật là vô tâm, chẳng thật lòng chút nào. Ta thấy nàng đang mong chờ phu quân của mình c.h.ế.t đi. Nếu nàng đã nói vậy, ta phải kiểm tra hàng trước đã."

Giang Nguyệt cảm thấy mình đã rất vô liêm sỉ rồi, không ngờ hắn còn vô liêm sỉ hơn. Nàng chui đầu vào n.g.ự.c hắn, giả vờ chết, mặc kệ hắn làm gì cũng không chịu phối hợp nữa.

"Sao không nói gì nữa? Vừa nãy không phải nàng nói nhiều lắm sao? Tiểu quả phụ mong thăng quan phát tài c.h.ế.t phu quân."

Hắn lắc lắc thân thể mềm nhũn trong lòng, hỏi.

Giang Nguyệt hừ lạnh một tiếng: "Tiểu quả phụ xấu hổ đến c.h.ế.t rồi, đừng gọi là tiểu quả phụ nữa, đâu có ai vô liêm sỉ đến mức hôn tiểu quả phụ giữa đường đâu."

"Khi nàng giả vờ ngã vào lòng ta, ta cũng không thấy nàng xấu hổ, bây giờ lại biết xấu hổ rồi sao? Trời lạnh thế này, trên đường chẳng có mấy ai," hắn cười, kéo chặt áo choàng cho nàng, hỏi, "Sao nàng nhận ra ta?"

Giang Nguyệt thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng màn kịch cũng đã kết thúc. Diễn xuất của nàng quá tệ, hắn lại quá lả lướt, nói gì cũng có thể ứng phó được, thật là xấu hổ. Nàng kéo mảnh vải bịt mắt xuống: "Không biết nữa, vừa nắm tay ta là ta nhận ra, rồi ngửi thấy mùi hương, quả nhiên là giống nhau."

"Giống chó thật," Nhiếp Chiếu đỡ nàng lên ngựa, sau đó ngồi phía sau nàng, kéo dây cương, "Chơi trò này với nàng thật chẳng vui chút nào."

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

"Chàng chơi trò này có vui vẻ gì đâu," Giang Nguyệt lẩm bẩm, không quên hỏi, "Tam ca làm sao biết ta sẽ về vào lúc này, rõ ràng ta không có gửi thư cho chàng." Hơn nữa, dù có gửi thư, thời gian cũng chưa chắc khớp được như vậy.

Nhiếp Chiếu chẳng mấy để tâm, đôi tai của hắn không biết là do lạnh hay vì lý do gì mà ửng lên một màu hải đường: "Dĩ nhiên là ta có tài tiên đoán, chỉ cần tính toán sơ sơ cũng biết được nàng sẽ xuất hiện ngay lúc này."

Giang Nguyệt hỏi xong đã đoán được, có lẽ hắn thỉnh thoảng lại đứng chờ ở cổng thành, thế nên mới có thể bắt gặp nàng một cách tình cờ như vậy. Nhưng nàng cũng không vạch trần, đưa tay lên xoa xoa đôi tai lạnh buốt của hắn, còn không quên khen ngợi: "Tam ca thật lợi hại."

Nhiếp Chiếu nở một nụ cười tự mãn, rõ ràng rất hưởng thụ lời khen ngợi đó.

Giang Nguyệt lấy mảnh vải che mắt vừa gỡ ra lại buộc vào, Nhiếp Chiếu nhìn xuống thấy vậy, có phần ngạc nhiên: "Sao lại đeo lại rồi?"

Dù không nhìn thấy gì, Giang Nguyệt vẫn ngẩng đầu lên theo phản xạ: "Ta đoán tam ca còn chuẩn bị một bất ngờ cho ta, nên giả vờ như không biết."

Nhiếp Chiếu đẩy nhẹ đầu nàng xuống: "Đúng là giả vờ không biết." Giả vờ không biết mà còn nói với hắn! Ngốc nghếch!

Cả năm trời, dân chúng đánh cược kết quả cuối cùng giữa Nhiếp Chiếu và Giang Nguyệt xem ai sẽ thắng, những kẻ cược rằng hai người sẽ đối đầu nhau thì thua thê thảm, còn A Tứ thì kiếm đủ vốn cưới vợ.

Sau khi Giang Nguyệt vào cửa, nàng mới biết được bất ngờ của Nhiếp Chiếu là gì, đúng thật là bất ngờ nhiều hơn niềm vui.

Hắn tự mình ở nhà, dành hai tháng trời làm ra một bộ nội thất hoàn chỉnh, từ tủ quần áo đầy đủ, giường, bàn ghế, thậm chí còn làm cho nàng một bộ trang điểm mới.

Cuối cùng nàng cũng hiểu ra thời gian nàng không có nhà, hắn đã cô đơn đến mức nào.

Nhiếp Chiếu dựa vào khung cửa chờ nàng đánh giá, Giang Nguyệt giơ ngón cái lên khen ngợi, hắn liền ném cho nàng một ánh mắt tình tứ: "Tối nay thử nhé."

Giang Nguyệt chưa kịp phản ứng, thử cái gì chứ?

Không để nàng nghĩ lâu, A Quỳ đã giống như một chiếc kèn nhỏ đang thổi vang, chạy đến khóc như chim sơn ca hồi sinh: "Chúng ta cuối cùng cũng đoàn tụ rồi."

"Ngươi với ai là một nhà hả?" Nhiếp Chiếu chỉ muốn đá hắn ra ngoài, không biết ai đã cho hắn vào nhà.

A Quỳ còn thủ thỉ với nàng: "Gia chủ yên tâm, ta đã phạt A Lan rồi. Lúc hai người không có ở nhà, ta chỉ cho hắn ăn một bữa một ngày, ngài tha thứ cho hắn đi, đừng giận hắn nữa. Huynh trưởng cũng đã đuổi hắn đi làm công không lương hai mươi năm rồi..."

Hắn lải nhải những chuyện đã xảy ra trong thời gian nàng không có ở nhà.

Gaing Nguyệt đã mơ màng suốt mấy tháng, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, như thể nàng đang lơ lửng trên mây, không thực tế chút nào. Nhưng sau khi nghe A Quỳ khóc lóc, nàng như thể từ trên mây rơi xuống đất, cuối cùng cũng cảm thấy yên lòng. Nàng vuốt ve cái đầu to của A Quỳ, nghĩ thầm đầu hắn thật to và tròn, chẳng trách mặt lại nhỏ như vậy, nhưng đầu này chắc là rỗng tuếch rồi.

Tất cả đã kết thúc, từ khi chống lại quân Lạc Nhiên, bao nhiêu mâu thuẫn đã cuốn theo biết bao nỗi niềm và đau khổ, quá nhiều người vô tội đã mất mạng trong những cuộc đấu tranh vô nghĩa. Đặc biệt khi biết tất cả bắt nguồn từ cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế cách đây mười tám năm, cái c.h.ế.t của những con người ấy lại càng thêm nực cười và đau lòng.

Giang Nguyệt và Nhiếp Chiếu mỗi khi nhớ lại, thường gấp những thỏi vàng mã rồi đem đốt. Hai người họ gấp đến nỗi đầy cả tám cái rương.

Nhiếp Chiếu chưa đốt, đợi Giang Nguyệt về để làm cùng.

Việc đốt vàng mã thường diễn ra ở ngã tư đường hoặc bên bờ sông, người ta nói đó là nơi giao thoa giữa hai thế giới, là ranh giới giữa người sống và người chết. Nhưng họ không chọn nơi đó, vì tiền giấy sau khi đốt sẽ bay tứ tung, khó mà dọn dẹp được, mới đầu năm không nên để dân chúng nhớ đến những nỗi đau, nên họ chọn địa điểm gần mộ của Thẩm Liên Thanh.

Có lẽ hắn cũng không nghĩ rằng mình c.h.ế.t rồi vẫn không được yên ổn, lúc nào cũng bị người ta lôi ra nhắc đến. Hắn thích náo nhiệt, chắc hẳn cũng sẽ hài lòng.

Mùa đông giá rét, sương tuyết dày đặc, gió lạnh thổi làm lá cờ hồn phách bay phấp phới trên không như miệng ác quỷ mở rộng, chuông tiễn hồn vang lên trong trẻo, thỏi vàng mã và tiền giấy bị ngọn lửa nuốt chửng, hóa thành những tàn lửa lấp lánh, trông như một con rắn đang cuộn mình mang theo hồn phách, hướng về chân trời xa xăm không thể nhìn thấy.

Khi Giang Nguyệt rời đi, lúa mì trồng trong lư hương vẫn chưa chín. Nàng giao lại cho A Quỳ chăm sóc, A Quỳ đưa lại cho nàng 102 hạt lúa mì. Có lẽ năm sau khi gieo xuống, sẽ thu hoạch được một túi lúa nhỏ. Cứ như vậy năm này qua năm khác, cuối cùng sẽ chất đầy cả kho lúa, mọi thứ đều bắt đầu lại từ đầu, tất cả đều tràn đầy hy vọng mới.

(Hoàn chính văn)

Xoăn: Cảm ơn các bác đã đọc ủng hộ bộ truyện dài đầu tiên nhà Xoăn ạ ^^ Nếu được, các bác cho Xoăn xin "còm dài" cảm nhận nhe ^^

Còn hơn chục chương ngoại truyện nữa, Xoăn sẽ update dần. Các bác follow truyện để nào lên thì hệ thống web thông báo tới các bác nhé ạ.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »