Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 10012 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 229
nàng muốn giết chết tất cả mọi người

❊ ❊ ❊

Khi đang an táng Công Tôn Ký Minh, Nhiếp Chiếu và Đệ Ngũ Phù Dẫn đều nhận được thư từ Giang Nguyệt.

Lượng lớn thuốc nổ mà Hoắc Đình Vân đã tích trữ năm xưa hiện đang được Quảng Bình sử dụng.

Suy nghĩ kỹ lại, những thứ này rất có khả năng được chôn giấu tại chiến trường, gần doanh trại quân đội hoặc tại các đèo núi.

Giang Nguyệt đang dẫn người đi rà soát các địa điểm này, nhưng đến nay vẫn chưa có kết quả.

"Tối nay hãy đưa người phân tán ra các thị trấn lân cận, để trinh sát ở lại theo dõi, cố gắng tránh thương vong."

Nhiếp Chiếu vừa nói xong, mồ hôi lạnh lập tức chảy xuống trán A Tứ, nếu thực sự có thuốc nổ, thì vị trí hiện tại của họ rất có khả năng sẽ bị ảnh hưởng.

Hắn vội vàng triển khai mệnh lệnh.

Nếu triều đình thực sự muốn tiêu diệt phản quân, cho dù Quảng Bình có điên loạn đến đâu, cũng không dám đặt thuốc nổ trong các thị trấn. Ngay cả trong các cuộc chiến tranh giữa hai nước, việc thảm sát dân thường sẽ bị ghi lại trong sử sách và trở thành nỗi ô nhục vạn đời, huống hồ dùng biện pháp tàn bạo như vậy để sát hại dân chúng trong nước.

Mùa mưa của Cang Nam đã qua, gió thu thổi nhẹ, xen lẫn mưa phùn, mang theo chút se lạnh khó nhận biết, từ từ nhuộm vàng màu xanh bạt ngàn của núi rừng. Hệ thống sông ngòi vẫn còn lưu giữ dư âm của mùa mưa, như dòng m.á.u cuộn chảy trong huyết quản của một thanh niên, mạnh mẽ và sôi nổi.

Chiếc nón lá của Đệ Ngũ Phù Dẫn đã được sử dụng từ tháng Tư đến giữa tháng Chín, chỉ mới phơi nắng dưới hiên hai ngày, giờ lại phải đội lên lần nữa.

"Chủ công, thân thể của ngài quý giá ngàn vàng, tuyệt đối không thể tự mình mạo hiểm!"

"Chủ công, xin ngài hãy suy nghĩ kỹ! Tiểu nhân nguyện thay ngài đi."

"Chủ công, người quân tử không đứng dưới tường đổ!"

Vừa bước ra được hai bước, môn khách và quan viên đã vội vàng quỳ xuống đất, cầu xin hắn quay trở về.

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Mưa phùn rơi nhẹ trên má Đệ Ngũ Phù Dẫn, rồi tụ lại thành những dòng nhỏ chảy xuống. Hắn rút thanh kiếm đeo bên hông ra, giọng nói vẫn dịu dàng như mọi khi, trong trẻo mà ấm áp, tựa như tiếng ngọc vỡ trên núi Côn Sơn: "Các tiên sinh, từ khi bắt đầu dựng nghiệp, chúng ta đã trải qua bao gian nan nguy hiểm, Đệ Ngũ Phù Dẫn này chưa từng lùi bước dù chỉ nửa phần. Làm quân vương phải đi đầu thiên hạ, vì thiên hạ mà tiến bước, vì thần dân mà sẵn sàng c.h.ế.t trăm lần không hối tiếc. Mong các vị hãy nhường đường."

Môn khách và quan viên nghe vậy, đều bật khóc, dập đầu lạy, mở đường cho hắn đi.

Đệ Ngũ Phù Dẫn khẽ nhếch môi cười, cảm thấy những người này vẫn ngu ngốc như thường. Đây là cơ nghiệp của hắn, là giang sơn của hắn, không đi thì ai đi? Nếu đập nước thực sự bị nổ tung, tất cả sẽ chết.

Chẳng lẽ hắn phải ngồi yên trong đại sảnh chờ kết quả? Phương pháp vừa ngu ngốc vừa hèn nhát như vậy, thực sự không phù hợp với hắn chút nào.

Đệ Ngũ Phù Dẫn vừa đi được vài bước, liền nghe thấy tiếng gọi gấp gáp từ phía sau: "Ca ca."

"Ca ca!" Đệ Ngũ Phù Xương lại gọi thêm một tiếng.

Hắn quay lại, thấy đối phương mặc một chiếc áo mỏng manh, sắc mặt tái nhợt, đứng dưới hành lang, thở không ra hơi. Hắn liền dặn dò: "Quay về đi, mưa gió có hại cho ngươi."

Cơ thể của Đệ Ngũ Phù Xương ngày càng yếu đi, hắn dị ứng với gạo và hầu hết các loại ngũ cốc, hiện tại chỉ có thể ăn rau xanh nấu với nước giếng để cầm cự, duy trì sự sống.

"Ca ca, huynh hãy về sớm nhé." Đệ Ngũ Phù Xương thì thầm nhìn theo bóng lưng đang dần khuất xa của hắn.

Giang Nguyệt đã mất ba ngày để lục soát hầu hết mọi nơi có khả năng trong khu vực Phủ Tây, nhưng vẫn chưa tìm thấy bất kỳ manh mối nào.

Thông tin về thuốc nổ được giữ kín rất tốt, ngoài những người thân tín, không ai biết về chuyện này. Tuy nhiên, trong thành đã bắt đầu xuất hiện sự náo loạn vì tin tức Nhiếp Chiếu chiến thắng. Mọi người đang đồn đoán liệu khi Nhiếp Chiếu trở về, hắn có giao đấu với nàng không, ai sẽ thắng, ai sẽ thua?

Toàn bộ vùng Tây Bắc và Tây Nam, tưởng chừng như đã yên ổn sau khi giải quyết xong Công Tôn Ký Minh, nhưng thực ra bão tố đang đến gần, những đám mây đen vô hình đang dần cuộn lên và lan rộng.

Thời tiết năm nay bất thường đến mức quan giám sát thiên văn cũng không thể dự đoán được. Đáng lẽ ra thời tiết ở kinh đô vào tháng Mười vẫn còn ấm áp và nắng ráo, nhưng gần đây lại lạnh đến mức khiến người ta nghi ngờ rằng mùa đông đã đến sớm. Những viên ngói lưu ly trên tường cao đã bị phủ một lớp sương mỏng vào buổi sáng.

Các cung điện kéo dài với lớp sơn đỏ thẫm trở nên u ám, chỉ có mặt trời trên bầu trời là xé toạc một góc mây đen, chiếu xuống một tia sáng vàng, rồi lại nhanh chóng bị che khuất, khiến lòng người vốn đã nặng nề nay càng thêm trĩu nặng.

Công Tôn Ký Minh tử trận, Công Tôn Thái Bình bị bắt, Đại Ung đến thời điểm này, dù là dân chúng ít hiểu biết về chính trị nhất cũng nhận ra rằng không còn khả năng phản kháng.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »