Minh Nguyệt Chiếu Ta

Lượt đọc: 9883 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »
Chương 241
lệnh thái tử

❊ ❊ ❊

Hơn ba mươi người đã chết, đó là số người chưa kịp bị ném xuống. Đây chỉ là con số trong một ngày, quân phiến loạn đã tiến gần hơn. Dưới chân thành, từng đợt dân chúng bị bắt đứng lên phía trước. Họ không còn ôm ấp hy vọng, rằng quân Vương chỉ dùng họ để hù dọa quân phiến loạn nữa.

Vị quân vương của họ, đã không còn cần thần dân của mình nữa, cũng không cần danh tiếng gì nữa.

Những ngày qua, họ đã chứng kiến vô số lần đồng bào của mình bị đẩy lên trước trận địa, đứng trên đầu tường, sau đó bị giếc như cừu non, giờ đây cuối cùng cũng đến lượt mình.

Trong thành đã xảy ra vô số cuộc nổi dậy, những người không cam chịu số phận đã đứng lên cầm cuốc, gậy gộc, cuối cùng quyết tâm lật đổ sự đàn áp. Nhưng họ không thể chống lại quân Vương được huấn luyện bài bản, chỉ có thể bị đàn áp thảm khốc.

Lưỡi đao đặt trên cổ một người đàn ông, người đàn ông nhận ra người lính Vương quân trước mặt là bạn thuở nhỏ của mình. Gương mặt đau khổ của người đàn ông to lớn, thô kệch hiện lên niềm vui và hy vọng.

"Nhị Ngưu! Nhị Ngưu, chúng ta không thể ngồi yên chờ c.h.ế.t được, chỉ cần chúng ta hợp lực, nhất định có thể thoát ra!"

Người lính tên Nhị Ngưu hiện rõ sự không đành lòng và do dự, lưỡi đao đang kề trên cổ người đàn ông run lên không ngừng, hàm răng đánh vào nhau không ngừng, mắt hắn ướt đẫm, lưỡi đao từ từ hạ xuống.

"Nhị Ngưu! Đừng quên mẹ già của ngươi! Bà ấy vẫn đang ở trong cung, ngươi không muốn bà sống nữa sao?"

Một giọng nói quát tháo đầy đe dọa vọng đến từ đằng xa, đó là tiếng của vị thống lĩnh đang giám sát việc đàn áp cuộc nổi loạn.

"Nhị Ngưu, Nhị Ngưu!" Gương mặt của người đàn ông càng lộ rõ sự đau đớn.

Nhị Ngưu bật khóc nức nở, bộ giáp mỏng manh và thanh đao dài mà hắn đeo trên người, vốn để bảo vệ dân chúng, cũng phát ra những tiếng nức nở cùng hắn. Hắn gào lên trong cơn nghẹn ngào: "Ta có lỗi với mẹ ta! Có lỗi với dân chúng!"

Nói xong, hắn ngang tay vung đao, tự kết liễu mạng sống của mình.

"Minh Lang, chàng thật sự muốn giếc thiếp sao?" Thanh đao của người phụ nữ rơi xuống đất với một tiếng vang, nàng khóc nấc, không tin nổi nhìn người yêu thời thơ ấu của mình.

Người yêu mà nàng gọi là Minh Lang không dám nhìn nàng, chỉ thốt lên một lời xin lỗi: "Ta xin lỗi, gia đình ta đều nằm trong tay bọn chúng..."

Quéo còm các bác ghé nhà Xoăn 🤗

Nếu được, các bác đọc xong cho Xoăn xin vài dòng ”còm” review nhé ạ 🫶

Follow Fanpage FB "Xoăn dịch truyện" để nhận thông tin lên truyện nhà Xoăn nhé ạ ^^

Truyện CHỈ đăng trên Fanpage "Xoăn dịch truyện" và web MonkeyD. Vui lòng KHÔNG reup.

Nàng che mặt khóc, nhẹ nhàng hỏi: "Vậy... chàng có thể ôm thiếp một lần cuối cùng không? Để thiếp c.h.ế.t trong vòng tay của chàng."

Minh Lang không đành lòng, cuối cùng vẫn tiến lên, mở rộng vòng tay ôm lấy người yêu thời thơ ấu của mình. Cùng lúc đó, một cơn đau dữ dội ập đến, cổ họng của hắn bị cây trâm nhọn của nàng đâm xuyên qua.

Người thân giếc hại lẫn nhau, tiếng khóc vang vọng khắp nơi, Trung Đô lúc này chẳng khác nào địa ngục trần gian.

Hoàng đế đã sớm phát điên, ông ta đã uống quá liều tiên dược, với hy vọng trở thành tiên nhân trước khi quân phiến loạn chiếm thành.

Cánh cửa cung điện hé mở, ông ta khoác trên mình một chiếc áo lụa mỏng, tóc tai bù xù, chân trần lướt đi, vừa đi vừa chạy, vừa vung tay: "Ta thành tiên rồi, quả nhân đã thành tiên rồi! Hahahahaha, quả nhân đã thành tiên rồi!!"

Phía sau, một đám cung nữ, thái giám tay cầm áo quần đuổi theo, miệng liên tục gọi: "Bệ hạ, bệ hạ, phía trước không thể đi..."

Hoàng đế nghe thấy tiếng gọi của họ, cuối cùng dừng bước, bối rối nhìn họ, sau đó bật cười: "Hahaha. Tốt, tốt lắm, các ngươi đều là tiên nữ, tiên nam trên trời!"

Một cung nữ mỉm cười, cầm tấm lụa trắng tiến lên: "Đúng vậy, bệ hạ đã thành tiên rồi, chúng thần đến để phong vương cho bệ hạ."

Hoàng đế vỗ tay cười lớn, các thái giám và cung nữ đồng loạt vây quanh, mở tấm lụa ra và buộc nó quanh cổ hắn. Hoàng đế không cảm nhận được đau đớn, chỉ thấy thân thể mình ngày càng nhẹ nhàng, như thể sắp bay lên.

Trong lúc hỗn loạn và tuyệt vọng, mọi người đều cố gắng tìm kiếm một tia hy vọng mong manh. Dù biết rằng hy vọng đó rất mờ mịt, nhưng trong lòng họ vẫn nuôi dưỡng nó. Sự đè nén và tuyệt vọng đã kích động tội lỗi và điên cuồng trong lòng người.

Bên cạnh sự đối đầu giữa quân vương và dân thường, còn có sự đối đầu giữa quý tộc và dân nghèo, cùng với sự hoành hành của những kẻ cướp bóc. Chúng giếc người, cướp của, muốn tận hưởng khoảnh khắc cuối cùng trong cơn điên loạn của mình.

Khi Đệ Ngũ Phù Xương cầm ngọc tỷ, ngồi trên tường thành ở vị trí dễ thấy nhất, tất cả mọi người đều ngỡ ngàng.

Các chư hầu chỉ vào hắn và hỏi: "Người đó là ai?"

Họ nheo mắt, cố gắng nhìn kỹ, cảm thấy gương mặt này vừa quen thuộc lại vừa xa lạ, nhưng nhất thời không nhớ ra đó là ai.

Đệ Ngũ Phù Xương quay sang nói với Lý Bảo Âm: "Ngươi vào thành đi, tìm một nơi an toàn, đừng theo ta nữa, nơi này rất nguy hiểm." Thực ra, hắn cũng không biết liệu mình có thể nói ra câu này hay không, liệu đối phương có b.ắ.n một mũi tên vào hắn ngay lập tức hay không. Những kẻ đã chìm đắm trong m.á.u tươi, bị dục vọng chi phối, không còn giữ được lý trí nữa.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 21 tháng 10 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261
Tiến »