Lưu Dũng trước hết nói một câu.
- Mọi người đều bị hạn hán làm cho sợ rồi. Mấy ngày không mưa đã lo lắng đại nạn gây ra náo loạn.
Vương Triệu Tĩnh trầm ngâm chốc lát nói.
- Đại ca, không riêng gì đám người thương nhân buôn muối đó. Khắp nơi đều có tin tức truyền tới. Sơn Đông năm này e rằng lại có đại hạn, nếu như lại có luồng lớn lưu dân xuôi nam, lại giống như năm ngoái, vậy chính là rắc rối lớn rồi.
Triệu Tiến phân giải.
- Đến rồi cũng chỉ là đưa người tới cho chúng ta. Năm ngoái Triệu Tự Doanh chỉ có mấy trăm người đã đánh bại bọn chúng. Năm nay chúng ta mạnh thế này, càng không cần lo lắng. Hơn nữa không có Văn Hương Giáo cổ vũ xúi giục, trong ứng ngoại hợp, lưu dân chỉ là một đám cát vụn, cái gì cũng làm không xong.
Đối với lời Triệu Tiến, tất cả mọi người đều gật đầu tán đồng. Lưu dân là một nắm cát rời, hơn nữa đói khát khó chịu đựng nổi, không có người xúi giục và tập họp việc gì cũng làm không được. Lần đó nếu như không có Văn Hương Giáo trợ giúp, đa số người đã chết mất ở trong địa phận Sơn Đông rồi, càng không biết đi về phía nam. Nếu như không có lương thực cung ứng dọc đường, vậy thì sẽ chết đói tan rã trên đường đi. Nếu như không có rất nhiều thuyền bè bờ bắc Hoàng Hà, bọn chúng cũng tới không được bờ nam.
Lúc ấy Văn Hương Giáo làm nhiều như vậy, nhưng lưu dân nói cho cùng vẫn là lưu dân, trước mặt Triệu Tự Doanh không chịu nổi một đòn. Hiện giờ sức mạnh Triệu Tự Doanh gấp mấy lần, nhưng Văn Hương Giáo lại chưa chắc tập họp lại được nhiều hơn mấy lần lưu dân năm ngoái. Một bên tăng một bên giảm, tất nhiên không cần lo lắng nhiều.
Triệu Tiến lời lẽ bình thản nói mấy câu.
- Vẫn là câu nói xưa kia, chúng ta không được bê trễ, hết thảy chiếu theo khuôn phép mà làm, một khắc cũng không được buông thả, lưu dân liền không đáng lo lắng tới.
Bên ngoài không ngừng có gia đinh sang đây bẩm báo, nói sửa soạn các nơi của Triệu Tự Doanh đã xong hết. Lưu Dũng cũng từ bên ngoài đi vào, cười khổ nói.
- Những thương nhân buôn muối đó mang theo nô bộc, tùy tùng còn tốt. Những quản sự, quản gia gì kia cũng có thuộc hạ, không ngờ còn mang theo rất nhiều người hầu kẻ hạ như thế. Đều là khách, cũng không hay nếu dùng gia đinh theo dõi chặt chẽ. Đội Nội Vệ bên này sắp trông coi không nổi nữa rồi, còn may ngày mai đã đi cả.
Bên này đang nói, Cát Hương ngồi ở đó đột nhiên tràn đầy vẻ khinh bỉ nói.
- Đám thương nhân buôn muối đó giàu có như thế, lại chẳng làm được việc chính đáng. Mấy ngày ở bên này chúng ta, nói chuyện cả ngày chỉ là ăn uống vui chơi, nói làm ăn buôn bán không được mấy câu. Thật không biết sao kiếm được ngân lượng.
Vương Triệu Tĩnh cười lắc đầu nói.
- Những thương nhân buôn muối tới Hà Gia Trang đã coi như chịu khó chăm lo việc nhà rồi. Những thương nhân buôn muối dựa vào cục diện tổ tiên để lại sinh sôi giàu có, ở trong nhà chỉ có nhập vào kho ngân lượng vô số kể. Ngày qua ngày hưởng thụ là được rồi, hà tất vất vả làm gì.
Nghe thấy điều này, Cát Hương oán hận nói.
- Đại ca dẫn chúng ta đánh nhau chết đi sống lại mới trải qua được mấy ngày sống an nhàn như bây giờ. Đám người này dựa vào đầu thai cứ như vậy giàu có.
Vương Triệu Tĩnh cười không có tiếp lời, Triệu Tiến liếc Cát Hương một cái, y lập tức không nói lời nào nữa.
Cục diện Triệu Tự Doanh càng làm càng lớn, tánh tình mỗi người cũng có chút biến đổi. Người khác còn biết cách bình tĩnh, Cát Hương thì chính là càng lúc càng hướng tới giàu có vinh hoa. Tuy nhiên ở Hà Gia Trang như nay chỉ là một đại quân doanh, vốn dĩ không có gì đáng hưởng thụ. Trong mấy ngày bọn thương nhân buôn muối tới đây, hằng ngày bàn tán ăn chơi đàng điếm, việc giàu có vinh hoa không thiếu, cũng đâm thọc vào tâm sự của Cát Hương.
Những lời oán hận mới vừa nãy, thay vì nói là khinh bỉ, chẳng khác gì nói là ngưỡng mộ và ganh ghét, có nên nói tới việc thành thân cho Cát Hương để cho tâm tình y vững vàng hơn chút. Triệu Tiến lóe lên ý niệm này trong đầu.
Lúc mặt trời nhô ra, Triệu Tự Doanh bên này hết thảy sửa soạn hoàn tất, bên đó cũng có người mời bọn quản sự và thương nhân buôn muối ra ngoài, về phần bọn tùy tùng theo hầu thì nhốt vào trong tiểu điếm.
Từ tiểu điếm đi ra hơn trăm bước chính là bãi trống huấn luyện của Triệu Tự Doanh, ruộng đất bên đó có không ít chỗ đã đổi thành sân huấn luyện. Đá vụn, cát mịn trộn lẫn tro vôi, xung quanh có mương lộ thiên, cống ngầm thoát nước, định kỳ san bằng, định kỳ dùng gia súc lớn dắt kéo cối xay bằng đá nặng nề đè qua lại, thoạt nhìn vô cùng bằng phẳng.
Lúc giáo trường này vừa mới làm ra, đám thôn dân lân cận và thương nhân tới bên này buôn bán làm ăn thì thầm bàn tán rất nhiều. Đều nói Triệu Tiến cái tên trẻ tuổi thật là phá của. Ruộng vườn tốt như thế cứ như thế san phẳng cả rồi, hơn nữa còn đè bằng vật nặng như vậy, đây thật đáng chê trách, đất trống ngay cả cây cỏ cũng không dài ra nổi, về sau đoán chừng không cách nào làm thành ruộng đất trồng trọt nữa rồi.
Tuy nhiên chỗ tốt khi huấn luyện, người bên ngoài không biết được, Triệu Tự Doanh tất nhiên cũng sẽ không đi giải thích với người khác.
Triệu Tiến và bọn huynh đệ đều đã đứng ở trên mộc đài, Như Huệ thân mặc áo dài mỉm cười nghênh đón khách bên dưới, mời từng thương nhân buôn muối và quản sự đi hết lên mộc đài.
- Đây là làm cái gì a? Phải ở chỗ gió hú này nói chuyện sao?
Có người mở miệng nói câu cười đùa không đúng lúc, cũng không có người sẵn lòng để mắt tới.
Dưới ánh mặt trời chói chang, khôi giáp đám người Triệu Tiến lóe ra hào quang, thật giống như ai nấy đều đang phát sáng, cả người kim quang chớp lóe, cao lớn uy mãnh, nhìn trông có vẻ uy thế khiếp người.
Cả ngày rèn luyện thân thể, đã trải qua đánh nhau sống chết, từng ngày huấn luyện dẫn đội, trong lúc giơ tay nhấc chân mang theo khí thế nghiêm nghị lẫm liệt, loại khí chất này nhiều khi bị hiểu lầm là sát khí.
Bọn quản sự và thương nhân buôn muối kia đều là kẻ nhiều năm hưởng thụ giàu có tới đây, kiếm tiền phát tài dễ dàng hơn người bình thường, ngay cả cực khổ cũng chưa từng trải qua, nào đâu thấy qua cái này. Từng người lên mộc đài, lúi cúi không dám nhìn thẳng, đều là ánh mắt ngó lơ mơ hoặc là ngắm nhìn về hướng khác.
Ánh mắt chuyển hướng đi nơi khác, nhìn thấy ở xa bãi đất trống bên dưới, từng phương đội nhỏ xếp hàng ngay ngắn, cờ thương như rừng, mà ngay cả đội nhân mã một phía khác cũng chỉnh tề không kém. Vừa nhìn cảm thấy mới mẻ đẹp đẽ, nhìn nhiều mấy lần đã cảm thấy có gì đó chói con ngươi, nhìn đến lúc đáy lòng nổi lên khí lạnh. Rõ ràng trên người mặc áo thật dầy, mặt trời lại sáng rực, vốn dĩ trên thân rất là nóng bức, trong chốc lát đột nhiên cả người lạnh toát.
Vương Triệu Tĩnh điềm đạm hỏi.
- Các vị hôm qua nghỉ ngơi tốt chứ?
Một câu hỏi bình thường lại làm cho bọn người thương nhân buôn muối Dương Châu cả người không thoải mái kia đều giật thót, vội vàng khom người cười sượng trả lời.
- Chiêu đãi rất tốt. Thật là còn thoải mái hơn ở trong nhà.
Oán giận gì đó đều không thấy bóng dáng, thái độ cũng khiêm tốn hơn bình thường rất nhiều.
, trước mắt đã có hơn một trăm bộ rồi.