Ngũ Bưu xuất thân là binh lính Liêu trấn, làm việc ở đại doanh của Lý gia, bình thường cũng được ăn no, nhãn lực và hiểu biết võ công cũng không kém. Sau khi vào Hà Gia Trang, liếc trộm phép tắc Triệu Tử Doanh vài lần, hắn liền hiểu được được lần này chỉ e rằng là một đi không trở lại rồi.
Nhưng Dương Châu bên kia đã nói rất cụ thể: nếu ngươi chết ở đó thì số ngân lượng này cứ theo đó mà trả. Nhưng nếu ngươi không động thủ trốn trở về thì liền đợi cả nhà cùng đoàn tụ dưới âm phủ đi
Khoảng tám trăm lượng bạc cộng thêm số tiền mấy năm nay tích góp được cũng đủ cho người nhà sống hai đời.
Ngũ Bưu một bên tiến về phía trước, một bên cân nhắc. Hắn ước lượng bản thân có lẽ bắn ra được hai mũi tên, ở khoảng cách gần như vậy, dù Triệu Tiến mặc áo giáp thì hắn cũng chắc chắn bắn chết được, dù sao vẫn có nhiều chỗ áo giáp không bảo vệ được.
- Hồng chín, óc chó thơm ngon đây.
Trên đường phố vang lên tiếng rao bán thật lớn.
Người đã tới. Ngũ Bưu nghe thấy ám hiệu liền bò lên phía trước một chút chuẩn bị ra tay. Ngay lúc này, gã nghe thấy tiếng động vang lên từ mái nhà phía dưới, còn chưa kịp phản ứng thì đã xảy thấy một thứ gì đó từ dưới thân vọt ra ngoài.
Gã vốn đang bò sát trên mái nhà nên không kịp né tránh được, càng không hề nghĩ đến việc sẽ gặp phải công kích phía dưới mái ngói thế nên toàn bộ ngực và bụng đều bị đâm thủng.
Ngũ Bưu thống khổ há mồm định hét to thì liền nghe thấy âm thanh rít gào từ phía sau vang lên. Đây chính là tiếng tên xé gió lao đến. Không kịp quay đầu tránh né, sau lưng, bả vai và gáy đều bị trúng tên, toàn thân bị gim chặt trên mái nhà.
Lúc hắn leo lên mái nhà, không biết rằng phía sau đã có người cũng đã nhẹ chân leo lên chỗ cao từ lúc nào, ba cây cung theo ba nơi khác nhau đồng loạt bắn tới đây.
Ở trước cửa hiệu đổi tiền, mgười bán hàng rong hét lên thật to, Vương quản gia vẫn đi bên cạnh Triệu Tiến đột nhiên sống chết túm chặt lấy cánh tay phải của Triệu Tiến. Hai người mua đồ ăn vặt trên đường đồng thời móc ra dao găm từ trong giỏ xách mãnh liệt xông tới chỗ Triệu Tiến.
Triệu Tiến xoay mạnh bả vai một cái. Tên Vương quản gia kia cả người đều gần như treo trên tay hắn khiến hắn không có cách nào rút đao ra được.
Những người của thương nhân Dương Châu mang đến, bọn hộ vệ đều cách một khoảng xa. Đột nhiên xảy ra chuyện, những quản sự và thương nhân buôn muối xuất thân phú quí đều không biết phải làm sao, tay chân luống cuống, bọn hộ vệ nhất thời không thể chạy đến kịp.
Vương Triệu Tĩnh trở tay rút kiếm, đã chắn trước người Triệu Tiến. Mũi trường kiếm bén nhọn trong tay hắn rung lên. Một tên thích khách muốn dùng chủy thủ trong tay đến cản trở liền bị trường kiếm trực tiếp đâm trúng cánh tay, thanh chủy thủ trong tay lập tức rơi xuống đất. Không đợi y ra chiêu tiếp theo, mũi kiếm đã xuyên qua cổ họng.
Nhưng tên thích khách còn lại không màn đến, dao trong tay hắn ánh lên màu đen sẫm chắc chắn là đã được tẩm độc. Chỉ là tên thích khách này mới vừa bước lên hai bước còn tưởng rằng Vương Triệu Tĩnh không để ý thấy hắn, không ngờ chỉ nghe phía sau rống to lên một tiếng, chưa hết kinh ngạc thì đầu đã rơi xuống đất.
Máu tươi cuồn cuộn phun ra. Các quản sự và thương nhân đều hét lên thất thanh, bị máu tươi bắn dấy lên đầu lên mặt, không ít người tê liệt ngã ngồi trên đất, thậm chí không khống chế được mà nôn ọe. Mùi hôi thối bay đầy trời.
Cánh tay trái của Triệu Tiến ra sức vung lên, bao tay sắt quật mạnh vào mặt Vương quản gia. Vương quản gia mặt mũi be bét máu, đầu óc choáng váng, không giữ chặt Triệu Tiến được nữa, vừa mới buông lỏng đã bị Triệu Tiến bắt lấy một cánh tay vặn mạnh. Một tiếng xương vỡ, cánh tay gãy đoạn, cánh tay còn lại sau đó cũng không tránh thoát.
Vương quản gia kêu lên thảm thiết, quì ngay trên mặt đất. Triệu Tiến lùi về sau một bước, chỉ vào mái nhà nói.
- Ngươi không cần đợi tên cung thủ kia nữa. Hắn đã sớm chết trước ngươi rồi.
Mọi người theo hướng ngón tay chỉ nhìn sang. Trên nóc nhà mơ hồ nhìn thấy một nửa bên cái đầu, lại hét lên một trận. Sau đó mới để mắt tới cái đầu kia ghim chặt một chỗ bất động, xem ra đã chết lâu rồi.
Triệu Tiến vung tay đập một cái thật mạnh cộng thêm cứng chắc của bao tay sắt, Vương quản gia lập tức răng rơi đầy đất, xương mũi cũng gãy nát. Y cũng đã nhìn thấy cái đầu lộ ra trên nóc nhà nhưng vẫn cứng cỏi quì trên đất, cười hắc hắc.
- Tiến gia uy vũ, tiểu nhân nhận thua.
Người trong hiệu đổi tiền cũng đi ra, những người bán hàng rong đều cầm vũ khí đứng dậy, đoàn người Dương Châu thế mới biết Triệu Tự Doanh thì ra đã sớm có bố trí.
Như Huệ tiến đến trước mặt quát.
- Còn đồng bọn khác không? Là ai sai ngươi đến?
Vương quản gia kia tất cả khiêm tốn ban đầu đều biến mất, giọng điệu mơ hồ không rõ ràng nói.
- Hiện giờ vùng Nam Bắc còn ai là chủ mưu nữa? Còn không phải là Phùng gia lão thái gia sao?
Y ngay lập tức khai nhận. Đây cũng là điều trong dự liệu, hiện giờ cũng chỉ có Phùng gia đang đối đầu với nhau.
Không ít người nhìn chằm chằm vào Vương quản gia, còn có người đề phòng quan sát xung quanh. Đám người Dương Châu phía sau Triệu Tiến thì không quá để ý, toàn một lũ vô dụng bụng phệ mà thôi. Dù sao cũng vẫn còn đứng đó vẫn chưa hoàn hồn, mùi hôi thối ngút trời, để ý làm gì.
Bây giờ thì cục diện cũng đã ổn định, cũng có người Dương Châu bên kia đứng dậy, xiêu vẹo nhích gần hơn về phía trước, có lẽ do cảm thấy đứng bên Triệu Tiến sẽ an toàn hơn chút.
Lảo đảo vài bước, có người đột nhiên chạy vượt lên. Trong tay nắm một cây dao ngắn, mũi dao lóe lên ánh đen, lại đã được tẩm độc. Dao ngắn sắc nhọn, đâm vào khe hở của áo giáp.
Người này vừa ra tay, Vương quản gia vẫn quì trên mặt đất liền cười lên hô hố, thanh âm kia cũng không khác tiếng tru là bao, càn rỡ kiêu ngạo, thu hút chú ý của mọi người.
Người ở đây quá đông. Mặc dù bị thu hút trong khoảnh khắc nhưng thích khách đột nhiên xuất hiện trong đám người Dương Châu vẫn bị phát hiện, có người lập tức hô lên cảnh báo.
Nhưng khoảng cách quá gần, ra tay ở khoảng cách này, người cả hai bên đều không kịp xông đến, Triệu Tiến cũng không kịp xoay người.
Vương Triệu Tĩnh quay đầu nhìn, y cũng không kịp ứng phó, chỉ còn biết dùng sức xô Triệu Tiến, đẩy văng Triệu Tiến ra. Lấy trường kiếm trong tay làm gậy, vụt xuống.
Thích khách kia bước chân chậm lại, dễ dàng tránh được đòn của Vương Triệu Tĩnh, tiếp tục xông thẳng tới chỗ Triệu Tiến. Chỉ trong chớp mắt này. Triệu Tiến đã có thì giờ tỉnh táo lại, hắn xoay người qua, rút đoản đao bên hông, sải bước nghênh đón.
Thích khách có binh khí ngắn chỉ dùng để tấn công. Cả người khom như một cây cung, lúc đến gần Triệu Tiến, cả người bật mạnh lên.
Triệu Tiến thân thể lay động, cũng không phải tránh né mà là điều chỉnh thân người, dùng giáp ngực đón chính diện đòn đâm của đối phương. Áo giáp trước ngực hắn do sắt tinh luyện làm ra, một thanh dao ngắn dĩg nhiên không cách nào xuyên qua. Trong phút chốc thích khách kia vì vẫn đang xông thẳng tới đã không chuyển hướng, bởi y vốn không ngờ rằng Triệu Tiến không tránh né mà lại chống đỡ chính diện như thế.
Dao ngắn đâm vào áo giáp phát ra tiếng động chói tai lại không cách nào xuyên thấu. Triệu Tiến dùng đoản đao đâm vào cổ đối phương sau đó rạch thẳng xuống dưới, một bên cổ tên thích khách bị phanh ra, máu tươi văng lên người lên mặt Triệu Tiến. Tên thích khách cũng ngã xuống, co quắp trên mặt đất.
- Đại ca.
Các đội nhân mã mai phục trên đường đều đã xuất hiện, nhưng chẳng ai ngờ rằng trong đám người Dương Châu lại ẩn giấu hai thích khách. Tên Vương quản gia thì đã sớm bị phát hiện, nhưng một người khác lại đột nhiên nổi dậy.
Nhìn Triệu Tiến cả người đẫm máu, mọi người đều kinh tâm động phách. Lưu Dũng xông đến lớn tiếng hỏi, Triệu Tiến liền lắc đầu ra hiệu bản thân không có chuyện gì, lấy tay lau máu trên mặt rồi đi đến trước mặt Vương quản gia.
Lúc này, Vương quản gia đã ngừng cười. Từ lúc bị bắt, gã vẫn huyênh hoang kiêu ngạo. Hiện tại mọi việc đã chấm dứt, mặc dù trên mặt máu thịt lẫn lộn, không thấy rõ vẻ mặt, nhưng ai cũng thấy được là gã đang tuyệt vọng.
Triệu Tiến nhìn xuống Vương quản gia giọng điệu lạnh lùng nói.
- Đem những lời cần nói khai hết ra, ta sẽ cho ngươi được chết tử tế.
Vương quản gia cúi đầu hừ lạnh một tiếng. Triệu Tiến cho thanh đoản đao vào vỏ, lành lạnh nói.
- Ngươi đừng tưởng rằng xương ngươi cứng. Ngươi nếu đã lăn lộn ở vùng Giang Bắc này ta sẽ tra ra rõ ràng. Ngươi trước khi chết khai hết thì nhà ngươi sau này bình an vô sự. Ngươi mạnh miệng không nói hay nói dối, bắt đầu từ mai Triệu Tử Doang sẽ điều tra, tra ra cha mẹ vợ con của ngươi, tra hỏi từng người một, ai cũng đừng mong sống.
Triệu Tiến vừa dứt lời, “Vương quản gia” ngẩng phắt đầu, hung tợn mắt ngó trừng trừng Triệu Tiến. Triệu Tiến mặt không biểu cảm, lạnh lùng nói.
- Ngươi mấy ngày nay có lẽ đã quan sát tỉ mỉ. Ngươi thấy ta làm được hay không.
Nếu sớm đã chuẩn bị thích khách mai phục, mấy ngày nay nhất định đã thăm dò cẩn thận vùng phụ cận. Vậy thì chắc chắn sẽ hiểu rất rõ thực lực của Triệu Tử Doanh, tất nhiên biết Triệu Tử Doanh làm được những gì.
Vương quản gia vẫn luôn cứng đầu thần sắc dần dần phai nhạt, tái mặt cúi đầu lắp bắp nói.
- Cũng không còn đồng bọn gì nữa hết. Lần này đích thật là do Phùng gia sai khiến.
Có khai Phùng gia ra không cũng không trọng yếu. Dù sao song phương thế cũng đã như nước với lửa, nhiều thêm một món nợ cũng chẳng hề gì.
Triệu Tiến nhếch miệng cười, cả mặt đầy máu vừa cười, răng nanh trắng hớn lộ ra, Vương quản ra không nhịn được run rẩy. Gã đột nhiên thấy Triệu Tiến giống như mãnh thú cự thần nhè người là cắn nuốt.
- Ta dựng cờ lập ra Triệu Tự Doanh, làm nên nhiều chuyện như thế nhưng cũng sẽ không chết trong tay loại người như các ngươi.
Nói xong câu này, Triệu Tiến liền sai người kéo “Vương quản gia” xuống tra hỏi. Sau đó, một đám xác thích khách đều được chuyển từng cái ra ngoài.
Lưu Dũng chạy đến trước người Triệu Tiến, xấu hổ nhận lỗi.
- Đại ca, là tiểu đệ bố trí không chu toàn, suýt chút nữa đã xảy ra họa lớn rồi.
Triệu Tiến giơ tay vỗ vỗ vai Lưu Dũng, lắc đầu nói.
- Lần này tầng tầng bố trí, ngay cả huynh cũng không ngờ đến, không trách đệ được. Chúng ta lần này vẫn còn quá lơ là, vẫn cho rằng người đến từ Dương Châu đều là quản sự và thương nhân nên không ngờ rằng Phùng gia sẽ ở chỗ này động tay động chân. Chuyện tiếp theo, đệ đi lo liệu không phải sợ đắc tội với người khác nên làm thế nào thì liền làm như thế đó.
Lưu Dũng dùng sức gật đầu. Triệu Tiến cũng không để ý đến cái gì hình tượng, ngồi bệt xuống bậc thềm trước cửa hiệu đổi tiền. Vừa rồi tuy rằng chỉ chiến đấu một lúc nhưng thật sự là quá bất ngờ nên khiến cho người ta khẩn trương dị thường, mệt mỏi không kém gì đại chiến.
Vương Triệu Tĩnh không ngồi xuống. Bọn gia đinh nhặt bội kiếm về giao cho hắn. Vương Triệu Tĩnh cầm kiếm đứng bên cạnh Triệu Tiến, còn vài tên gia đinh tinh nhạy cũng đứng ở xung quanh hộ vệ.
Xác thích khách nằm trơ trọi một bên, người Dương Châu đến lần này cũng không để cho rời đi nữa rồi, họ đều bị bọn gia đinh đưa về giam lỏng ở khách điếm, sẽ có người đến thẩm vấn bọn họ. Về phần những nô bộc tùy tùng ở nơi khác của đám người Dương Châu cũng lập tức sẽ bị bắt giam. Đội nhân mã đã được phái qua rồi.
Hỗn loạn ở nơi này thật ra cũng không hề liên lụy đến những chỗ khác. Con đường này đã được bố trí từ trước rồi, nhưng ai cũng không ngờ đến ngoài Vương quản ra trong đám khách nhân lại vẫn còn thích khách khác. Đây mới chính là điều bất ngờ nhất.