Đồng tri châu nhất thời không biết nói gì. Văn thần kẻ sĩ công kích Đông Xưởng và Cẩm Y Vệ, lý do thường dùng nhất chính là không bằng không cớ, không theo phép nước. Bọn chúng thật cũng không nói bằng chứng gì, nói bắt thì bắt thôi.
Thừa dịp khoảng yên ắng này, Vương sư gia lại nói.
- Học trò cũng cảm thấy đại nhân nói có lý. Một vùng Từ Châu, bất kể đại nhân hay là Chu tướng quân đều không có cớ gì bị bắt. Cũng chỉ có Triệu Bảo Chính bên kia dễ kiếm chuyện lôi thôi, rất là ngứa mắt.
Trên mặt Đồng tri châu lại lộ ra vẻ tươi cười đắc ý, còn chưa đợi ông ta nói, Vương sư gia lại nói.
- Đại nhân ngẫm lại xem. Xưởng vệ bắt được Triệu Tiến không?
Đồng tri châu khinh thường phản bác.
- Có gì mà không được. Đề Kỵ Đông Xưởng bắt người, còn có kẻ nào bắt không được.
Nhưng lời này nói được phân nửa đã không thốt lên được nữa.
Vương sư gia hỏi ngược lại.
- Bọn Đông Xưởng đều là sĩ tử quan văn, đại nhân tận mắt thấy bọn Đông Xưởng bắt quân tướng, võ quan chưa?
Chuyện xưa như vậy Đồng tri châu cũng biết rõ.
- Tận mắt thấy thì cũng có nhưng là không nhiều.
Vương sư gia mở miệng nói.
- Không phải không nhiều, mà là cực ít. Những quân tướng nhiều đời làm quan kia, Cấm Vệ chưa từng đụng tới. Chẳng qua chỉ là giậu đổ bìm leo, giả vờ làm ra vẻ đối đầu mà thôi.
Quân tướng võ phu có nề nếp khác, Cẩm Y Vệ dính líu cực ít tới mặt đó cộng thêm bản thân Cẩm Y Vệ cũng xuất thân quan quân, càng sẽ không nhiều chuyện. Mấu chốt hơn chính là, bọn quan văn không có quyền hành chính là chó chết. Tới cửa động thủ bắt người, nhiều nhất rước lấy mấy câu thóa mạ. Còn trong tay võ tướng lại có đao binh, tới cửa nếu như liều mạng với nhau, đó chính là phải xảy ra chuyện chết người.
Cho nên hoạn quan, bọn quan văn đều phải do Cẩm Y Vê tới bắt, võ tướng bên đó lại coi trọng quân pháp, Cẩm Y Vệ động thủ đi bắt, chẳng qua chỉ là một số kẻ chó rơi xuống nước thất thế không còn một binh tốt, hoặc chính là những kẻ có danh nghĩa võ tướng nhưng trong quân không có gốc gác.
Đồng tri châu uể oải nói.
- Triệu Tiến kai cũng không phải võ tướng.
Câu này ngay cả chính ông ta cũng không thuyết phục được mình.
Giọng nói Vương sư gia ngược lại nâng lên.
- Đại nhân, nhưng trong tay Triệu Tiến kia có mấy ngàn kẻ hổ lang, không biết có bao nhiêu người bỏ mạng trước lằn xe của hắn. Bốn Cẩm Y Vệ kia cộng lại không quá bốn thanh đao, bọn chúng làm được cái gì đây?
Đồng tri châu chỉ cảm thấy bực dọc, lại phát tiết không được, hậm hực hồi lâu mới mở miệng nói.
- Nếu như Triệu Tiến không phục vương pháp, vậy chính là mưu phản. Tới lúc đó triều đình điều đại binh tới, hắn chỉ có một con đường diệt vong.
- Nhưng trước lúc đó, thành Từ Châu này đã bị Triệu Tiến nắm được rồi. Đại nhân chẳng lẽ còn đường sống sao?
- Không được nói bậy, Từ Châu tường cao hào sâu. Hắn một tên thổ hào thôn dã sao lấy được là lấy ngay được. Đại thành Từ Châu chống được mười vạn lưu tặc vây công. Mấy ngàn người kia của hắn thì nhằm nhò gì.
Nghe được lời này, Vương sư gia thở dài, lắc đầu nói.
- Đại nhân, mười vạn lưu tặc kia là Triệu Tiến đuổi đi đó, còn lưu lại trong tay hắn ba vạn người. Nếu như không phải Triệu Tiến ra tay, thành Từ Châu sớm đã không còn rồi. Đại nhân, ngài thật cho rằng thành Từ Châu này chặn được Triệu Tiến ở ngoài thành ru. Nếu như Triệu Tiến kia có lòng, đêm nay sẽ có người mở cổng thành hắn, thả hắn vào thành.
- Bản quan... bản quan phải bắt hết thân thuộc của một bọn giặc Trần gia, Triệu gia tống vào ngục.
- Vậy thì cả nhà đại nhân cũng sống không qua khỏi đêm nay rồi
Lời Vương sư gia càng lúc càng không lễ độ.
Tri châu Đồng Hoài Tổ đích thật nóng giận rồi, ở nơi đó lớn tiếng quát.
- Khốn khiếp, ngươi đây có còn là vì triều đình không, hay là nói chuyện thay cho tên giặc kia. Trong thành này có Đại tướng như Chu tham tướng đó, tinh nhuệ dưới trướng đều ở trong thành. Một tên côn đồ như hắn dám làm cái gì. Chu tham tướng vừa động, bọn giặc Triệu Tự Doanh kia lập tức hóa thành bột phấn.
Vương sư gia chỉ lắc đầu, ở nơi đó cười cam chịu nói.
- Đại nhân, Chu tham tướng bên đó. Ngài tôi đều phải coi trọng. Ông ta bên đó chỗ nào cũng khách khí với Triệu Tiến, chẳng lẽ là bởi vì khiêm nhường sao? Võ phu tham lam bậc ấy, nếu như dùng sức mạnh sao còn phải khách khí. Tửu phường này, đường muối này, còn có chợ muối gì kia, nếu như Triệu Tiến thủ không được, bao nhiêu cường hào khắp bốn phương sẽ mó tay tới. Chu tham tướng đó sao lại buông tha. Vì sao hiện giờ bọn họ phải thủ quy củ, phải chiếu theo quy củ Triệu Tiến định ra làm việc. Là sợ, là đánh không lại đa.
Chiếu theo quy củ của Triệu Tự Doanh làm việc, hết thảy đều có định ra con số, Triệu Tự Doanh cũng có chia lãi. Không chiếu theo cái quy củ này làm, tất nhiên tất cả kiếm được đều là của mình. Nhưng trong tay Chu tham tướng nhiều binh mã như vậy, lại không có mảy may lòng dạ liều lĩnh, ngoan ngoãn nghe theo. Không cần nói gì khác, vỏn vẹn một việc này, cũng đủ để nói rõ thực lực song phương chênh lệch.
Đồng tri châu khóe môi mấp máy, sắc mặt biến ảo, lại nói không ra một lời nào. Mỗi câu Vương sư gia nói đều là đâm chọc ảo tưởng của ông ta. Cẩm Y Vệ tới tra án, ông ta đoán chắc là Triệu Tiến, nghĩ thầm từ nay về sau ngẩng cao đầu được rồi, có lẽ còn moi móc được lợi lộc bên trong đó. Nhưng Vương sư gia vừa nói như thế, ông ta mới nhận ra, cái gì cũng làm không được.
- Bản quan... bản quan...
Đồng tri châu sau khi lẩm bẩm mấy câu đột nhiên gào khóc lớn tiếng. Lông mày Vương sư gia nhíu lại càng chặt, ánh mắt lóe lên nét khinh thường và khinh bỉ.
- Người khác dọa nam nhân hiếp nữ nhân, cá thịt đầy mâm, nếu không có đủ cũng được bá tánh thân sĩ cung kính. Ai lại tủi nhục như bản quan đây.
Đồng tri châu thút tha thút thít nói giống như vợ bé tủi thân.
Vương sư gia lại thở dài, lắc đầu nói.
- Đại nhân, các nơi Tô, Tùng, Thường ở Giang Nam đều là như vậy. Chỉ chẳng qua mọi người sĩ diện ngại nói ra, giữ lấy mặt mũi mà thôi. Vả lại đại nhân ngẫm nghĩ cho kỹ. Nơi Từ Châu này điều Triệu Tiến làm cũng không coi là không đúng chừng mực. Ngân lượng nên cho đại nhân cũng không có thiếu một văn tiền, đại nhân cũng làm chủ được việc quan, đây đã là không tệ rồi.
Mấy nơi Tô Châu, Thường Châu, Tùng Giang ở Giang Nam đều là giàu có trên cả thiên hạ, văn phong đỉnh thịnh. Sau lưng thân sĩ thường thường có thân thích lão đại ở kinh thành chiếu cố. Tri phủ Tri huyện trên đất ấy vốn dĩ không làm gì được. Hơn nữa những nhà giàu quý tộc ấy kế thừa mười mấy đời, thâm căn cố đế ngay trên đất ấy. Càng thêm thu xếp rất nhiều gia nô ở trong nha môn làm Lại mục sai dịch, ngay cả quyền hành quan phủ cũng nắm hết trong tay.
Ở những nơi này làm quan, cũng chưa chắc khỏe bằng Từ Châu như nay. Chẳng qua chỉ là Giang Nam bên đó đều là người đọc sách, giữa đôi bên coi trọng sĩ diện, lễ số, vì mặt mũi ngại nói ra mà thôi. Bên này Triệu Tiến phần lớn là võ phu và người giang hồ, nói chuyện làm việc không có khách khí như vậy.