- Tuy nói bần cùng, nhưng cũng còn có được cục diện. Bọn con cháu đích tôn bên phía Dương Châu trông coi quá chặt chẽ không cho người ngoài nhúng tay vào. Làm ăn buôn bán được trong chợ muối này cũng là cơ nghiệp truyền đời.
Phùng Kim Đức sống rất thoải mái ở Từ Châu, nhưng Phùng gia ở Dương Châu lại rất rắc rối. Bọn tôi tớ Phùng gia đều nơm nớp lo sợ, làm việc cho gia đình giàu có phải có rắc rối này. Bình thường đều là cáo mượn oai hùm, ỷ thế hiếp người, nhưng chủ nhà một khi tức giận, cũng phải ngay lập tức chịu liên lụy.
Phùng lão thái gia động tới gia pháp đã trừng trị mấy quản sự rất có mặt mũi, Phùng lão gia không dám ra khỏi nhà, cả ngày gọi người tới tụ họp trong nhà, mấy cô nương tiếng tăm trên thuyền trên bờ ra ra vào vào, các viện thậm chí còn đánh nhau vì điều này. Kẻ nào được Phùng gia gọi vào cửa đó chính là hào quang rực rỡ. Bên trong đó lẽ dĩ nhiên không thiếu được tiếng khóc rống ở nội viện Phùng gia.
Hiện giờ đã là giữa mùa hạ, Vận Hà khai thông, tin tức trong kinh sư truyền trở về. Sau khi Kinh Sát, trong bọn quan lại triều thần đã không còn người bao nhiêu người của Nam Trực Lệ đương quyền. Hai chỗ dựa trong triều của Phùng gia, một kẻ bị thôi chức, một kẻ không dám làm loạn. Chiếu theo đồn thổi từ nội viện Phùng gia, thư Phùng gia đưa đi cầu xin trợ giúp bị giữ nguyên niêm phong đưa trở lại, phụ tử Phùng gia vô cùng tức giận.
Phùng gia tốt xấu gì làm ăn buôn bán nhiều năm như vậy, không phải chỉ mất đi hai chỗ dựa này thì không còn người quen biết trong quan phủ, cho dù nha môn hoàng cung cũng nói chuyện tới được. Nhưng không hiểu tại làm sao, tên côn đồ vùng đất bần cùng Từ Châu kia không ngờ ở trong nội cung cũng có quen biết. Nghe nói người tin cẩn chỗ dựa của hắn còn sắp sửa vào Ti Lễ Giám nhậm chức, ngoài triều không có kẻ nào dám ra mặt, nội cung lại còn cứng rắn chỉ điểm xuống. Phùng gia rõ ràng không còn cách nào thi triển trên quan trường.
Tuy nói gia chủ không chịu bỏ qua, nhưng người còn lại của Phùng gia đều cảm thấy không cần tiếp tục. Ngày đó Phùng Thiếu Lương tính cả hộ vệ bên người và trong ngôi nhà bên ngoài kia tổng cộng mười mấy nhân mạng. Người Phùng gia phái đi sang đấy thu dọn xem xét nửa đêm đều thường xuyên gặp phải ác mộng bừng tỉnh. Tất cả bình thường cảm thấy trong thành Dương Châu thái bình vạn năm, vốn dĩ sẽ không có cái gì đánh đánh giết giết. Ai mà ngờ được đối phương tìm thẳng tới tận cửa, mọi người cảm thấy ngay cả đại viện Phùng gia này cũng không an toàn nữa rồi.
Chuyện trở về thành ngược lại không có người nào nghĩ tới, Phùng Thiếu Lương chính là xảy ra chuyện ở trong thành, trong thành kia cũng không giữ được an toàn nữa rồi.
Phải nói là thuyền nghiêng lệch còn gặp phải gió ngược. Phùng gia loạn thành như vậy, đầu mục gánh vác hộ vệ Phùng Bảo lại bị bắt quả tang gian dâm. Có người nhìn thấy y và một nha hoàn nội viện thân mật thông dâm, mà nha hoàn đó còn là người Phùng Thiếu Hiền dùng qua rồi. Sau khi quất mấy chục roi, Phùng Bảo bị đưa tới Hải Châu bên kia, hộ vệ Phùng gia bên này đổi lại do quản gia Phùng Đại trông coi.
Nghe nói sau khi Phùng Kim Đức đi Từ Châu giảng hòa, phu nhân gia chủ Phùng Thiếu Hiền từng nói. Giảng hòa cũng đã làm rồi, tội gì còn phải nơm nớp lo sợ như thế. Kết cuộc bị Phùng Thiếu Hiền tát cho mấy cái bạt tai thật nặng.
Chịu thiệt thòi lớn như vậy, tới hiện giờ còn không có cử chỉ gì, Phùng gia đã bị xem thành con hổ giấy rồi. Thương nhân buôn muối xếp thứ hai Dương Châu âm thầm lén lút không chút khách khí nói ra lời này. Nếu như đổi lại nhà y gặp phải sự tình như vậy, sớm đã bỏ hết gia tài, hoặc là tụ tập quan binh, hoặc là triệu tập hạng người lục lâm, như thế nào cũng phải một sống hai chết với Triệu Tiến kia. Loại người như Phùng gia đó, thuần túy là sống tháng ngày yên ổn đã lâu thành ra hèn nhát rồi.
Trong nghề muối ở Dương Châu, mọi người bắt đầu làm theo ý mình, vốn rằng Phùng gia định ra hạn mức và giá cả, hiện giờ cũng không có người nào đếm xỉa tới, cũng có người bắt đầu cân nhắc mua lại nhà cửa của Phùng gia.
Ngày hai mươi lăm tháng năm Dương Châu đã trở nên nóng bức, sông Bảo Dương thuyền hoa dập dềnh, cái gọi là yên hoa tam nguyệt há Dương Châu (khói mây Dương Châu tháng ba) bắt đầu phô bày, chỉ chẳng qua lúc này còn chưa tới thời khắc phồn hoa náo nhiệt nhất, cho nên uống li bì chè chén say sưa, trắng đêm không ngủ vẫn không quá nhiều.
Phùng gia bên này không có cái gì gọi là cảnh tượng phồn hoa như thế, trong nhà có phóng đãng cũng là đóng cửa làm bừa, sẽ không lộ ra trước mặt người khác. Khung cảnh khách khứa nhộn nhịp trước cửa khi xưa dĩ nhiên không thấy, ai cũng sẽ không đưa đầu tới chỗ xui xẻo này, đường phố bốn phía đều vắng hoe vắng ngắt.
Tới giờ tý, mặc kệ mặt sông hay là trên đường phố đều đã yên ắng trở lại, nhìn không thấy người qua kẻ lại. Mấy chiếc xe ngựa chậm chậm chạy tới. Không nói tới trên mặt đường không có người nào, cho dù có người cũng sẽ không để mắt tới. Có trời mới biết là thằng con ăn chơi trác táng nhà ai về muộn, lại đi xiêu vẹo như kẻ say rượu.
Một chiếc xe ngựa dừng ngang đầu con đường, chiếc xe còn lại tiếp tục đi về phía trước. Từng chiếc xe ngựa ngăn chặn đầu đường các nơi, từ trên xe ngựa có người nhảy xuống. Có người nhanh chân chạy về hướng sông Bảo Dương đằng sau đại viện Phùng gia, tới được bờ sông huýt gió mấy cái. Trên sông truyền tới tiếng chim hót cũng không giống thật. Không qua bao lâu, có con thuyền cập bờ, một đám người nhấc chân nhẹ nhàng lên bờ.
Phủ họ Phùng vào ban đêm, cổng chính bên đó treo đèn lồng lớn, có bốn gã hộ vệ trực gác ở trước cửa, tuy nhiên không cần nói tới hữu dụng thực sự, nhiều nhất cũng chỉ là cho có khí thế mà thôi. Sắp qua khỏi giờ tý, ai nấy đều chịu không nổi nữa, ở tại chỗ ngủ gà ngủ gật.
Nghe được có tiếng bước chân đằng trước vang lên, mấy tên hộ viện đó đều vội vàng mở to mắt, lại nhìn thấy hai phu canh và hai tráng hán đi theo sang đây. Phu canh tuần tra gõ mõ điểm canh đêm, vẫn phải có mấy tráng đinh đi theo, đây cũng là quy củ.
Phu canh kia cười hì hì nói.
- Đi tới bên này khát nước, xin miếng nước uống.
Một gã hộ viện bị đánh thức không mấy vui vẻ nói.
- Đi! Cút xéo. Bên này nào có nước cho ngươi uống.
Phùng gia dòng dõi như thế ở Dương Châu, trong mắt sao lại có một phu canh nhỏ bé. Mặc kệ quản gia Phùng Đại mấy lần trói buộc khuyên răn, nói mọi người đối với kẻ hầu người hạ khách khí chút, nhưng trên dưới Phùng gia lỗ mũi trước giờ đều vểnh lên trời.
Sau khi phu canh kia bị từ chối cũng không tức giận, ba người sau lưng y cũng cúi đầu, phu canh đi lên bậc thềm một bước, khẩn cầu nói.
- Trời tối đen như mực thế này, lại muộn rồi, nơi khác cũng không có nước.xin mấy vị thương xót...
Chân mày hộ viện chau lại, đang chợp mắt ngon lại có người có mắt không tròng như thế, hơn nữa phu canh này và ba tên đồng bọn này quá không hiểu chuyện, không ngờ cứ thế bước thẳng tới.
Hộ viện không khách khí nói.
- Đi xuống! Bước xuống. Biết đây là cổng phủ nhà ai không hả? Ngươi mới tới nơi này sao?