Sau khi đàm phán, Thi Bình Ngao lập tức mang theo đại đội nhân mã rời đi, chỉ để lại ba gã hộ vệ để làm liên lạc.
Triệu tiến không tiếp tục chậm trễ ở lại bên này, mấy hôm nữa bạc đến nơi, trại bên kia nhất định sẽ thu xếp thả người. Tiệm buôn Tôn gia đã bắt đầu gia tăng vận chuyển đồ đạc tới bên đó.
Trước khi trở về Từ Châu, Triệu Tiến đi truyền qua mệnh lệnh đến trại bên kia. Bảo bọn họ phái người thu thập toàn bộ địa phận Thảo Oa Tử này. Bất kể là ổ trộm cướp hay là thôn trại lưu dân, hết thảy đều phải dọn dẹp sát nhập còn phải gặp mặt với thương nhân buôn muối qua lại trong vùng này, bảo bọn họ mở chợ tạm ở trại bên kia.
Sau khi đập nát Phùng gia, ở vùng đất bên đó, thậm chí tính cả thành trấn Thuật Dương, cũng không còn lực lượng nào đối chiến lại với trại lưu dân này, mà nhân mã vũ trang của những người trong trại lưu dân thì lại đang chiếm ưu thế rất lớn, vẫn còn muốn mưu đồ nhiều thứ hơn nữa.
Trước khi Triệu Tiến sắp lên đường, mỗi ngày đều có người đưa danh thiếp tới. Đến cửa bái phỏng người ta nói giẫm đạp cửa mà vào cũng không khoác lác, trấn Ngung Đầu vẫn có dáng vẻ tự trị như cũ, nhưng mọi người đã nhìn thấy bóng hình to lớn của Triệu Tự Doanh rồi, sơ lược cũng có thể đoán được sau này mình sẽ như thế nào, muốn làm ăn bình yên lâu dài, trước tiên nên tỏ vẻ hạ mình kính cẩn nghe theo thì tốt hơn.
Đối với cảnh tượng phi thường náo nhiệt ở trấn Ngung Đầu này, hẳn là sầm uất ồn ào náo động gấp nghìn lần ở thành Dương Châu nhưng lại có chút cổ quái. Mọi người đều lén lút đồn đại, Phùng gia ở phủ Hoài An bị thiệt hại nặng nề, nói không chừng đã bị tổn hao nguyên khí rồi.
Dương Châu có đến mấy chục thương nhân buôn muối, sở dĩ Phùng gia được xưng tụng là chủ tọa, ngoại trừ có nhiều mối thân tình trong quan trường, nguyên nhân chủ chốt nhất vẫn là thế lực của Phùng gia ở phủ Hoài An rất lớn, thậm chí còn dựa vào vũ lực cầm giữ muối lậu cùng với thiết lập riêng một chỗ ở đồng muối, cũng bằng với là làm chủ ngọn nguồn và đất làm ra muối phủ Hoài, cổ của đa số người đều bị ông ta bóp chặt, hiển nhiên ngồi được trên ghế chủ tọa.
Nhưng hiện tại, những vũ lực này đã bị đánh tan thành mây khói. Chúng cùng với phó tướng Lang Sơn có thân tình gần gũi đột nhiên cũng bày ra tư thế đoạn tuyệt giao tình. Không có chỗ che chở, địa bàn ở phủ Hoài An liền không trụ vững được, cuối cùng không còn cách nào uy hiếp đến mọi người nữa rồi.
Nhắc đến cũng đúng dịp, ngay vào mùng ba đầu tháng ba này, theo lệ thường Phùng gia dều mở yến tiệc. Ở trong yến hội, những thương nhân buôn muối có danh tiếng cùng với quan viên trên đường muối đều có mặt tham gia góp vui. Tại đây trước tiên lấy số ngân lượng đã được định sẵn trong một năm ra, ngay sau đó trước mặt quan trên đưa ra giấy tờ chứng thực.
Có điều năm nay Phùng gia mở yến, trong số người được mời đã có đến hai phần ba khách nhân viện cớ không tới, trong những người đến tham gia, cũng có nhiều quản sự được phái tới thay mặt chủ.
Cục diện bây giờ chính phải vô tình như thế, người của Phùng gia lúc ép buộc được mọi người, hiển nhiên hết mực cung kính, không bức ép được nữa ngay cả cái ghế chủ tọa cũng không ngồi vững, còn ai để ý đến nữa đây.
Mạch nước ngầm thành Dương Châu nổi sóng, bọn người rãnh rỗi đều hưng phấn mà để ý tới chuyện này, đồng thời trong thành Dương Châu cũng rục rịch bắt đầu nhắc đến tên Triệu Tiến ở Từ Châu. Nói cho cùng một khi đã có lời đồn thổi, phần lớn sẽ trở thành một câu truyện huyền thoại. Một người còn trẻ tuổi không tới hai mươi mà đã làm được một chuyện lớn như vậy, thật sự khiến cho lòng người vẫn chưa tin tưởng lắm. Một người có hiểu biết rộng rãi nào đó chỉ đoán là tham tướng ở Từ Châu đã hạ thủ mà thôi.
Trước giờ võ sư hộ viện của Phùng gia ngang nhiên hoành hành, khí phách so cùng với phủ nha, sai dịch bên trong phủ nha cũng có, ưỡn ngực vênh váo tự đắc. Nhưng đến bây giờ ngày càng khó coi, có kẻ da mặt mỏng, thậm chí ngay cả đường lớn cũng không dám đi ra, tránh gặp quá nhiều người.
Trên đường nhỏ ít người qua lại, dù có làm chuyện gì cũng không bị phát hiện. Ở góc sáng sủa của một ngõ nhỏ, một gã hộ về của Phùng gia đang quỳ dưới mặt đất, trên mặt có mấy vết bầm tím, vẻ mặt hoảng hốt. Hai gã đại hán mặc quần áo thuyền phu đang đứng trước mặt y.
- Lê gia, Bảo đại gia. Không phải, Ba công tử. Không phải tiểu tử Phùng Bảo kia vừa về đến nơi, đã nói ngay Lê gia ngài một dạ hai lòng không dám đánh, cũng có lẽ Lê gia đã bán đứng mọi người nhưng nói ra không ai tin. Cũng chỉ có thái gia và lão thái gia đã tin lời, trong nhà hiện nay những hộ vệ trai tráng đều do một tay Phùng lớn và Phùng Bảo cai quản, chúng tiểu nhân chỉ biết nghe theo.
Trên đầu Lê Đại Tân cột một miếng vải xanh, xem ra không khác là bao với thuyền phu, chòm râu dài của y đã được cắt ngắn đi không ít, mới đầu nhìn qua thật đúng là không phân biệt được. Lúc này sắc mặt y trở nên âm trầm hỏi.
– Phùng Bảo có hạ thủ với gia đình ta hay không?
Gã hộ vệ của Phùng gia đảo mắt, chưa kịp lên tiếng, vỏ đao trong tay đại hán bên cạnh kia đã quất tới, đập vào nửa bên mặt lập tức bầm tím.
Thanh âm của đại hán bên cạnh Lê Đại Tân trở nên lạnh, chính là Thiên tổng Lý Hòa mất tích không thấy đâu.
– Tốt nhất ngươi nên thành thật một chút, trong mắt ta người còn không bằng một hạt cát.
Hộ vệ kia từ mồm phun ra một ngụm máu, bên trong còn lẫn lộn thêm mấy cái răng, liếc nhìn đao đã được rút ra khỏi vỏ một nửa, miệng liền lắp bắp nói.
– Phùng Bảo nói phải lục xét cả nhà Lê gia, nhưng phải đợi đến lúc Lê gia trở về mới được ra tay, bên đó...
-... Bên đó hẳn là có người mai phục.
Vẻ mặt Lê Đại Tân không hề thay đổi, nghe xong trầm mặc, phất tay nói.
– Ngươi đi trước đi, chuyện hôm nay gặp ta không được nói với bất kì ai.
Lúc đầu hộ vệ kia thấy tình cảnh trở nên im lặng mà sợ đến cả người phát run, nghe đến đây liên tục gật đầu đồng ý.
– Lê gia yên tâm, Lê gia là ngươi có ân đối với chúng tiểu nhân, tiểu nhân biết bản thân phải làm gì.
Gã cúi đầu che giấu đi vẻ hưng phấn cùng thù hằn, sau khi trở về báo tin khẳng định sẽ được thưởng một khoản ngân lượng, hôm nay ở đây bị đánh, thù này tất báo.
Lý Hòa nhìn Lê Đại Tân, Lê Đại Tân chỉ xua tay, Lý Hòa đành tránh sang một bên, hộ vệ kia liền vội vàng đứng dậy chạy nhanh ra phía ngoài. Mới đi được hai bước, nghe phía sau một thanh âm phát ra, còn chưa kịp hiểu chuyện gì, miệng đã bị che bởi một bàn tay, trước ngực lộ ra mũi dao.
Thi thể mềm nhũn bị thả ra ngã xuống đất, Lê Đại Tân rút đoản mâu ra lau chùi dùng một bao tải quấn lại, nhìn qua không khác khúc gỗ là bao.
Lê Đại Tân giải thích.
- Trước mặt giết hắn sẽ la đấy.
Chỗ ở của Lê Đại Tân không nằm trong phủ đệ của Phùng gia. Y là đầu mục trọng yếu lẽ ra nên trú lại trong phủ, nhưng có người nói y là bậc vũ phu có sát khí nặng, giữ ở lại trong phủ sẽ xảy ra nhiều chuyện không nên có, chính vì vậy mà bố trí cho Lê Đại Tân ở gần cửa đông một căn nhà thật tốt. Nơi đó việc ra vào thành đều rất thuận tiện.
Trong nhà Lê Đại Tân vốn cũng có tôi tớ nô bộc, nhưng tình hình hiện tại đều khiến trong lòng mọi người nơp nớp lo sợ. Bởi trong viện này có đến hơn mười hán tử dáng vẻ vô cùng ác ôn được phái tới, nhìn qua cũng không phải là hạng người lương thiện gì.
- Bà vợ của lão Lê này thật thú vị. Vừa nhìn thấy chúng ta đến, liền đi thay một bộ y phục bằng vải thô làm việc, mang ngay cả con cái cũng ăn vận thành dánh vẻ người nghèo khổ. Cô ả tay thô chân to kia, ông đây căn bản ngay đến nhìn cũng lười, thật sự cô ả coi mình là mỹ nhân sao.
- Ít nói hưu nói vượn đi, ngươi đã quên lời dặn rồi sao? Tốt nhất chúng ta đừng đụng đến, đụng phải chúng ta sẽ không gặp được chuyện tốt đâu.
- Ta biết rõ, biết rõ. Đợi bắt được Lê Đại Tân ắt được thưởng ngân lượng, còn lo gì không có đàn bà để vui đùa, chỗ tốt ở trong trại, nặng nhẹ như nào ta vẫn còn biết đấy.
Hai gã đại hán bên hông dắt đoản đao, bên tay đặt phác đao và nhạn linh đao, trong lúc đang nói chuyện cao hứng, bên ngoài có chân bước nhanh chạy vào, nhỏ giọng nói.
– Có một người vác sọt trên lưng bán rau muối đang đi vào ngõ nhỏ, hướng thẳng đến cửa bên này, nhưng không phải Lê Đại Tân.
Một người buồn bực lên tiếng.
- Mở cửa thả cho vào, lưu lại một ít rau muối cho chút tiền, sau đó nhanh chóng đuổi đi.
Rau muối có hương vị cay nồng, phải qua ba bốn tháng mới làm ra được, lúc này không có rau xanh tươi tốt gì, đúng là lúc phải ăn rau muối. Người Dương Châu ưa thích vào năm trước đào đất chôn xuống đợi đầu xuân đưa vào trong nhà.
Hán tử trên vai gánh hai giỏ dưa muối nói giọng Thái Châu, sau khi tiến vào sân, để cho mọi người xem dưa muối bên trong giỏ. Bên này cũng có người lấy ra mấy trăm văn tiền đưa tới.
Hán tử kia đem mấy trăm văn tiền ra xem, nhưng nhìn thấy một chữ cũng không còn rõ, lập tức không bằng lòng trả lại, nếu cứ như vậy cầm lấy thì một xu có khác gì nửa đồng đâu.
– Nào có quy củ như vậy, rau muối bán cho nhà ngươi đã rẻ hơn hai phần so với nhà người khác rồi, vậy mà ngay cả đồng tiền cũng muốn lừa gạt, các ngươi muốn ức hiếp nông dân xem chúng ta là hạ nhân sao?
Hán tử lớn tiếng hét lên, nhìn qua tánh tình nhất định rất nóng nảy. Bất quá tiếng gầm gừ này quá lớn làm cho những người đứng gần mua hàng cũng bất giác lùi lại mấy bước, chỉ sợ khắp sân chỗ nào cũng sẽ nghe được.
Hai hán tử đang nói chuyện tán rẫu bên trong nghe tiếng rít gào liền vội vàng đứng lên, đợi sau khi nghe rõ mọi chuyện, một người không kiên nhẫn thét to nói.
– Đổi tiền cho hắn, mau đuổi đi.
Không đợi gã nói, người nọ ở sân trước một lần nữa lục lại túi tiền, miệng đại hán kia lẩm bẩm không ngừng, lại đưa tay sắp sửa đổ rau muối bên trong giỏ ra, ba người sân trước thấy vậy đều dở khóc dở cười, thầm nghĩ nông dân đúng là keo kiệt.
Đổ rau muối bên trong giỏ lớn ra, ngoại trừ rau muối còn có thêm một chuôi đao thẳng dài bốn thước. Đại hán này nắm cầm đao lên đâm thẳng vào bụng người nọ, hai người còn lại lập tức nhảy dựng lên, cử chỉ đại hán không chậm, tay còn lại đã giơ lên, mấy chục văn tiền văng tung tóe. Đang lúc người nọ vô ý né tránh, đại hán đã đến trước mặt, vung đao bổ xuống.