Triệu Tiến bên này lại mời lang trung tới chăm sóc bọn họ, về phần kẻ nào biết cưỡi ngựa bắn cung thì bảo bọn họ đi theo, để thuận tiện chỉ huy điều động, còn sai mấy tên hộ vệ của Vương Tự Dương đi theo coi như là thông dịch.
Khiến cho Triệu Tiến kinh ngạc chính là, kỳ thật không cần thông dịch, có lẽ là hành xử của Triệu Tiến tìm lang trung chăm sóc như thế khiến cho cả đám an tâm, trong mấy tên khỏe mạnh đi theo tới đó rõ ràng có mười mấy kẻ là người Hán.
Hỏi kỹ càng, thật cũng không phải sự tình gì đáng kinh ngạc, chẳng qua là đào binh và dân vùng biên ải, còn có tù binh bị bắt, bị cướp sang đấy, ở nơi đó chạy trốn giữ mạng ra ngoài, lại giống như bọn mã tặc bơ vơ bốn phương kia, lần này được chiêu mộ luôn tới đây.
Luồng sức mạnh này lúc gấp rút cứu viện tập kích bất ngờ phát huy chỗ hữu dụng rất lớn, mấy chục người kỵ thuật tinh thục, quen thói phi nước đại đường dài, sau đó xạ thuật cũng không kém hơn kỵ binh, thắng lợi của Triệu Tự Doanh lại được bảo đảm thêm một tầng.
Có mấy chục gã tráng niên Mông Cổ kỵ thuật tinh thục giúp đỡ, số lượng cung thủ Triệu Tiến bên này đã hoàn toàn áp đảo được bên phía Phùng gia, càng không cần nhắc tới, mấy chục gã tráng niên Mông Cổ cưỡi ngựa nhanh nhẹn, linh hoạt cộng thêm cưỡi ngựa bắn cung và xuống ngựa bắn tên, đánh nhau tầm vóc riêng lẻ giữa hai bên sát thương đối với kẻ địch càng lớn hơn nữa.
Sau khi trở về Từ Châu, Triệu Tiến đã bắt đầu định bụng thu nạp toàn bộ đám người này vào Triệu Tự Doanh. Những người này gần như đều là lẻ loi một mình, ở đất Từ Châu không có gốc gác, hơn nữa chịu khổ nhiều năm như thế chỉ cần cung ứng chỗ ăn ngủ yên ổn để cho bọn họ no bụng, ấm lưng thì đã lấy được lòng trung thành của bọn họ.
Tuy nhiên suốt đường xuôi nam đi tới nơi này, sau đó lại ngựa không ngừng vó gấp rút cứu viện, nghỉ ngơi vân vân cũng là ắt phải có, Triệu Tiến bên này cũng không keo kiệt cầm ngay danh tửu Hán Tỉnh ra.
Đây lại thật khó lường rồi. Những tráng hán từ trên thảo nguyên tới lúc phi nước đại đường dài, lúc giết địch đánh nhau, đều không có kêu khổ than mệt, ai nấy lẳng lặng đối phó, vừa uống danh tửu Hán Tỉnh này, lập tức buông bỏ tâm tình hát vang hét điên cuồng.
- Tiến gia, có rượu này ngài đã khiến cho bọn chúng một mực trung thành đi theo rồi. Song vẫn phải cần khống chế đôi chút, bằng không bọn chúng thật uống được tới chết.
Vương Tự Dương mới dừng lại không được mấy ngày thì đã ngẫm nghĩ đường đi về rồi, toàn bộ trâu ngựa y mang tới đều bị Triệu Tiến ẵm trọn. Các nơi cày bừa vụ xuân khai hoang đều cần trâu cày, Triệu Tự Doanh và các nơi khác cũng cần càng lúc càng nhiều ngựa.
Về phần trả tiền dùng cái gì, Vương Tự Doanh ngay lập tức muốn rượu trắng, lạc đà và xe ngựa đều mặc sức chất đầy.
Vương Tự Dương cười hì hì nói.
- Năm nay phải chạy nhiều thêm mấy chuyến, vất vả ba năm nữa thì ở nhà hưởng phúc sống nhàn hạ được rồi.
Vốn liếng và lợi tức của lái thương trâu ngựa đã to lớn không ít hơn thương nhân tầm thường, y rõ ràng còn nói ra lời như vậy thật thấy rõ được rượu trắng này chuyển ra ngoài biên ải bán đi kiếm lời bao nhiêu.
Trong ba tháng, Triệu Tiến rốt cuộc cảm thấy mối dây giao tình của bọn thương nhân buôn muối trên quan trường. Mặc kệ đối chọi với Phùng gia, đôi bên đều ném chuột sợ vỡ đồ, băn khoăn tới người đứng sau lưng trong quan phủ của đối phương không dám làm xằng bậy. Kết cuộc chỉ còn nước dùng tới đao binh võ lực phân thắng bại, khiến cho ưu thế của Triệu Tự Doanh phát huy triệt để.
Nhưng theo tình hình không phải đối chọi, dùng giao tình trong quan phủ thì cũng không có gì đáng nói. Trong khoảng một đoạn tháng ngày ngắn ngủi, kêu gọi Tri châu Từ Châu đã không tính là gì, Chu tham tướng bên này cũng chỉ coi như bình thường, Thượng thư Lục bộ Nam Kinh, hai vị Tuần phủ của Nam Trực Lệ, Thái giám và quý tộc trong thành Nam Kinh, bọn quyền quý, quan lớn của Trung Đô Phượng Dương, những thương nhân buôn muối đó đều động tới được.
Bái thiếp quăng tới trước cửa đã dọa cho người ta đau đầu rồi, tuy nhiên tất cả cũng không phải dùng cái này ép người, chẳng qua xem như là nước cờ đầu mà thôi.
Những đồng niên, đồng liêu của Vương Hữu Sơn ở Giang Nam cũng đều bị móc ra, những người này đưa bái thiếp đưa lời gặp mặt, cũng là dùng giọng điệu trưởng bối, Triệu Tiến bên này cũng phải nể mấy phần mặt mũi.
Ngoại trừ những thứ đó, mỗi một thương nhân buôn muối tới cửa đều tặng trọng lễ, tuy rằng không có vật gì quý giá hiếm lạ, nhưng cũng đầy đủ khí thế thể diện, sản vật nổi tiếng Giang Nam, Giang Bắc đều là cái gì cần có đều có đủ.
Tiểu điếm Triệu Tiến tạm thời cư trú kia đã không coi là nhỏ, nhưng hiện giờ vẫn có vẻ chật chội khó đặt chân, còn khách điếm mới vẫn chưa có xây dựng xong. Thật là chẳng còn cách nào khác, phu thê Triệu Tiến chỉ đành phải chuyển về trạch viện cũ trước kia.
Sau khi Từ Trân Trân gả sang đây, nàng mang theo không ít tâm phúc thân tín, những tôi tớ đó tất nhiên mặt rủ mày ê, tuy nhiên cũng chỉ thì thầm bàn luận vị cô gia này có chút quê mùa thô lậu, chưa bao giờ thấy được việc đời.
Từ gia Cảnh Sơn dù sao cũng là phú hào nhiều đời, so với Triệu Tiến những năm thiếu thời nghèo hèn, thấp kém, trải qua tháng ngày cực khổ, tất nhiên phải khí phái giàu có hơn.
Chung quy nói như vầy, mọi người cũng biết bản lãnh của cô gia, nhìn thấy từng việc từng việc uy chấn bốn phương, bọn họ cũng theo đó càng lúc càng cung kính. Sở dĩ nói quê mùa, thô lậu có lẽ bởi vì có một số kẻ chua xót, rõ ràng Từ Gia nhà cao cửa rộng giàu có hơn Triệu gia, sau khi tới đây không có một chút uy thế, nói chung cũng phải tìm chút cảm giác vượt xa hơn so với người khác.
Song lần này ai nấy cũng đều tâm phục khẩu phục rồi. Nhìn thấy lễ vật quý báu chất đống đầy sân, nhìn thấy bái thiếp đề tên khiến người ta khiếp đảm, còn có một số người vừa nhìn đã biết giàu có quyền quý nhiều đời, cũng khiêm tốn lễ độ. Bọn thương nhân lớn nhỏ ra sức nhét lợi lộc trên người tôi tớ. Những tôi tớ này cuối cùng hiểu ra được cô gia nhà mình rốt cuộc là nhân vật tầm cỡ nào.
Tôi tớ trong cổng chính nhìn như khôn khéo, thật ra điều nhìn thấy cực kỳ bó buộc, mảnh trời đất rộng lớn như vậy, không có sức mạnh bên ngoài rung động, bọn họ rất khó lòng tỉnh táo lại.
Triệu Tiến không có gặp mặt riêng từng người, tất cả người đưa bái thiếp và tặng lễ vật đều chào hỏi khách khí, bảo bọn họ tạm thời chờ đợi, còn hắn bên này mỗi ngày đều phải thảo luận với bọn huynh đệ và thân tín, tâm phúc tới tận khuya khoắt.
Bọn thương nhân buôn muối ngày thường cũng đều là hạng người vênh mặt hất hàm sai khiến, rời khỏi Dương Châu phồn hoa, lưu lại ở Từ Châu bần cùng này, ngoại trừ có vài hớp rượu ngon uống, còn lại không có chỗ tốt nào khác, ai nấy đều thật sự không có kiên nhẫn chờ đợi. Hơn nữa còn có một việc khiến lòng dạ không yên. Bởi vì chỗ khách điếm tu bổ sửa chữa từ tiệm thuê xe ngựa này có hạn, tùy tùng hầu hạ bọn hộ không theo tới toàn bộ được, mỗi người được cho đem theo mấy người, còn lại đều trú ngụ ở thôn Tiểu Thạch Đầu gần kề, đây lại càng khiến cho bọn họ cảm thấy phiền phức.