Triệu Tự Doanh lúc ở bãi cỏ hoang dựng trại lưu dân dĩ nhiên cũng xem một đám "Phiên Thảo Xà" này thành điểm chí mạng cần đề phòng. Chiếu theo tin tức Triệu Tiến có được, Thảo Oa Xà cũng là có hơn ba trăm kỵ binh, ổ trộm cướp lớn toàn lực xuất ra được hơn bảy trăm nhân mã, ẩn ước có thế lực như là long đầu của Thảo Oa Tặc, lại là thuộc hạ của Phùng gia, tất nhiên phải vô cùng đáng lo ngại.
Chưa ngờ được từ lúc dựng trại tới lúc Phùng gia ồ ạt tới tấn công, vẫn luôn chưa thấy một đám Phiên Thảo Xà này xuất hiện.
- Có hơn sáu trăm kỵ binh sao?
Con số này khiến mọi người trong phòng đều nhíu mày.
Tuy nhiên rất nhiều người theo đó đều nhận ra ngay được chỗ không đúng. Triệu Tiến lên tiếng hỏi.
- Cổ lực lượng lớn như thế, tại sao không dùng tới lúc tấn công trại lưu dân. Chẳng lẽ Phùng gia bọn chúng không muốn dùng toàn lực sao?
Lúc tấn công trại lưu dân, Phùng gia ngay cả quan quân cũng mời tới, không lý nào ngay cả ổ trộm cướp lại không dùng.
Nói tới đây, trên mặt Lê Đại Tân quỳ ở nơi đó lộ ra nét cười khổ, có chút bất đắc dĩ nói.
- Tiểu nhân ngày đó cũng nói như thế. Hoặc không động tới, hoặc chính là mãnh hổ vồ đê, lấy sức mạnh to lớn tới đánh cho một đòn chí mạng. Trước đó không ngừng nhắc nhở Tiến gia bên này không phải dê chính là mãnh hổ. Mấy vị làm chủ Phùng gia đều không nghe. Nói nếu như động tới quan binh, vậy thì không có lý nào lại còn đánh hạ không được. Bảo một đám Phiên Thảo Xà này đi cướp đoạt quấy nhiễu đồng muối và đội buôn muối của người khác tự lập. Tới bây giờ, Phùng gia chỉ còn lại mỗi một cánh đội ngũ dùng được, xem chừng không dám động dụng tới, muốn để cho Phiên Thảo Xà này đi hộ vệ đồng muối trang viên. Hơn nữa Phiên Thảo Xà này chưa chắc dám đụng tới Tiến gia. Cục diện Phùng gia như nay cũng không sai phái, động tới bọn chúng được.
Triệu Tiến chậm rãi gật đầu, Trần Thăng bên cạnh lại xen vào nói.
- Cho dù tính thêm cả hơn sáu trăm nhân mã này, trại kia bọn chúng vẫn đánh hạ không được.
Trên mặt Lê Đại Tân nét cười cam chịu càng đậm, gật đầu nói.
- Vị thiếu gia này nói đúng lắm. Trại kia bố trí kỹ lưỡng, muốn đánh chỉ đành phải xuống ngựa lấy cứng chọi cứng mới được. Đợi Tiến gia mang đại đội sang, cộng thêm đám ô hợp Phiên Thảo Xà kia vẫn giống như vậy không thay đổi được thắng bại.
Trần Thăng lúc này mới không nói nữa, tất cả mọi người đều hiểu được dụng ý của y, không để cho Lê Đại Tân này nói ra lời quá coi trọng lợi thế của Phiên Thảo Xà này.
Lê Đại Tân bị trói chặt nửa thân trên nhúc nhích chốc lát lại nói.
- Phùng gia định kỳ dọn dẹp bãi cỏ hoang này. Trại lưu dân còn lại không nhiều lắm. Ngay cả trại của bọn trộm cướp cũng giữ không được. Kẻ được lưu lại đều là tay sai của Phùng gia chúng, những kẻ này là một nắm cát rời, chỉ như đám ô hợp. Nhưng nếu như có người chỉnh đốn, hợp bọn chúng lại với nhau, Tiến gia bên này cũng gặp phiền phức. Nếu như tiểu nhân không nghĩ sai, Tiến gia khẳng định muốn mưu tính bãi cỏ hoang phủ Hoài An này.
Triệu Tiến thản nhiên nói.
- Cái ngươi làm được chính là giúp dọn dẹp sạch sẽ thứ trong bãi cỏ hoang sao?
Lê Đại Tân trịnh trọng nói chuyện khác.
- Tiểu nhân làm được. Trừ chuyện đó, mấy con đường muối lậu cũng là chuyến ra ngoài năm đó của tiểu nhân, đều bóp chết một lần được.
Triệu Tiến cười nói.
- Những cái này còn xa mới đủ được. Triệu Tự Doanh có dáng vẻ gì nghĩ chắc ngươi cũng nhìn thấy, cho dù không có ngươi, cũng càn quét cho bằng hết phía bắc phủ Hoài An. Ngươi cảm thấy Phiên Thảo Xà đó trở mình được dưới tay của Triệu Tự Doanh ta sao?
Trên mặt Lý Hòa lộ ra chút nôn nóng, thần sắc Lê Đại Tân thay đổi bất định, tới cuối cùng thở dài nói.
- Căn cơ của Phùng gia ở trên muối. Tiêu diệt mấy đồng muối tự lập của chúng chẳng khác nào róc xuống một miếng thịt trên người của chúng. Trừ chỗ này ra, các nơi khác của Phùng gia ở phủ Hoài An chẳng qua chỉ là tiệm buôn, cửa hiệu, tàn sát cũng chẳng dùng vào việc gì, còn sẽ kinh động tới quan phủ, rước tới phiền nhiễu không cần thiết. Tiểu nhân cũng chỉ làm tới mức này mà thôi.
Mấy người trong phòng đều đang nhìn xem thái độ của Triệu Tiến, hắn cười nói.
- Nói cả nửa buổi, ngươi vẫn là không nhắc tới Phùng gia ở thành Dương Châu. Ài!
Trong giọng điệu mang theo chút đùa cợt và trêu chọc. Nghe vào trong tai Lê Đại Tân lại khiến cho y giật mình một cái, vội vàng tha thiết nói.
- Tiến gia, phụ tử Phùng gia tuy rằng ở ngoài thành Dương Châu, nhưng nơi đó chẳng khác biệt gì với ngoài thành. Hộ viện trong nhà có gần trăm, bên trong còn có mười mấy thủ hạ nhanh nhẹn bỏ ngân lượng rất lớn ra mời tới. Một khi tấn công, mõ kẻng vừa vang lên, hộ vệ, hộ viện bốn phía phủ đệ sẽ kéo sang chi viện. Quan phủ và đoàn luyện ngoài thành cũng sẽ không tới quá chậm. Một khi bị vây ở bên trong, ra ngoài cũng khó khăn nữa là.
Triệu Tiến hỏi một câu.
- Nếu nói như vậy, tấn công Phùng gia ở Dương Châu phiền phức chẳng bằng với tấn công quan phủ sao?
Lời này thật là đại nghịch bất đạo. Tuy nhiên mọi người chỉ làm như không có nghe thấy, trên mặt Lê Đại Tân chỉ mang nét cười gượng gạo, gật đầu nói.
- Sai dịch, Bổ khoái bên phía quan phủ chưa chắc sẽ ra hết sức. Nhưng những hộ viện, hộ vệ nội trạch Phùng gia đều phải dùng ngân lượng cho ăn no, cộng thêm hảo thủ vong mạng thu dụng, đánh nhau rất dễ dàng bị vây chặt.
- Ta biết rằng nhà cửa khó đánh. Ta cũng biết vừa ra tay chỉ sợ sẽ bị người ta xé ra thành mưu đồ làm phản. Nhưng ta hỏi ngươi, Phùng gia khó đánh, người Phùng gia có khó giết không? Bọn chúng sẽ co rút ở trong nhà cả đời không ra khỏi cửa sao?
Lê Đại Tân sửng sốt, trầm mặc chốc lát nói.
- Vậy ngược lại không khó.
Triệu Tiến cười nói.
- Ta sẽ thu xếp người cho ngươi, ngươi trở về mang mấy cái đầu người tới đây làm đầu danh trạng.
Lý Hòa bên cạnh ngẩng phắt đầu lên nói.
- Tiến gia, hiện tại trong ngoài Dương Châu đều đang tìm bắt Đại Tân, huynh ấy trở về chính là tự đưa đầu vào rọ. Tiến gia để cho tiểu nhân đi thì được rồi.
Triệu Tiến cười, Lưu Dũng cắt ngang nói.
- Trong ngoài đều đang bắt người. Chẳng lẽ trà trộn không vào được sao? Những thủ đoạn đó chẳng lẽ muốn ta tới dạy cho nữa sao?
Lê Đại Tân huých nửa người dưới của Lý Tân bên cạnh, tự mình cứng cỏi nói.
- Nếu như Tiến gia đã có lời sai bảo, tiểu nhân cũng muốn đi một chuyến này. Chỉ là không biết Tiến gia muốn đầu của ai?
Triệu Tiến nói.
- Nội tình Phùng gia ngươi phải rõ ràng hơn với ta. Ngươi tự mình đi giết, cầm đầu trở về càng nhanh càng tốt. Địa vị của ngươi và kẻ đó chính là cành bền chặt càng tốt.
Lê Đại Tân dùng ánh mắt dừng lại ở chỗ Lý Hòa ra hiệu không cần lên tiếng, bản thân ở tại chỗ gật đầu ưng thuận. Lúc này Triệu Tiến mới thu lại vẻ mặt trêu tức thoải mái, nghiêm nghị nói.
- Hai người các ngươi nếu như đã từ Dương Châu trốn ra được. Thiên hạ rộng lớn như vậy các ngươi muốn đi nơi nào chẳng lẽ còn không đi được. Sở dĩ liều lĩnh sang Triệu Tự Doanh, còn không phải bởi vì các ngươi không cam lòng, cảm thấy phải bán một thân bản lĩnh này cho kẻ biết nhìn người. Triệu mỗ hiểu rõ, nói cho các ngươi biết. Bên chỗ ta đây chính là biết nhìn người đấy.