Khó thấy được lúc nào mà Trần Thăng kích động như vậy, không đợi người khác nói, Trần Thăng lại mở miệng nói tiếp.
- Mấy ngày trước, người trong nhà nói tới hôn sự cho đệ. Gia đinh của Triệu Tự Doanh chúng ta cũng đều tới tuổi thành gia lập nghiệp, đợi đến lúc bọn họ ai nấy cưới vợ, sinh con, có điều vướng bận, sẽ không đi cùng chúng ta nữa. Đến lúc đó hết thảy sẽ đều uổng phí.
Triệu Tiến nhíu mày hỏi ngược lại.
- Nhưng hiện tại muốn làm gì thì chắc chắn là chết không nghi ngờ, không nói tới việc không có khả năng thành công, chỉ sợ là khôi phục lại cũng khó khăn. Muốn đánh cuộc không?
Vỏ đao trong tay Trần Thăng đập mạnh xuống nền mộc đình, rung động vài cái. Lưu Dũng đang chuẩn bị bước lên khuyên bảo, Trần Thăng ngừng tay, thở dài một hơi nói.
- Không đánh cuộc được, cũng không có ai đánh cuộc với chúng ta. Nhưng đệ thật sự là không cam lòng. Triệu Tự Doanh có lực lượng như vậy, chúng ta cũng nên làm điều gì đó chứ.
Nói xong, tâm tình của Trần Thăng cũng bình tĩnh lại, nhưng bộ dạng có chút mất hứng, dựa vào một bên im lặng.
Triệu Tiến nhìn Trần Thăng, lại nhìn Vương Triệu Tĩnh, cuối cùng nhìn về phía Lưu Dũng. Lưu Dũng cũng cười khổ. Triệu Tiến dở khóc dở cười nói.
- Các đệ từ khi nào có suy nghĩ này. Huynh vẫn nhấn mạnh, Triệu Tự Doanh chúng ta là đoàn luyện, gia đinh bảo vệ trang viên, luôn luôn làm việc cẩn thận theo vương pháp, quan phủ. Chính là sợ người khác cho rằng chúng ta có lòng dạ này. Huynh luôn nói tới việc bảo cảnh an dân, cũng là sợ người khác hiểu lầm điều gì đó. Nếu như người ngoài nghĩ vậy, bất kể chúng ta thật sự muốn như vậy hay không thì cũng sẽ lập tức hứng chịu đại họa. Nhưng thật sự không nghĩ tới, huynh tận lực tránh, các đệ thì lại không thế.
Lưu Dũng vẫn luôn im lặng, vừa ho khan vừa nói.
- Đại ca, ngày đó nghe Chu tiên sinh nói qua. Cái gì mà thân ôm đao sắc, sát tâm tự trỗi dậy. Triệu Tự Doanh chúng ra cường mạnh như vậy, quan binh và dân binh, tư binh của thổ hào các nơi lại yếu như vậy. Nhị ca và tam ca có suy nghĩ như vậy cũng không kỳ quái. Chỉ là tiểu đệ...
Nghe thấy thế, Triệu Tiến im lặng, chỉ vào Vương Triệu Tĩnh nói.
- Người đọc sách cơ mưu nhiều, đệ cho rắng đệ ấy thật nghĩ như vậy sao? Chưa chắc đâu.
Vương Triệu Tĩnh chỉ cười, cúi người xuống. Lưu Dũng vẻ mặt có chút khó xử, hơi do dự, lại hỏi.
- Đại ca, huynh nghĩ thế nào? Huynh nói ra, các huynh đệ cũng hiểu rõ, nếu khó xử, không nói cũng được.
Câu hỏi này vừa được hỏi ra, Vương Triệu Tĩnh và Trần Thăng đều nhìn về phía Triệu Tiến. Triệu Tiến trầm ngâm, Lưu Dũng càng không yên, không kìm nổi hỏi.
- Đại ca nếu cảm thấy khó thì không cần phải nói.
Triệu Tiến đi về hướng lối ra vào đình, đứng đó nhìn ánh chiều tà, lúc mọi người còn tưởng hắn sẽ không nói thì Triệu Tiến chậm rãi mở miệng.
- Huynh nói rồi, một năm, hai năm, thậm chí mười năm tới chúng ta chỉ đành phải đợi, chỉ đành phải bình tĩnh chờ đợi, nhưng sau mười năm thì cũng không biết thế nào.
Nói tới đây, Triệu Tiến tạm ngừng, lại nói.
- Sau mười năm, mọi người đều chưa tới ba mươi, chúng ta vẫn đợi được.
Lời này dường như vẫn chưa nói hết. Triệu Tiến xoay người, như là đang trả lời câu hỏi lúc trước của Trần Thăng.
- Đệ nói đao bỏ không lâu ngày sẽ rỉ sét, nhưng đao cũ cũng vẫn là đao.
- Chỉ cần chúng ta không ngừng rèn luyện thì vẫn tiếp tục tung hoành. Đám gia đinh thành gia lập nghiệp thì sao? Người cũ đi, chúng ta chiêu mộ người mới. Cốt cán thì sẽ không đi, chỉ cần chúng ta còn đây, những Sĩ doanh, Sỹ doanh còn đây, chẳng lẽ còn không huấn luyện ra tân binh được sao? Chẳng lẽ chúng ta hiện tại không phải là rèn luyện mà có hay sao?
Toàn trường có chút hòa hoãn. Triệu Tiến chắp tay sau lưng, đi vài bước nói.
- Bọn họ vì Triệu Tự Doanh mà đánh nhau sống chết. Muốn thành gia lập nghiệp, chúng ta đương nhiên không ngăn cản, bằng không còn ai nguyện ý bán mạng cho chúng ta chứ? Thành gia cũng không có gì không tốt. Hiện tại chúng ta chiếm giữ địa bàn lớn như vậy, đều là để thổ hào thay mặt trông nom. Để người của mình qua đó thì vẫn tốt hơn, theo dõi càng chặt chẽ hơn. Qua vài năm, bọn họ cũng mới ba mươi, bốn mươi chẳng lẽ không đánh trận được nữa sao?
Trần Thăng vẻ mặt không chút biểu tình, chỉ nắm chặt vỏ đao. Triệu Tiến nói tiếp.
- Hiện giờ để những tên côn đồ ôm tư tâm đó thay mặt trông nom. Bọn chúng không biết có bao nhiêu chỗ tốt, lại có bao nhiêu ý đồ riêng. Những dân chúng lưu dân ở trại bên kia yên ổn rồi cũng bắt đầu ngấm ngầm móc nối nhau. Cảm thấy chúng ta quản nhiều, không cam tâm để chúng ta quản. Chúng ta hiện giờ đúng là thiếu người đi đóng quân các nơi. Hơn nữa, sau khi bọn họ thành gia, con cháu bọn họ chẳng phải chính là những gia đinh trung thành với chúng ta nhất hay sao?
Triệu Tiến nhìn ba huynh đệ trong mộc đình, không nhịn được cười nói.
- Các đệ không ngờ đều sợ nhàn rỗi. Bọn Băng Phong, Đại Hương, Thạch Đầu cũng là càng bận càng cao hứng. Huynh nói mười năm này không thay đổi, các đệ cho là hưởng được thái bình mười năm hay sao? Trong mười năm này không biết có bao nhiêu chuyện lớn nhỏ chúng ta cần phải đi làm. Tuy nhiên, đích xác sẽ không có đánh lớn trong hai năm tới.
Vương Triệu Tĩnh đột nhiên hỏi.
- Đại ca, mười năm thái bình, sau mười năm sẽ đại loạn sao?
- Huynh không biết bốc que, mười năm chỉ là con số ước chừng.
Triệu Tiến tức giận trả lời. Vương Triệu Tĩnh và Như Huệ cảm thấy Triệu Tiến biết gì đó, thi thoảng thường nói những lời sáo rỗng. Triệu Tiến đối với điều này cũng rất cẩn thận.
Vương Triệu Tĩnh cười cười, ôm quyền nói.
- Nếu đại ca nghĩ thông suốt như vậy, tiểu đệ cũng không còn gì lo lắng. Có chuyện cần nói với đại ca. Gia phụ mấy ngày trước có gửi thư về, bảo tiểu đệ hai năm này không được bỏ bê đèn sách, hai năm sau vào kinh thi Hội.
Qua kỳ thi Hội thì là thi Đình, tiếp đó là đạt được thân phận tiến sỹ, chính thức trở thành tầng lớp trên của Đại Minh, hoặc trở thành ngươi chăn dân một phương, hoặc trở thành quan viên, quý tộc kinh thành, đều là thân phận, tiền đồ vô lượng.
Hiện giờ Vương Hữu Sơn có địa vị bậc này, thiết nghĩ con đường khoa cử của Vương Triệu Tĩnh cũng sẽ không gian nan. Trần Thăng hừ lạnh một tiếng, nói.
- Đệ thật ra không buông bỏ được phú quý này.
Không đợi Triệu Tiến nói, Vương Triệu Tĩnh cười trả lời.
- Cho dù may mắn thi đỗ, tiểu đệ cũng muốn về Từ Châu. Con đường quan trường sao thú vị bằng nơi này chứ.
- Đúng là biết nói chuyện.
Trần Thăng chêm vào một câu, lại không nói tiếp.
Triệu Tiến kịp nhớ tới một chuyện, cười khổ nói.
- Nghe đệ nói vậy, sao lại giống như huynh đã trở thành một mối hại lớn rồi. Triệu Tự Doanh chúng ta thật muốn làm cái gì đó, khoa cử lần này đệ cũng bất tất phải đi nữa.
Vương Triệu Tĩnh cười, lập tức nghiêm nghị nói.
- Đại ca, nếu như đại ca. Không, nếu như Triệu Tự Doanh chúng ta làm loạn. Đó chính là đại họa lớn nhất trong thiên hạ. Đến lúc đó, việc khoa cử này cũng không cần nhắc đến nữa.
Trần Thăng cười giễu cợt, Vương Triệu Tĩnh mỉm cười, tiếp tục nói.
- Như nay thiên hạ thái bình, giặc Mông Cổ ở phía bắc đã suy yếu. Sau Hỗ Thị, mấy chục năm không có xâm phạm biên cảnh. Mà ở Đông Nam, họa người Oa cũng đã được tiêu trừ. Các tỉnh nam bắc gặp phải thiên tai, dân tình chạy loạn, đích thật là không đụng chạm đến toàn cục, không làm suy chuyển được căn cơ, gốc rễ. Chỉ có Triệu Tự Doanh chúng ta hùng mạnh như hổ lang thế này, lại có đại ca chống đỡ cục diện, hơn nữa lại nằm ở vùng đất trọng yếu. Nếu thật muốn nổi dậy lập tức sẽ làm loạn cả thiên hạ. Mặc dù kết cục cũng khó nói, nhưng đại loạn là không tránh khỏi.