Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên, ánh đao của Nhạc Bình Sinh lại lóe lên sắc bén. Thân hình hắn thoắt ẩn thoắt hiện, khí thế ngút trời, tựa cầu vồng rực rỡ. Đại địa rung chuyển ầm ầm, đất đá tung bay dữ dội, hắn sải một bước vượt qua mấy trượng, đuổi sát theo sau!
Thân đao trong tay Nhạc Bình Sinh rung động, ép không khí rít lên từng hồi. Mấy đạo ánh đao sắc lạnh ngưng tụ như thật xé gió lao đi, chẻ tre phá đá, xuyên qua tầng tầng không khí, nhắm thẳng vào gáy Thần Luân Pháp Vương mà đánh xuống!
Trong khi đao khí tung hoành, thân ảnh hắn như đỉa đói bám riết, đuổi theo Thần Luân Pháp Vương không rời.
Chỉ trong chớp mắt, một cỗ khí thế như vó ngựa quân reo, phá trận xung phong, sát phạt sa trường ập thẳng đến Thần Luân Pháp Vương, khiến da đầu hắn tê rần!
Thần Luân Pháp Vương biết rõ đao trong tay Nhạc Bình Sinh khắc chế Thánh giáo tế tự đao của mình, đâu còn dám để hắn áp sát?
Hắn vừa thở được một hơi, hai đầu lông mày nhíu chặt, thân hình thu mình như một con thú dữ đang rình mồi, ẩn chứa sức mạnh bùng nổ khó tả. Thấy ánh đao bổ tới, lập tức hai tay co ngón tay, bắn ra mười viên hỏa cầu màu đỏ rực lớn chừng quả đấm. Chúng đột ngột xuất hiện trước mười đầu ngón tay, trong nháy mắt liên tục bắn ra.
Ầm! Ầm!
Mấy chục viên huyết viêm vừa chạm vào đao khí sắc bén kia liền nổ tung, sóng nhiệt bùng nổ từ trong ra ngoài, nhấc lên một trận cuồng phong, lập tức phá tan đao khí.
Ông!
Ngay lúc Thần Luân Pháp Vương bị ánh lửa và đao khí vừa nổ thu hút phần lớn sự chú ý, hắn nheo mắt, khóe mắt chợt liếc thấy một vệt ánh đao trắng toát đang lặng lẽ lướt đến cổ mình. Dường như ngay giây tiếp theo, đầu hắn sẽ bay lên không trung.
"Uống!!!"
Thần Luân Pháp Vương gầm lên một tiếng, hai tay mạnh mẽ hợp lại!
Từ đầu đến chân, trong vòng ba thước quanh người hắn bỗng nhiên huyết quang đại thịnh. Biển máu tung bay, đột ngột bốc lên Huyết Minh chân hỏa dày ba thước, như một con quỷ dữ bao trùm toàn thân Thần Luân Pháp Vương, đồng thời nhào tới!
Một cỗ Phong Hỏa cuồng bạo xoáy vào trong, cùng tiếng quỷ khóc sói gào chấn động không ngớt.
Chiêu này rõ ràng khác hẳn ngọn lửa Thần Luân Pháp Vương vừa bắn ra. Trong huyết viêm dữ dằn bừng bừng, một cỗ khí tức âm u kinh khủng hiện ra, thậm chí khiến Nhạc Bình Sinh cảm nhận được hơi thở ăn mòn mãnh liệt, tựa như bị thủy triều axit sulfuric ập vào mặt!
Thấy biến hóa bất ngờ, Nhạc Bình Sinh lạnh lùng như tảng băng vạn năm, tĩnh lặng đến đáng sợ. Khí lưu quanh thân bùng nổ, thân hình đảo ngược, đao thức chuyển hướng, không nghênh đón trực diện.
Nhưng dù kịp thời biến chiêu, Huyết viêm Phong Hỏa vẫn như có sinh mệnh, bám lấy một đoạn thân đao Ẩm Huyết!
Phần phật!
Ngọn lửa đỏ tươi khổng lồ lan nhanh theo trường đao trong tay Nhạc Bình Sinh, kéo thành một dải lụa đỏ dài hẹp giữa không trung!
Chưa kịp chạm vào ngọn lửa, một đoạn tay áo đã biến mất không dấu vết. Nhạc Bình Sinh tay phải phát lực chấn động, hất văng Huyết Minh chân hỏa đang bám trên đao như dòng nước, nhưng nó vừa chạm đất đã đốt cháy mặt đất thành những cái hố nhỏ loang lổ như bị axit ăn mòn.
Nhạc Bình Sinh cảm giác không sai, chiêu Huyết viêm Phong Hỏa này của Thần Luân Pháp Vương quả thực quỷ dị khó lường. So với Huyết Khí Bạo Chấn trước đó chẳng khác nào trò trẻ con. Xem ra, ngọn lửa này mang đặc tính ăn mòn còn mạnh hơn cả axit sulfuric.
Trong lúc Nhạc Bình Sinh cấp tốc lùi lại, biển lửa màu máu quanh thân Thần Luân Pháp Vương bỗng nhiên bắn ra bốn phía, từng sợi huyết tuyến nhỏ bằng ngón tay út phóng về phía Nhạc Bình Sinh đang thoái lui!
Cuối cùng chiếm được tiên cơ, Thần Luân Pháp Vương lộ vẻ tàn khốc, chợt quát lên:
"Chết!"
Tơ máu lao đi xé gió, như thiêu đốt cả không gian, tiếng xé gió rít liên hồi. Từng sợi tơ máu nhanh như đạn, bắn chụm về phía Nhạc Bình Sinh trong màn bụi mù.
Keng!
Trong nháy mắt! Nhạc Bình Sinh xoay cổ tay,
Chấn động thân đao, một hồi tiếng ngân như rồng ngâm hổ gầm vang lên, vô số ánh đao giống như bông tuyết, trong chốc lát tràn ngập không gian xung quanh mấy trượng!
Từng mảnh bông tuyết lớn chừng bàn tay, chầm chậm xoay tròn quanh Nhạc Bình Sinh, như một cơn lốc xoáy tung bay phong tuyết.
Đây không phải bông tuyết thật sự, mà là cảnh tượng sinh ra từ sự chấn động và vung vẫy thân đao với tốc độ đạt đến cực hạn!
Xuy! Xuy!
Từng sợi tơ máu lao tới đâm vào gió tuyết ánh đao, chỉ đi được vài thước đã bị những mảnh bông tuyết xoay tròn kia bóc tách từng lớp, biến thành những đốm lửa nhỏ li ti!
"Bạo cho ta!"
Thấy sát chiêu lại một lần nữa không hiệu quả, Thần Luân Pháp Vương nắm chặt tay phải, hướng về phía Nhạc Bình Sinh đang lùi dần lại, cách hắn mấy trượng, mạnh mẽ bóp xuống, phát ra một tiếng rít!
Âm! Âm! Âm!
Những tơ máu còn lại đồng loạt nổ tung ngay khi vừa chạm vào rìa ánh đao! Cuốn theo từng đợt gió lốc nóng rực, thiêu đốt từng lớp ánh đao bông tuyết, chấn động đến mức thân hình Nhạc Bình Sinh rung lên kịch liệt!
Trong chốc lát, kịch liệt nổ tung dội vào, đất đai rung chuyển không ngớt, vô số bùn cát hòa lẫn bụi mù bốc lên ngập trời, bao phủ toàn bộ khu vực hơn mười trượng xung quanh!
"Này!"
Ở một bên quan chiến không chớp mắt, Chung Thành, Diệp Khôn, Diệp Đức Liệt ba người, thấy cảnh huyết tuyến nổ tung tập trung mãnh liệt như vậy, tim trong nháy mắt nhảy lên tận cổ họng!
Thần Luân Pháp Vương cười lớn không thôi:
"Ngươi so với hai thằng ngu trước kia lợi hại hơn nhiều! Nhưng thế này vẫn chưa đủ đâu!"
Vừa dứt lời, hắn không hề buông lỏng, cưỡng ép đề huyết khí, từng đạo huyết tuyến lại một lần nữa bắn ra từ người, ám sát về phía Nhạc Bình Sinh trong màn bụi mù!
"Hừ!"
Một tiếng cười lạnh kèm theo tiếng kim loại va chạm vang lên từ trong gió tuyết ánh đao, như tiếng hoàn bội giao kích, âm điệu càng lúc càng cao. Đầy trời ánh đao bông tuyết bỗng nhiên khựng lại, như cả đất trời bỗng nhiên ngưng đọng.
Âm!
Địa chấn bên trong, bông tuyết đình trệ giữa không trung! Một tia chớp chói mắt đến cực điểm mang theo tiếng đao rít chói tai bắn ra!
Trong nháy mắt! Ánh sáng lung linh xé toạc tầng tầng phong tuyết và bụi mù, vẽ nên một đường cong tuyệt diệu giữa không trung như sao băng xẹt qua bầu trời đêm, gần như ngay lập tức đã đến trước mặt Thần Luân Pháp Vương!
Nhát đao kia, như tia sáng mặt trời đầu tiên xé toạc màn đêm, trong khoảnh khắc cướp đi tất cả ánh sáng của đất trời.
Và những ánh đao bông tuyết còn sót lại phía sau Nhạc Bình Sinh đã hoàn toàn trở thành nền cho vệt sáng lấp lánh kia.
+ + * % * # # # # # Cầu Vote 9-10 ở cuối chương * + # # # # # + 1È # + 3 11